Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 167: Gương Đồng Đoạt Diện, Nữ Nhân Áo Đỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:41
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc ánh sáng phản chiếu.

Ngô Thu Thu thấy bé áo đỏ ẩn hiện trong chùm sáng.

Nơi ánh sáng chiếu tới, thì là một mảng trống .

Cậu bé áo đỏ v.út một cái lao xuống về phía Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu vội vàng xoay chuyển gương, ánh sáng di chuyển lên , chiếu mắt bé.

Mắt bé vội vàng nhắm , hét lên t.h.ả.m thiết.

Ánh sáng dường như thể thiêu đốt mắt nó, trong thời gian ngắn ngủi, mắt ánh sáng đốt thành một cái hốc đen ngòm, trào từng dòng huyết lệ.

Ngô Thu Thu nhân lúc nó thấy, một d.a.o cắt đứt dây thừng đầu nó.

Cậu bé áo đỏ vốn là chạm trời chạm đất, dây thừng đứt, quả cân rơi xuống đất, chính là chân nặng đầu nhẹ, hồn nhập cửu u.

Ngô Thu Thu như .

Người tất cả những chuyện là lão gù, cô con d.a.o đó.

Cho nên khi quả cân rơi xuống đất, Ngô Thu Thu nhanh ch.óng ném một lá bùa vàng bọc lấy quả cân.

Bùa vàng lửa, thế mà nhẹ nhàng nâng quả cân lên.

Cậu bé áo đỏ cũng thực sự rơi xuống đất.

Ngọn lửa từ từ bốc lên, thiêu đốt bé.

Từng cụm từng cụm khói đen bốc lên, bé cuối cùng khói đen bao phủ, biến mất hầu như còn.

Cuối cùng chỉ còn một quả cân đen sì, Ngô Thu Thu đưa tay đỡ lấy.

Haizz.

Ngô Thu Thu quả cân, thứ thể chôn xuống đất, đúng là khó xử lý.

Cô bỏ quả cân cặp, xoay chuyển gương, phản chiếu ánh sáng gương đồng cửa.

Sau đó ngoài, quan sát mặt tường.

Quả nhiên, mặt tường một lớp hình ảnh mờ ảo.

Dường như là bóng ...

mặt đất, cũng ẩn hiện thứ gì đó, nhưng rõ.

Ngô Thu Thu về phía gương đồng ở góc Tây Nam.

Xem , trong căn phòng mở bên cạnh, hẳn là cũng một chiếc gương đồng.

Ngô Thu Thu về phía căn phòng mở.

Bùa vàng bên vẫn dán kỹ.

tại , Ngô Thu Thu luôn cảm thấy bất an với căn phòng .

Rõ ràng bên trong yên tĩnh, cô quên đôi chân thấy đó.

Yên lặng bàn, nhúc nhích.

Ngón tay Ngô Thu Thu cử động, hít sâu một , cầm chìa khóa tiến lên.

Một tay mở cửa, một tay nắm c.h.ặ.t d.a.o cong, d.a.o cong thậm chí còn bôi m.á.u của .

Cô cẩn thận đến cực điểm.

"Cạch, cạch."

Tiếng chìa khóa xoay ổ khóa, vẻ đột ngột, hòa cùng tiếng tim đập của cô lúc .

Một lúc nào đó, cửa cuối cùng cũng mở.

chuẩn sẵn sàng động thủ, thế nhưng, bên trong trống .

Không phụ nữ mặc váy đỏ bàn, chỉ một cái bàn, một cái ghế, bàn đặt gương đồng, gương một cái lược gỗ.

Ngô Thu Thu nhấc chân, giẫm bước bát quái phòng, chỉ sợ che mắt.

Cho đến khi cô đến bàn, quanh bốn phía, vẫn trống .

Trong gương đồng chỉ hình bóng của chính cô.

Không đúng, đúng, nó chắc chắn đang trốn ở chỗ nào đó.

"Leng keng leng keng."

