Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 162: Cái Tên Mới: Ngô Hỏa Hỏa

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:36
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ đó cứ vai Ngô Thu Thu, cô gần như thể cảm nhận mặt đối phương đang dán tai .

Cô chỉ cần đầu là thể thấy dáng vẻ của đối phương, trong tầm mắt lờ mờ thấy nửa khuôn mặt trắng bệch.

thể đầu bộ.

Cô đốt cho đối phương tiền mãi lộ.

Thế nhưng đối phương ý định buông tha, vẫn đặt tay lên vai cô: " theo cô về nhà nhé?"

Không thể từ chối, sẽ chọc giận đối phương, cô chỉ tìm hồn phách của Ngô Thu Thu tóc dài, gây thêm rắc rối.

Cũng thể đồng ý, đối phương sẽ thực sự theo.

Tiền mãi lộ xong, chứng tỏ ý đồ của đối phương ở đó.

Ngô Thu Thu nhanh ch.óng lấy từ trong cặp một ngôi nhà giấy gấp gọn đốt qua.

"Người chị em, đốt cho cô cái nhà mới, cô thu dọn đồ đạc chuyển sang nhà mới nhé?"

"Khẹc khẹc khẹc khẹc."

Bên tai truyền đến tiếng ch.ói tai.

Đôi tay cuối cùng cũng đặt vai Ngô Thu Thu nữa.

"Có nhà mới ở ."

Nữ quỷ hớn hở chuẩn dọn nhà mới.

Có nhà nghĩa là cần cô hồn dã quỷ nữa.

Ngô Thu Thu cũng thở phào nhẹ nhõm, nâng đèn dẫn hồn tiếp tục về phía .

Lần , cô thành công tìm hồn của Ngô Thu Thu tóc dài.

Lắc chuông, luồng hồn phách trú trong đèn dẫn hồn.

Tiếp đó tìm các hồn phách khác.

Cả một đêm, Ngô Thu Thu gần như khắp cả Ngô Gia Thôn, mới thu thập đủ ba hồn bảy vía của Ngô Thu Thu tóc dài.

Đối phương bất kỳ chấp niệm nào, mới qua thời gian ngắn như , ba hồn bảy vía đều bắt đầu loãng .

Thứ biến mất đầu tiên, là ký ức.

Và cả đêm nay, cô cũng gặp đủ loại dã quỷ cản đường.

Chúng kẻ thổi đèn, kẻ nhập cô, cũng kẻ chỉ vì tiền mãi lộ.

Cũng may Ngô Thu Thu đối phó với những cô hồn dã quỷ thuận tay.

Cho nên dọc đường cũng coi như hữu kinh vô hiểm.

Trước khi đèn dẫn hồn tắt, cô mang theo hồn phách của Ngô Thu Thu tóc dài trở về tiệm vàng mã.

Cũng , nến trong sân cũng cháy đến chút cuối cùng.

"Bạn mới về nhà ."

Ngô Thu Thu nâng đèn giới thiệu với Đa Đa và những khác.

Đa Đa bất mãn: "Cô tính là bạn mới gì chứ? Đâu ít ngáng chân chị Thu Thu."

"Cô c.h.ế.t một , còn là do chị g.i.ế.c, nhát d.a.o đó, thù oán gì cũng trả xong ." Ngô Thu Thu .

Người giấy nhỏ của Đa Đa đầu , tiếp lời.

Lúc , bọn đại ca lang thang cũng trở về.

Đồ bảo hộ mấy lấm lem bẩn thỉu.

Vào nhà liền giật phăng mặt nạ , há miệng thở dốc từng ngụm lớn.

Tóc tai đều ướt đẫm mồ hôi.

"Cái thứ đó, đáng sợ quá, nó, nó học giọng chúng chuyện, suýt chút nữa lừa cả bọn." Phan Vũ Phi vẫn còn sợ hãi.

Quan trọng là, giọng của mỗi bọn họ đều học giống y như đúc, căn bản phân biệt thật giả.

Bởi vì trong quan tài Cửu Âm Thái Quan môi trường tối tăm, bọn họ suýt chút nữa trúng chiêu tháo mặt nạ phòng độc xuống.

