Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 177: Mượn Bụng Của Ngươi Dùng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:34:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vậy họ đang sợ điều gì?

Mỗi họ khi đến tìm , đều đông ngó tây, dường như điều gì đó e ngại.

Xe chạy đến cầu, cầu sẽ sập, cô cũng là một trong những vong hồn chiếc xe buýt .

Hơn nữa, t.a.i n.ạ.n xảy một năm , dù cô gì cũng thể ngăn cản.

Đây dù cũng là một thế giới vận hành bình thường, thứ thần kỳ như ngược thời gian.

Vậy việc cô cần , chỉ thể là rời khỏi xe buýt khi t.a.i n.ạ.n xảy .

Xe vẫn đang chạy, bản đồ nhiều nhất năm phút nữa là đến cầu.

Cô vẫn còn thời gian.

Ngô Thu Thu quan sát thứ trong xe.

Không b.úa phá cửa sổ, bất kỳ thứ gì thể đập vỡ kính.

Đường nhảy xe khả thi.

Vậy thì cho xe dừng ?

Ngô Thu Thu nhớ một tin tức, giằng co tay lái xe buýt, cuối cùng chỉ dẫn đến xe mất kiểm soát, xe hỏng c.h.ế.t.

Đường cũng khả thi.

Tạo tai nạn?

Không , cô mới dậy tài xế quát.

Tài xế và kẻ thù là một phe.

Có lẽ, ba xe thể giúp .

cô còn đề phòng thanh niên chơi điện thoại ở hàng ghế .

Người là kỳ quái nhất.

Từ đầu đến cuối một lời, chỉ đó âm u, đội mũ cũng rõ mặt.

Ngô Thu Thu dĩ nhiên vô cớ lên chiếc xe , e rằng mà trúng chiêu.

Ngay cả cặp sách của cô cũng .

Đây là thế giới thực.

Cô thấy cô gái vẻ mặt căng thẳng, ôm cặp sách của , thỉnh thoảng ngoài cửa sổ.

“Trong cặp sách ?” Ngô Thu Thu chủ động hỏi cô bé.

Vốn là dưng nước lã, nhưng cô gái cho Ngô Thu Thu : “Là tiền quỹ lớp.”

“Em là lớp trưởng.” Cô gái vẻ mặt buồn bã cúi đầu: “ tiền quỹ lớp mất, tất cả , kể cả giáo viên, đều nghĩ em lấy trộm tiền quỹ lớp, họ tin em.”

“Em bán truyện tranh, điện thoại, album của , tiền em mang về, chứng minh em lấy trộm tiền quỹ lớp.”

Ngô Thu Thu những ngón tay thon dài của cô gái.

Càng gần cầu, da của cô gái bắt đầu chuyển sang màu xanh trắng.

Tức là màu của c.h.ế.t từ lâu.

bây giờ em mang tiền về, cũng chứng minh gì, họ vẫn sẽ nghĩ em lấy trộm tiền.” Ngô Thu Thu .

“Em , nhưng tiền là do em mất, em là lớp trưởng thì lỗ hổng .”

Cô gái nhỏ giọng nức nở.

Số tiền , lẽ cuối cùng cũng thể giao đến tay giáo viên.

Cô gái chiếc xe buýt gặp nạn một năm .

Có lẽ, giáo viên, bạn học của cô rộng lượng còn tính toán chuyện , vì ai tính toán với một khuất.

Chỉ là vết nhơ lấy trộm tiền quỹ lớp, khi cô gái qua đời, cũng dán cô.

“Chị giúp em, chị sẽ đến trường của em, giúp em chứng minh em lấy trộm tiền quỹ lớp.”

Ngô Thu Thu buột miệng .

Cô cần sự giúp đỡ của cô gái , cô giúp cô gái một chút, chính là trao đổi ngang giá.

Cũng là giúp khuất siêu thoát.

Vết nhơ , là nỗi tiếc nuối mà cô gái đến c.h.ế.t cũng thể hóa giải.

“Thật ? Chị thể giúp em ?” Cô gái ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Ừm, nhưng em cũng giúp chị xuống xe.” Ngô Thu Thu .

Cô gái do dự một chút, gật đầu.

Ngô Thu Thu bà lão đang ngủ gật.

Cô c.ắ.n một miếng cà rốt, giòn tan, nước trong miệng lan tỏa.

“Bà ơi, cà rốt ngon lắm.”

Bà lão tỉnh dậy, nhe răng : “Nhà bà tự trồng, mang lên thành phố bán lấy tiền, mua t.h.u.ố.c cho ông nhà, nếu bà, ông sống thế nào.”

Sắc mặt bà quỷ hóa, da thịt thối rữa, dính xương mặt.

“Bà đó, năm giờ sáng bán rau , đến trạm cuối, còn bắt một chuyến xe khách, hai tiếng là về đến nhà .”

Ánh mắt Ngô Thu Thu chuyển sang túi t.h.u.ố.c bà lão đang cầm.

Những loại t.h.u.ố.c , là t.h.u.ố.c của ông lão.

Có lẽ ông cũng như khi, mong bà về nhà, nhưng bao giờ thấy bóng dáng bà trở về.

“Con gái, con xuống xe ?” Bà lão đột nhiên âm u hỏi.

Ngô Thu Thu ngẩn , gật đầu.

“Giúp bà mang t.h.u.ố.c về cho ông nhà, và dặn ông uống t.h.u.ố.c đúng giờ, bà sẽ giúp con.”

Người c.h.ế.t khái niệm thời gian, ngay cả khái niệm gian cũng mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-177-muon-bung-cua-nguoi-dung.html.]

Họ thể nhận c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t bao lâu.

Chỉ là những tiếc nuối trần thế, khiến họ vẫn còn lang thang ở đây.