Dưới bàn tiếng động.

Ngô Thu Thu cúi xuống xem, là một viên trân châu tròn trịa, lăn hai vòng gầm bàn.

Cổ bỗng nhiên ngứa ngáy.

Giống như tóc nhẹ nhàng quét qua cổ.

hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa, thể là tóc của cô.

Trên cổ nổi một tầng da gà.

Ngô Thu Thu nhớ tới mái tóc dài cô thấy.

Mạnh mẽ dậy ngẩng đầu, .

Hóa chỉ là một góc rèm cửa gió thổi, lướt qua cổ cô.

Cô thở dốc hai cái.

sợ tập kích thẳng mặt, nhưng sẽ căng thẳng với những thứ thấy sờ , điều đó sẽ khiến cô bất an.

Dưới bàn, một viên trân châu lăn qua.

Ngô Thu Thu sang, ủa? Vẫn là một viên.

cô rõ ràng thấy tiếng lăn của một viên trân châu khác.

Cổ ngứa ngáy.

Vẫn là rèm cửa?

Cô đưa tay túm một cái.

Không đúng, là tóc!!!

Cô gần như theo bản năng bày tư thế của Chuyển Luân Vương, giơ d.a.o lên.

Trên trần nhà, một phụ nữ mặc váy hoa nhí màu đỏ đang bò.

Mái tóc dài của ả rủ xuống, quét qua mặt Ngô Thu Thu.

Đầu ngoẹo , nhãn cầu cũng hướng xuống , duy chỉ khóe miệng là hướng lên .

Ả bò qua trần nhà như một con nhện.

Rèm cửa một nữa thổi bay, che khuất mắt Ngô Thu Thu.

cửa sổ rõ ràng đang đóng mà.

Cô vội vàng kéo rèm cửa .

Người phụ nữ biến mất .

Trên đầu chỉ trần nhà trắng hếu.

Tầm mắt xoay chuyển, cô thế mà bàn, trong tay đang cầm cái lược gỗ .

Mà tóc đuôi ngựa của cô cũng thả xuống, một bàn tay trắng bệch, nắm lấy tay Ngô Thu Thu.

Điều khiển, từng cái, từng cái chải tóc cho cô.

Ngô Thu Thu gương đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-167-guong-dong-doat-dien-nu-nhan-ao-do.html.]

Trong gương, cô mất ngũ quan.

Dưới mái tóc, là một khuôn mặt trắng trơn như tấm bảng.

Còn gì đáng sợ hơn việc thấy trong gương ngũ quan.

lưng cô, phụ nữ váy đỏ đang , chải tóc cho cô.

Người phụ nữ vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt u sầu.

Vừa chải, hát điệu hát dân gian.

Kinh khủng nhất là, ngũ quan của phụ nữ... là của Ngô Thu Thu.

Cô là ghế, ngũ quan trở thành của phụ nữ lưng.

Người phụ nữ hát dường như là Việt kịch.

"Song châu giao hợp hí uyên ương, hoa hảo nguyệt viên kiến tình lang."

"Đối kính chính sơ trang."

"Thiếp hoa hoàng, kiến tình lang."

Hát đến đây, giọng điệu phụ nữ đột ngột đổi.

Tràn ngập oán hận và cam lòng.

Bàn tay túm tóc Ngô Thu Thu cũng đột ngột dùng sức, gần như giật cả da đầu Ngô Thu Thu xuống.

"Chỉ kiến na uyên ương đoạn liễu cảnh, phá kính nan trọng viên."

"Tình lang kỵ liễu tuấn mã, tố liễu na tân lang quan."

Trong tiếng hát chứa đựng oán hận vô tận.

Cỗ oán hận đó cũng ảnh hưởng đến Ngô Thu Thu.

Tiếng hát dừng .

Người phụ nữ mang khuôn mặt của Ngô Thu Thu, dựa vai Ngô Thu Thu, mặt.

