Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 165: Trở Lại Ngõ Thiển Thủy, Bí Mật Sau Cánh Cửa
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Thu Thu ở nhà Tề Tịnh nửa tiếng.
"A luôn ? Ở nhà tớ một đêm ."
"Thôi, gặp ở trường nhé."
Ngô Thu Thu ôm Tề Tịnh, dùng sức quạt cho dương hỏa của cô cháy hừng hực.
Lại nhét một chuỗi vòng tay chín đồng tiền cho Tề Tịnh.
Tề Nguyên tan học, nên gặp .
Tiếp đó Ngô Thu Thu thăm dì Hoa, chuyện với dì Hoa một lúc.
Dì Hoa đ.á.n.h giá Ngô Thu Thu vài .
"Con gái, chuyện con gặp gần đây nhỏ , ấn đường đen sì kìa."
Ngô Thu Thu bèn kể vắn tắt sự việc một lượt.
Dì Hoa bấm ngón tay tính toán.
"Sóng yên sóng tới, cẩn thận còn biến cố."
Bà nhắc nhở.
Trong nghề những chuyện thể toạc .
Nói sẽ tổn thọ, rước họa .
Dì Hoa thể nhắc nhở một câu, Ngô Thu Thu cảm kích .
"Vâng, cháu sẽ chú ý."
Cô vốn cũng định đến ngõ Thiển Thủy một chuyến nữa.
Để tránh lão gù "Uế Thổ Chuyển Sinh", thể lơ là.
Dì Hoa gật đầu dậy, nhà lấy một cái lọ thủy tinh.
"Hoa tiền giấy, cầm lấy chơi ."
Dường như trong nghề đều tuyệt kỹ riêng.
Hoa tiền giấy của dì Hoa, t.h.u.ố.c lá của đại ca lang thang, Vãn Thiên Tơ của bà ngoại.
Những vật trung gian thể khác , nhưng hiệu quả thì trăm sông đổ về một biển.
"Cảm ơn dì Hoa." Ngô Thu Thu nhận lấy.
Dì Hoa tỏ vui vẻ: "Con thể đến thăm một bà già như , thấy vui ."
Bà là một bà lão mất con, do tính cách, bình thường thấy bà đều tránh như tránh tà.
Cả ngày cũng chẳng chuyện.
Ngô Thu Thu còn thể nhớ lời từng , đến thăm bà, chỉ dựa điểm , bà giúp Ngô Thu Thu một tay thì ?
"Được , con còn việc ? Đi ."
Dì Hoa đẩy Ngô Thu Thu cửa.
Ngô Thu Thu gãi đầu, xoay rời khỏi khu chung cư.
Tiếp theo, là đến ngõ Thiển Thủy.
Đây là thứ ba cô đến ngõ Thiển Thủy.
Chỉ điều , nhiều quạ đen bay lượn trời như .
Cô đến gần , là , mà là những con quạ đen , bộ c.h.ế.t xung quanh căn nhà .
Hơn nữa tất cả đều bắt đầu thối rữa, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Những con quạ thực c.h.ế.t từ lâu, chỉ là lão gù dùng cách gì tiếp tục điều khiển.
Hiện giờ lão gù c.h.ế.t , lũ quạ chỗ dựa, liền trở thành những cái xác thối rữa.
Cô đẩy cửa bước .
Mới ở một hai ngày, cả cái sân thế mà đầy bụi bặm, giữa mái hiên chăng đầy mạng nhện.
Cửa đang đóng.
Hình môn thần dán cửa dường như lâu năm, phai màu, giấy mục nát, dán hờ hững, như thể gió thổi là bay bất cứ lúc nào.
Cửa cũng mục nát, bên những lỗ nhỏ do sâu đục để .
Trông chút kỳ quái và ghê tởm.
Cả căn nhà giống như lâu lâu ở.
Thế nhưng mấy ngày Ngô Thu Thu mới tới, lúc đó như thế .
Giữa hai cánh cửa khe hở, khe hở là một mảng tối tăm, trong đó ẩn hiện sắc đỏ.
