Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 201: Đám Tang Trong Sương Mù Và Bà Lão Trên Lưng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:35:13
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nào, đây con gái, bà nội chuẩn cho con nhiều tiền, đốt cho con, đều đốt cho con.”
Khuôn mặt dán c.h.ặ.t kính, mạnh, ngũ quan đều ép đến biến dạng.
Hai bên má bà lão tô hai cục phấn hồng đỏ ch.ót, cả khuôn mặt giống như lọ mực đỏ đổ lên vải vẽ.
Trên miệng chỉ chấm một điểm son ở giữa, đầu quấn khăn, mặc trang phục của mấy chục năm về .
Cứ như bò từ ngôi mộ cổ nào đó.
Vừa , bà bốc vàng mã tiền giấy trong làn tung rải.
Vì dùng sức quá mạnh, lớp da mặt già nua , thế mà "xoẹt" một cái, cọ kính rách toạc , thớ thịt đỏ hỏn và m.á.u tươi bên trong, bộ cọ lên kính, kéo theo một vệt m.á.u dài ngoằng.
Lạc Tuyết Nhiên sợ đến trợn ngược mắt, còn sự tao nhã của thiên kim tiểu thư, chật vật chịu nổi.
Trong xe ông già mặc áo liệm và xác đầu.
Ngoài xe bà lão đáng sợ, đây?
Sự tuyệt vọng kêu trời thấu, gọi đất bao trùm .
Ngay khi ông già áo liệm dùng hai tay tóm lấy vai cô , ép cô đầu , thì cửa xe cuối cùng cũng cô mở .
Bà lão đáng sợ biến mất.
Cô hoảng hốt nhảy xuống xe, phát hiện đang ở nơi hoang dã, phía phía đều là một màn sương mù dày đặc.
Xe ?
Xe biến mất .
Nơi thật sự chỉ còn một cô .
Lạc Tuyết Nhiên hoảng loạn chạy về phía .
“Tần gia gia?”
“Ông ở ?”
“Cảnh Từ ca ca... Á!! Đau quá.”
Lạc Tuyết Nhiên hét t.h.ả.m một tiếng, cúi đầu xuống, chân trái của thế mà đang mang một chiếc giày đế bằng kỳ lạ, chiếc giày đó bất kỳ hoa văn nào, trắng toát, gần như hòa một thể với chân trái của cô .
Cô thể mang đôi giày xí thế .
Giày của cô ?
Chẳng lẽ chính vì chiếc giày , mới...
Lạc Tuyết Nhiên xổm xuống, cởi giày .
Chỉ là chiếc giày như mọc chân cô , cô động đậy, liền da thịt dính liền, lòng bàn chân nứt toác, m.á.u tươi trực tiếp nhuộm đỏ chiếc giày trắng.
Căn bản cởi .
Lạc Tuyết Nhiên vốn là đại tiểu thư liễu yếu đào tơ, từng chịu khổ, cơn đau kịch liệt khiến cô lóc t.h.ả.m thiết, dám thử nữa.
Một tiếng kèn xona từ xa truyền đến.
Trong màn sương mù dày đặc , loáng thoáng bóng tới.
Là một đội đưa tang.
Mọi mặc áo xô gai, khiêng quan tài đen sì tới.
Người đầu tiên ôm một tấm di ảnh, bà lão trong di ảnh quỷ dị, dường như đang chằm chằm Lạc Tuyết Nhiên.
Lạc Tuyết Nhiên nhớ , cô từng thấy bà lão , chính là bà lão bên ngoài xe lúc nãy!
Những đưa tang mặt đều bôi phấn hồng đỏ ch.ót, hai mắt thẳng phía , kỹ thì trong mắt bất kỳ nội dung gì.
Ngay cả khóe miệng cũng nhếch lên một cách máy móc.
Theo tiếng kèn xona, đội đưa tang thẳng về phía Lạc Tuyết Nhiên, càng lúc càng gần.