Trên gương hiện lên một dòng chữ màu m.á.u.

"Muốn bọn họ c.h.ế.t."

vết nứt lan tràn gương.

Khiến khuôn mặt trống của Ngô Thu Thu, cũng đầy vết nứt.

Xấu xí vô cùng.

"Chúng cùng hát lên nào."

Người phụ nữ bên tai cô.

Ngô Thu Thu chuyện, nhưng cô miệng, .

"Vậy để hát, chính là ngươi mà."

"Chúng g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ bạc tình phụ nghĩa ."

Ả nắm lấy ngón tay Ngô Thu Thu, chỉ mặt gương nứt vỡ, từng chữ từng chữ hát lên những chữ đó.

"Muốn, ..."

Chữ đó mỗi khi niệm một chữ, liền như tan chảy, vặn vẹo vô cùng, rỉ nước m.á.u...

Không.

Ngô Thu Thu giãy giụa, thể niệm .

cả cô giống như giam cầm bàn.

Không, chính xác mà , cô là một con rối gỗ, mặc cho phụ nữ lưng giật dây.

Ngay cả mặt cũng ả cướp mất .

"Khẹc khẹc khẹc khẹc..."

Người phụ nữ lên.

Móng tay dài lướt qua khuôn mặt trống của cô.

tiếp tục hát nữa.

Ngược cầm b.út lên, đối diện với gương tỉ mỉ vẽ lông mày cho Ngô Thu Thu.

Giống như vẽ cho Ngô Thu Thu một khuôn mặt mới.

Lông mày, mắt...

Sống động như thật.

Trong gương, mặt cô xuất hiện ngũ quan của một phụ nữ xa lạ.

"Đẹp ?"

Người phụ nữ hỏi.

Sau đó đẩy cổ cô, tiến gần gương đồng, dường như kỹ khuôn mặt mới .

Cô cách gương đồng ngày càng gần.

Tại cô ở đây chịu sự khống chế của ?

Phảng phất như phụ nữ lưng quyền kiểm soát tuyệt đối nơi .

Còn cô thành con rối gỗ?

Không đúng, trong gương đồng thế mà hình ảnh phản chiếu.

Chẳng lẽ, tất cả thứ ở đây là giả, bao gồm cả cái gương!

Thế là khi phụ nữ đẩy Ngô Thu Thu gần gương đồng, Ngô Thu Thu dứt khoát đập mạnh trong gương đồng.

Ảo cảnh chính là ảo cảnh, chỉ cần tìm mấu chốt, đập vỡ là thể phá giải.

Lúc đập gương đồng, đau, cô chỉ thấy đầu choáng váng.

Ngô Thu Thu lắc đầu, mở mắt nữa hình ảnh mắt cuối cùng cũng đổi.

Cô vẫn đang ở tư thế Chuyển Luân Vương.

Người phụ nữ váy đỏ cũng vẫn trần nhà, chỉ là cổ vươn dài, tóc bao phủ lấy ả.

Khuôn mặt trắng bệch đang dán mặt với Ngô Thu Thu.

"Khẹc khẹc khẹc."

Người phụ nữ toác miệng, khóe miệng gần như nứt đến tai.

"Thế mà, phá ."

Giọng ả u oán, lắp bắp mở miệng.

Ngô Thu Thu túm lấy tóc phụ nữ, giật mạnh một cái, liền kéo phụ nữ xuống.

"Đừng giả thần giả quỷ nữa."

Người phụ nữ tứ chi chạm đất, vặn vẹo với tư thế bình thường.

Khặc khặc khặc mấy cái, đầu ả xoay chuyển, lao nhanh về phía Ngô Thu Thu.

Nhất là mái tóc dài , thế mà như sống , giống như rắn đen đang ngọ nguậy, vô cùng vô tận.

Trong chốc lát, cả căn phòng đều là tóc của phụ nữ, như cái kén bao vây c.h.ặ.t lấy Ngô Thu Thu.

 

 

Loading...