Luôn nhớ rằng khi c.h.ế.t còn việc quan trọng nhất thành.

“Được, cháu giúp bà.” Ngô Thu Thu đồng ý.

Lời hứa với c.h.ế.t thể tùy tiện đồng ý, nếu , sẽ đối phương bám lấy.

Chỉ là đến nước , Ngô Thu Thu chỉ thể ghi nhớ từng nguyện vọng của những vong hồn , cô rời khỏi đây.

“Con ngoan, nhất định giúp bà chuyển lời nhé.” Bà lão khàn khàn một tiếng.

Ngô Thu Thu cuối cùng về phía đàn ông ôm cặp tài liệu, vẻ suy sụp.

Bức ảnh con gái dán cặp tài liệu của , vô cùng đáng yêu.

Chưa đợi Ngô Thu Thu , lên tiếng: “Nguyện vọng lớn nhất của , là gặp con gái một .”

Ngô Thu Thu im lặng một lúc.

Nguyện vọng dễ thực hiện.

Trẻ con cơ thể yếu, c.h.ế.t thấy e rằng sẽ bệnh nặng một trận.

Nếu tại lúc nhỏ, trẻ con , lớn thường , là trưởng bối nào qua đời nhớ nhung, lén về thăm.

Cũng lý.

Người c.h.ế.t âm khí nặng, sẽ ảnh hưởng đến thể chất của trẻ nhỏ, tức là bảy phách, gây nôn mửa, sốt và các triệu chứng khác.

Người đàn ông t.h.ả.m: “Không thể thăm nó ?”

“Vì cho con gái , nhất đừng thăm nó.” Ngô Thu Thu .

“Con gái bệnh bạch cầu.”

việc ngày đêm, chính là để chữa bệnh cho nó. Trời phù hộ, tủy của và nó tương thích, chỉ cần gom đủ tiền phẫu thuật, thể lập tức phẫu thuật cấy tủy cho nó…”

trời dường như đùa với một vố, ha ha.”

Tiếng khàn khàn của đàn ông, vang vọng trong xe.

“Sáng nay lúc , nó đòi ăn hạt dẻ rang đường ở quán đầu phố Đông, hứa sẽ mang về cho nó. Em gái, khó em, khi em xuống xe, mang cho con gái một phần hạt dẻ rang đường, đến khu chung cư Ngô Đồng, ngã tư đường Kim Phi, phố Nam Thành…”

Anh từng chữ một địa chỉ cho Ngô Thu Thu.

“Được, hứa với .”

Lòng cha thương con, hốc mắt Ngô Thu Thu chút cay cay, trịnh trọng gật đầu.

“Cảm ơn cô.”

Người đàn ông vội vàng cảm ơn, dậy, gỡ tấm ảnh lớn của cô con gái cặp tài liệu xuống, đặt lòng bàn tay Ngô Thu Thu, về chỗ.

Lúc , còn đầy hai phút nữa là xe buýt lên cầu.

Thời gian cấp bách, thể lãng phí thêm một giây một phút nào.

Ngô Thu Thu đột ngột dậy, thấy thanh niên chơi điện thoại ở góc cũng dậy.

Tuy rõ mặt , Ngô Thu Thu cảm giác quen thuộc với cách ăn mặc .

“Nguyện vọng của họ cô đều đồng ý, của thì ?”

Anh để lộ một đoạn cằm trắng bệch, mở miệng đỏ như m.á.u hỏi.

, sẽ đến tìm cô.”

Anh là… là quan tài!

Ngô Thu Thu cuối cùng cũng nhớ là ai.

Trước đó quan tài gửi cho cô ảnh tự sướng, chỉ một đôi mắt đẫm m.á.u, hôm qua màn hình điện thoại cô lờ mờ thấy dáng vẻ của quan tài.

Hóa một năm quan tài cũng ở chiếc xe buýt .

Vậy nguyện vọng của quan tài là gì?

“Anh thế nào?”

Ngô Thu Thu ngoài cửa sổ mờ mịt.

Xe sắp lên cầu lớn , cô còn thời gian nữa.

“Muốn sống.”

Anh quan tài để lộ hàm răng như răng cưa, nụ vô cùng đáng sợ.

mượn bụng của cô dùng, cô đồng ý ?”

Anh từ góc bước , mỗi bước , khoang xe bắt đầu vỡ nát, sụp đổ.

Đồng t.ử Ngô Thu Thu co ?

Mượn bụng của cô dùng?

Bụng của cô, và việc sống quan hệ gì?

bây giờ thời gian suy nghĩ, Ngô Thu Thu chắc chắn sẽ đồng ý chuyện vô lý như .

“Mấy vị, tay!” Ngô Thu Thu hét lớn.

Người đàn ông ôm cặp tài liệu lập tức dậy, lao về phía quan tài, quấn c.h.ặ.t lấy .

Bà lão hình lóe lên, xuất hiện lưng tài xế xe buýt, cởi giày ném đầu tài xế, và phát kỹ năng đặc biệt: “Bà già lên cơn đau tim , dừng xe cho .”

Xe phanh gấp, cô gái chạy đến cửa, hai tay mọc những móng tay dài, da thịt tung bay, sống sờ sờ cạy mở cửa xe.

“Chị ơi, mau xuống xe, sắp kịp .”

Nhiều nhất là mười giây, xe sẽ lên cầu lớn, rơi xuống.

“Cô , , cô .” Anh quan tài quấn lấy, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm Ngô Thu Thu.

Một chiếc quan tài đen kịt từ nóc xe hạ xuống, còn hai chân Ngô Thu Thu đột nhiên hai bàn tay m.á.u nắm c.h.ặ.t…

 

 

Loading...