Lạc Tuyết Nhiên hét lên một tiếng, xoay chạy về phía .
mặc kệ cô chạy thế nào, con đường cũng như điểm cuối, sương mù dày đặc đè đỉnh đầu, dường như bất cứ lúc nào cũng thể ập xuống nuốt chửng cô .
Mà đội đưa tang, xa gần, cứ theo lưng cô .
Tốc độ của họ nhanh, mỗi bước dường như đều là cách thiết lập sẵn, cứng nhắc khiêng quan tài về phía .
Trên di ảnh của bà lão đầu, nụ dường như mở rộng thêm một chút.
Lạc Tuyết Nhiên dừng , cách giữa họ càng thu hẹp.
Nụ di ảnh càng lúc càng âm u, từng dòng chất lỏng từ di ảnh chảy xuống, , là khuôn mặt trong di ảnh, đang chảy nước.
Lạc Tuyết Nhiên tuyệt vọng xổm xuống, bịt tai vùi mặt đầu gối.
“Đừng, đừng qua đây...”
Cô run rẩy, cũng .
Dường như , sẽ đối mặt với đội đưa tang, cũng đối mặt với nụ của bà lão.
Quả nhiên, tiếng kèn xona cao v.út thấy nữa, thế giới yên tĩnh .
Ngay cả đội đưa tang cũng ép đến mặt .
Bọn họ... biến mất ?
Lạc Tuyết Nhiên nhắm mắt lắng .
Hồi lâu động tĩnh, cô thực sự nhịn , ngẩng đầu lên.
“Á á á á á...”
Chỉ thấy đội đưa tang lẳng lặng dừng mặt cô , con hiếu thảo ôm di ảnh lúc , cúi xuống, mang theo một khuôn mặt quỷ dị chằm chằm cô .
Hai cục phấn hồng đỏ ch.ót gần như dán mặt Lạc Tuyết Nhiên, cô thậm chí thể rõ vân da mặt đối phương.
Những đốm nâu, những vết sẹo rỗ to tướng mà lớp phấn trắng giả tạo cũng che , cùng vô mụn đầu đen.
Chính là một khuôn mặt như , cúi xuống chằm chằm cô , thở, , cũng động tác nào khác.
Những khác trong đội đưa tang, cũng đưa ánh mắt về phía cô .
Tất cả đều đang , đều đang một cách bất động thanh sắc.
Giống như từng con ma nơ canh trong trung tâm thương mại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-201-dam-tang-trong-suong-mu-va-ba-lao-tren-lung.html.]
Khoan , di ảnh của bà lão ?
Lạc Tuyết Nhiên chằm chằm tấm di ảnh trong tay con hiếu thảo.
Lúc bên trong trống rỗng, chỉ còn một cái khung đen, cùng giấy ảnh nền trắng.
Người ?
Lạc Tuyết Nhiên trong nháy mắt rợn tóc gáy.
Bà lão ở trong di ảnh, thì sẽ ở ?
“Con gái , bà nội ở lưng con đây, tiễn bà nội một đoạn ?”
Từng luồng lạnh từ lưng bốc lên.
Hơi thở mang theo mùi thối rữa từ tai truyền đến, mái tóc bạc phơ của bà lão, từ bên tai rũ xuống cằm Lạc Tuyết Nhiên.
Lờ mờ thể thấy một đoạn mặt già trắng bệch...
Bà lão, đang sấp lưng cô .
“Không, , bà , bà .”
Lạc Tuyết Nhiên hai tay múa may, năng lộn xộn.
“Hê hê.”
Bà lão âm hiểm một tiếng, Lạc Tuyết Nhiên lập tức cảm thấy như nuốt ruồi bọ, khó chịu vô cùng.
Trên lưng như cõng một ngọn núi, đè cô rạp xuống đất.
Xương cốt như nghiền nát.
Cô thấy da thịt ép nứt , từ bên trong rỉ m.á.u tươi đặc quánh.
Bên tai còn thấy tiếng âm trầm của bà lão.
Lạc Tuyết Nhiên cuối cùng chịu nổi, ngất ...