Ngô Thu Thu đá một cước cửa.
Cửa kẽo kẹt mở , cảm giác bụi bặm ập mặt.
Hơn nữa loại bụi chui mũi cảm giác như côn trùng đốt.
Ngô Thu Thu theo bản năng dùng tay áo che miệng mũi.
Nhờ ánh sáng, cô thấy đây căn bản bụi.
Mà là từng con côn trùng bay nhỏ như hạt bụi.
Trong cả căn nhà nhiều vô kể...
Ai thứ chui cơ thể sẽ thế nào?
Ngô Thu Thu lùi khỏi phòng, lục trong cặp lấy khẩu trang đeo mới .
Hai bên thần khám ở nhà chính, chân nến đặt nến đỏ, nhưng tắt.
Sáp nến ngưng kết thành một cục dày.
Trên tường vẫn là một mảng trắng xóa.
Ngô Thu Thu nhớ rõ, lão gù bái quỷ thần chỉ bái bản .
Vị trí trống , chắc chắn thờ phụng thứ gì đó thấy.
Làm mới thể thấy đây?
Cô chuyển tầm mắt sang hai căn phòng bên trái.
Bùa vàng dán c.h.ặ.t cửa, trong đó một gian bùa vàng xu hướng đứt gãy.
"Rầm rầm."
"Rầm rầm rầm."
Cánh cửa động đậy hai cái, thứ gì đó bên trong đẩy cửa, nhưng đẩy .
Ngô Thu Thu tới thử mở cửa, cửa khóa, mở .
"Rầm rầm." Cửa đẩy hai cái.
Ngô Thu Thu , giải khai bí mật của căn nhà , mấy căn phòng đều mở .
Nếu trong lòng luôn bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-165-tro-lai-ngo-thien-thuy-bi-mat-sau-canh-cua.html.]
Nếu lão gù "Uế Thổ Chuyển Sinh", sẽ là một chuyện vô cùng phiền phức.
Hơn nữa dựa sự hiểu của Ngô Thu Thu về lão gù, lão già tuyệt đối sẽ chuyện vô dụng.
Hắn nuôi dưỡng âm vật trong căn nhà , chắc chắn mục đích.
Ngay lúc Ngô Thu Thu đang suy nghĩ, cánh cửa mặt rầm rầm rầm vang lên mấy tiếng.
Ngô Thu Thu đá mấy cái, đá .
Cô cũng mạo xé bùa vàng.
Đột nhiên, chọc chọc mu bàn chân cô.
Ngô Thu Thu cúi đầu , chẳng gì cả.
Cô giả vờ ngẩng đầu, thực khóe mắt vẫn luôn xuống .
Được vài giây, cô thấy từ khe cửa thò một ngón tay trắng bệch dài ngoằng, điểm điểm lên mu bàn chân cô, ngay đó lập tức rụt về.
Ngô Thu Thu lùi vài bước, ánh mắt khóa c.h.ặ.t khe cửa.
Giây tiếp theo, mười ngón tay thò , giống như đang tìm kiếm thứ gì đó, vỗ vỗ sàn nhà.
Không bắt Ngô Thu Thu, đôi tay cam lòng rụt .
Bên trong quả nhiên thứ gì đó.
Cô rạp xuống, từ khe cửa quan sát tình hình bên trong.
Tầm mắt , rõ mồn một, là một đôi nhãn cầu đầy tơ m.á.u, cũng đang ở bên trong lén lút quan sát bên ngoài.
Khoảnh khắc hai đôi mắt chạm , Ngô Thu Thu giật .
Chủ nhân của đôi mắt đỏ bên trong , vẻ vô cùng hưng phấn.
Nhãn cầu chuyển động, nhảy nhót ngọn lửa hưng phấn, hai tay cào cấu cánh cửa, phát tiếng cào kẽo kẹt kẽo kẹt.
Không chỉ , nó còn phát tiếng quái dị.