Thời khắc mấu chốt may mà đại ca lang thang nhắc nhở.

Vốn dĩ bọn họ đối với cái con trùng gì đó ít nhiều còn mang theo sự coi thường, cảm thấy Ngô Thu Thu thể phóng đại sự việc.

khi tận mắt chứng kiến mới hiểu, Ngô Thu Thu vẫn còn giảm tránh chán.

Thứ t.h.u.ố.c diệt cỏ Paraquat đậm đặc , một bình phun xuống thể khiến mấy mẫu đất cỏ mọc nổi, thế mà phun lên Thi Hoàng Trùng nó vẫn nhảy tanh tách.

Phải phun mấy cái, đợi mười mấy phút, chúng mới dấu hiệu c.h.ế.t .

Có điều Ngô Thu Thu cũng sai, chúng tuy học tiếng , nhiều vô kể, nhưng thấy tiếng trẻ con trong điện thoại, chúng liền như gặp thiên địch, dám động đậy, thậm chí còn run rẩy.

Bọn họ thậm chí dám tưởng tượng, thứ chỉ cần một con thoát , với khả năng sinh sản siêu việt của chúng, ký sinh trong cơ thể , còn bắt chước tiếng chuyện.

Thì chẳng bao lâu nữa, mặt bạn chuyện với bạn, lớp da là m.á.u thịt, là từng con từng con Thi Hoàng Trùng?

Nghĩ thôi thấy rợn tóc gáy.

Thứ , nhất định g.i.ế.c sạch, g.i.ế.c tuyệt, chừa một con!

Tất cả đều dám lơ là, cẩn thận cẩn thận, sợ bỏ sót một con, cả đêm mắt cũng dám nhắm một cái.

Dù cuối cùng g.i.ế.c sạch, bọn họ vẫn kiểm tra hết đến khác.

Phan Vũ Phi nghỉ một lúc, từ trong n.g.ự.c móc một cái hộp màu đen đưa cho Ngô Thu Thu.

"Em gái Thu Thu, gã lang thang đây là bà ngoại em. Bị bọn thiêu , giờ cả lẫn hộp chỉ còn năm cân thôi, em nén bi thương."

Ngô Thu Thu nhận lấy cái hộp, ánh mắt chằm chằm.

Một lát , cô lắc đầu: "Bà ngoại hơn nửa năm qua đời , cảm ơn đưa bà từ trong đó ."

rời khỏi Ngô Gia Thôn, mang theo tro cốt của bà ngoại, cũng tiện hơn là di dời mộ.

"Bọn khi thiêu thi cốt bà ngoại em, phóng một mồi lửa trong mộ thất, xác định còn sót một trứng trùng nào, bọn mới rời ."

Đại ca lang thang .

Đội diệt trùng bọn họ, suýt chút nữa hun c.h.ế.t trong mộ thất đó.

"Lần vì chuyện trong thôn, phiền , lát nữa chúng sẽ rời , đến huyện mời ăn cơm."

Ngô Thu Thu rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-162-cai-ten-moi-ngo-hoa-hoa.html.]

Dù gần đây xảy nhiều biến cố như , dường như cũng gây ảnh hưởng quá lớn đến cô.

"Còn để em trả tiền ?"

Dư Cố bước , lắc đầu .

"Chuẩn đấy, cơm chắc chắn để lão Dư mời, em là một cô bé, giữ c.h.ặ.t ví tiền của , bọn cũng loại hổ, còn bắt em mời cơm."

Kim Khâu gãi đầu, khuôn mặt tráng hán đen nhẻm, cũng sắc mặt.

Đại ca lang thang hít hít mũi, lời mà chối tai thế nhỉ?

"Em hiểu, nhưng cơm em nhất định mời."

Con sống tri ân báo đáp.

Cô hiện giờ bản lĩnh gì, nhưng một bữa cơm, cô c.ắ.n răng vẫn thể mời .

Nói thì, thời hạn ba tháng ngày càng gần.

Cô vướng bận nhiều việc, cũng thời gian kiếm tiền...

Haizz đau đầu.

Hơn nữa, cô còn nhớ trong điện thoại, vẫn còn một c.h.ế.t, gửi tọa độ cho cô ở bãi tha ma.