Bên ngoài, Tần lão phát hiện sự bất thường của Lạc Tuyết Nhiên.
Cô giống như điên xổm mặt đất điên cuồng la hét, lóc.
Cuối cùng thậm chí rạp xuống đất, gân xanh mặt đều nổi lên, trong mắt đầy tơ m.á.u, nhãn cầu như nổ tung.
Tần lão tuy thấy, nhưng tài xế dùng giọng điệu kinh hoàng miêu tả, tự nhiên là xảy chuyện gì.
Lạc Tuyết Nhiên đây là âm vật quấn .
Hơn nữa là do con cho Lạc Tuyết Nhiên quấn .
Nếu can thiệp mạnh, Lạc Tuyết Nhiên dọa điên, thì cũng sẽ dọa c.h.ế.t.
Cho dù ông can thiệp, nhưng nhiều âm vật đè lên Lạc Tuyết Nhiên như , cũng sẽ khiến Lạc Tuyết Nhiên ốm nặng một trận.
Phải Lạc Tuyết Nhiên sức khỏe vốn , trận ốm xuống, phỏng chừng mất nửa cái mạng.
Sắc mặt Tần lão chút âm trầm.
Ông nghi ngờ là Ngô Thu Thu .
mà... Ngô Thu Thu bản lĩnh lớn như , thể qua mặt ông hạ thủ đoạn lên Lạc Tuyết Nhiên ?
Nếu thật là , chỉ thể quả thực ông coi thường Ngô Thu Thu.
“Đưa tiểu thư lên xe , về .”
Hiện tại dù cũng là ở ngoài đường lớn, tình trạng của Lạc Tuyết Nhiên khiến nhiều chỉ trỏ, nhà họ Lạc cũng là m.á.u mặt, nếu nhận là đại tiểu thư nhà họ Lạc, chỉ sợ còn sinh thêm rắc rối.
Tài xế lập tức trói Lạc Tuyết Nhiên , nhét trong xe.
trong tầm của Lạc Tuyết Nhiên, cô lờ mờ tỉnh , đều những con rắn to bằng ngón tay cái quấn lấy.
Trên hình thon dài của những con rắn , mọc từng khuôn mặt , há miệng, thè lưỡi rắn.
Xì xì xì, cọ sát da thịt cô .
“Cứu mạng...”
Cô hét t.h.ả.m một tiếng, ngất .
Tài xế trói Lạc Tuyết Nhiên, đăm chiêu Lạc Tuyết Nhiên một cái, là nhầm ?
Trở xe, Tần lão bấm ngón tay tính toán.
Tính thế nào cũng Lạc Tuyết Nhiên rốt cuộc là quấn như thế nào.
Trên cô sạch sẽ, đặt thứ gì.
Vẫn là tài xế lắm miệng một câu: “Chân trái của tiểu thư ướt thế ?”
Chân trái?
Sắc mặt Tần lão biến đổi, ông là chuyện gì .
Chỉ sợ Ngô Thu Thu xỏ giày âm .
Chậc, con nhóc đó thật âm hiểm.
Trong phòng, Ngô Thu Thu xong một ngôi nhà giấy.
Đột nhiên liếc thấy giấy nhỏ bệ cửa sổ, đang tan rã, tự động bốc cháy.
Lông mày khẽ động, Tần lão tay .
“Thật kém cỏi, lâu như mới phát hiện.” Khóe miệng Ngô Thu Thu bĩu môi.
Cô tưởng nhiều nhất nửa tiếng Tần lão sẽ giải quyết, ngờ qua một tiếng đồng hồ mới động thủ.
Một tiếng đồng hồ , Lạc Tuyết Nhiên e là nửa cái mạng đều dọa mất .
Cô vươn vai dậy, ánh mắt lơ đãng liếc ngoài cửa sổ.
Dường như đang đối mắt với ai đó.
Ngô Thu Thu mở cặp sách, đặt chiếc lược gỗ nhuốm m.á.u lên bệ cửa sổ.
“Tặng đấy.”
Mặc dù thấy, cô vẫn thì thầm với khí một câu.