Giống như một dây thanh quản tổn thương, cổ họng mắc đờm, ậm ờ rõ phát tiếng "khặc khặc, khặc khặc".
"Tìm thấy , tìm thấy , khặc khặc."
Tiếp đó là mười ngón tay thò , tóm lấy Ngô Thu Thu.
Không tóm rụt , rầm rầm rầm rung lắc cánh cửa.
Khi đôi tay thò , Ngô Thu Thu tóm lấy mấy ngón tay.
Chủ nhân bàn tay ngẩn , ngay đó ngón tay khặc khặc khặc vặn ngược hướng, nắm lấy cánh tay Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu xòe ngón tay, một đóa hoa tiền giấy đang cháy, rơi lòng bàn tay đối phương.
Hoa giấy cháy lách tách, dễ dàng đốt cháy một mảng đen bàn tay trắng bệch .
"Á!"
Tay nhanh ch.óng rụt về.
"Rầm rầm rầm!"
Nó giận dữ rung lắc cánh cửa.
Bùa vàng cửa trông lung lay sắp đổ, sắp xé rách.
Hoa giấy thể gây tổn thương cho nó.
Ngô Thu Thu yên tâm hơn nhiều.
Vừa chính là thăm dò, ngộ nhỡ hoa tiền giấy cách nào gây ảnh hưởng đến thứ đó, chứng tỏ thứ phong ấn bên trong chắc chắn vô cùng mạnh mẽ.
So với cánh cửa , cánh cửa bên cạnh vô cùng yên tĩnh.
Bùa vàng cũng dán nguyên vẹn cửa, Ngô Thu Thu áp tai , cũng thấy bên trong thứ gì.
Hoàn giống như một căn phòng trống.
phòng trống sẽ khóa, còn dán bùa vàng.
Tục ngữ ch.ó c.ắ.n sủa.
Âm vật cũng .
Càng là thứ tiếng động, tâm cơ càng thâm trầm.
Chắc chắn khó đối phó.
Ngô Thu Thu như lúc , rạp xuống đất trộm, góc hạn, chỉ thấy ánh sáng trong phòng tối.
Góc tường bốn cái chân bàn, và một cái ghế.
Cô cố gắng nhiều hơn một chút, nhưng chỉ thể thấy những thứ .
Khoan , ghế đột nhiên thêm một đôi chân.
Một đôi chân phụ nữ giày cao gót màu đỏ.
Cứ bàn, chải tóc.
Mái tóc dài đó, rủ thẳng xuống đất, cái lược chải từng cái từng cái.
Một lúc nào đó, khi lược chải đến giữa, đột nhiên dừng .
Chân động.
tóc dường như theo sự đổi nào đó, mà đang đung đưa.
Ngô Thu Thu trộm nữa.
Tự nhiên cũng thấy khoảnh khắc , thứ trong phòng, tuy hướng về phía bàn, nhưng đầu xoay một trăm tám mươi độ, chằm chằm cửa.
Một lát , nó đầu , tiếp tục chải mái tóc của .
Trên bàn, đặt một chiếc gương đồng cổ xưa.
Ngô Thu Thu đ.á.n.h giá hai cánh cửa .
Trực tiếp xé bùa, dường như là một hành động ngu ngốc.
, cô tìm chìa khóa phòng.
Mở những căn phòng , e rằng mới là mấu chốt giải khai bí mật bức tường trống.
Có lẽ tầng hai, nơi lão gù từng ở thể tìm chút gì đó.
Lúc cô xoay , đột nhiên thấy cửa lớn nhà chính, treo một chiếc gương đồng hướng tường.
Bình thường, gương đồng thường treo bên ngoài, trừ tà.
Cái rõ ràng bình thường.
Hơn nữa gương chỉ một cái, ở góc tường phía Tây Nam nhà chính, cũng treo một chiếc gương đồng y hệt.
Ngoài việc chút đột ngột , hai chiếc gương thế mà bất kỳ điểm bất thường nào.
Cô nhíu mày quan sát gương.
"Kẽo kẹt."
Phía một cánh cửa, dường như mở.