Cũng mục đích gì.

Cũng như cha La Hi.

La Hi c.h.ế.t , bọn họ chắc chắn sẽ chịu để yên, huống hồ, gia tộc La Hi dường như ngay từ đầu nhắm cô.

Khi nào mới thể giống như bình thường, học đại học bình thường, việc bình thường?

Ngô Thu Thu .

Con đường ông trời sắp đặt cho cô, bao giờ là bằng phẳng.

Cô trèo đèo lội suối, phát hiện phía là ngọn núi cao hơn.

Thì ?

con gián đ.á.n.h mãi c.h.ế.t.

Ngập ngừng một chút, Ngô Thu Thu cảm thấy con gián , thôi bỏ bỏ .

Ai thích gián thì .

c.h.ế.t.

sống.

Mọi .

Đều vui mừng từ tận đáy lòng vì giải quyết một tai họa suýt hình thành.

Đến đây, chuyện ở Ngô Gia Thôn mới coi như giải quyết triệt để.

Ngô Thu Thu đặt đèn dẫn hồn mặt giấy nhỏ, điểm nhãn cho giấy, đưa hồn phách bên trong trong giấy.

Mắt giấy nhanh trở nên linh động.

Sau đó máy móc chuyển động cái đầu.

"Đây là nơi nào?" Người giấy mở miệng, vẫn là giọng của Ngô Thu Thu tóc dài.

"Cô còn nhớ ?" Ngô Thu Thu hỏi.

"Cô là ai?" Giọng Ngô Thu Thu tóc dài thêm chút mất kiên nhẫn.

Ngô Thu Thu đăm chiêu gật đầu.

"Quên cũng , cô tên là Ngô Hỏa Hỏa cô nhớ ?"

"Tên ch.ó má gì mà khó thế?" Ngô Thu Thu tóc dài ghét bỏ .

"Thế thì chịu, chúng một tên Ngô Thu Thu, một tên Ngô Hỏa Hỏa, cô cứ tên là Ngô Hỏa Hỏa, cứ ở trong cái giấy , cũng đừng chê bai, giấy vẽ giống minh tinh, để cô chịu thiệt ."

Ngô Thu Thu vỗ vỗ đầu giấy.

Người giấy ghét bỏ nhưng đành bất lực chấp nhận cái tên Ngô Hỏa Hỏa : "Được , đây là ?"

Ngô Thu Thu cũng giải thích nhiều, chỉ : "Đây là nơi giấy, điều chúng sắp rời , cô cứ ở yên đó, thu dọn đồ đạc."

Ngô Hỏa Hỏa nhảy từ bàn xuống, đ.á.n.h giá xung quanh, giấy to bằng bàn tay, khó khăn, vô cùng cứng nhắc.

đang thích nghi từng chút một.

Ngô Thu Thu , dần dần, còn cứng nhắc như nữa.

"Ý của cô là, hai chúng ?" Ngô Hỏa Hỏa hỏi.

Ngô Thu Thu nhíu mày.

Về mặt huyết thống mà , coi như là .

Ngô Thu Thu tóc dài c.h.ế.t , hiện tại cô chỉ là một linh hồn tạm trú trong giấy.

Còn là , Ngô Thu Thu cũng chắc nữa.

Cho nên, Ngô Thu Thu trả lời: "Không quan trọng."

Hôm nay từ biệt Ngô Gia Thôn, tất cả thứ trong tiệm vàng mã đều mang .

Cho nên, khi kết thúc cuộc đối thoại với Ngô Hỏa Hỏa, Ngô Thu Thu liền chui phòng ngủ thu dọn đồ đạc bà ngoại để .

Sau cô vẫn sẽ mở một tiệm vàng mã, sẽ để nghề đứt đoạn ở chỗ .

Chỉ là đổi chỗ khác mà thôi.

Ngô Thu Thu tự an ủi .

Mà cô để ý, giấy Ngô Hỏa Hỏa bóng lưng cô một lúc lâu.

Chỉ là giấy biểu cảm.

Nên đang nghĩ gì.

mơ hồ một giọng trầm thấp truyền .

"Cảm ơn."

 

 

Loading...