Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 153: Gỡ Bom Hẹn Giờ Và Nghi Thức Dẫn Hồn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:27
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Khâu thấy đầu tiên chính là cái quan tài giấy .
Đối với một đầu tiên thấy thứ , cho dù đây là gì, nhưng thấy cái quan tài to bằng bàn tay bên còn dán ảnh đen trắng của Dư Cố.
Trong lòng ít nhiều đều sẽ chút khó chịu.
Giống như liếc mắt một cái là thể nhận , thứ là một loại nguyền rủa nào đó.
Rõ rành rành đó.
"Mẹ kiếp, ai đang hại Dư Cố?" Kim Khâu lập tức c.h.ử.i thề.
Bất kể tin , thấy loại đồ vật theo bản năng đều sẽ giữ thái độ kính sợ.
"Tháo b.o.m ." Phan Vũ Phi cũng thấy thứ đó.
Bình thường và Dư Cố chơi với nhiều.
Biết Dư Cố hai ngày mới suýt chút nữa t.a.i n.ạ.n xe, xe tưới nước đ.â.m chiếc xe địa hình gần như nát bét, nếu lúc đó Dư Cố ở xe, e rằng ngay lúc đó bỏ mạng .
Không ngờ mới cách mấy ngày, xe xuất hiện thứ , còn hôn mê.
Một chuyện thể là tai nạn, nhưng liên tiếp xảy , thì e rằng t.a.i n.ạ.n nữa .
Dư Cố e rằng là dính dáng đến thế lực siêu nhiên nào đó .
Anh Ngô Thu Thu, về phía ngôi làng bí ẩn .
Hiểu rằng Ngô Thu Thu là cô sinh viên đại học bình thường như tưởng tượng.
gì cả, bàn bạc với Kim Khâu việc tháo gỡ b.o.m.
Kim Khâu quả nhiên là chuyên nghiệp.
Anh trèo từ chỗ kính chắn gió, đeo túi dụng cụ lên lưng, cẩn thận từng li từng tí bưng quả b.o.m lên.
"Bom tự chế, uy lực lớn lắm, cũng hàm lượng kỹ thuật gì, giao cho là , sẽ hỏng thứ đồ chơi ."
Kim Khâu quan sát kết cấu vài xong, liền tràn đầy tự tin mở miệng.
Điều cũng cho Ngô Thu Thu yên tâm.
Kim Khâu như , tất nhiên là nắm chắc.
"Được , tin tưởng Kim lão , cái là chuyên gia." Phan Vũ Phi an ủi.
"Ừ." Ngô Thu Thu gật đầu.
Kim Khâu cũng khoác lác, chừng chỉ qua mười phút, t.h.u.ố.c nổ liền tháo gỡ.
Ngô Thu Thu nhanh ch.óng ôm quan tài giấy trở về tiệm vàng mã.
"Đây chính là nhà bà ."
Phan Vũ Phi thấy tiệm vàng mã đều kinh ngạc.
Nhất là giữa mũi còn mùi m.á.u tanh như như .
Anh suýt chút nữa tưởng rằng nơi xảy vụ án mạng đẫm m.á.u gì.
Khó mà tưởng tượng ở thời đại , còn sự tồn tại của loại cửa hàng c.h.ế.t nơi thôn quê thế .
"."
Ngô Thu Thu nhiều, chạy trong phòng Dư Cố.
Phan Vũ Phi theo, chỉ thấy Dư Cố đang đó.
Cửa đóng .
"Cái nên đừng ." Cái đầu to của đại ca lang thang ghé sát .
"Ái chà chà, thấy thật sự đau đầu, đại ca thể gội cái đầu của , đều giống như rễ rạ ngoài ruộng ." Phan Vũ Phi cái đầu rơm rạ dọa giật .
Đại ca lang thang nhổ một sợi tóc đặt mũi ngửi ngửi, đó phù phù thổi hai cái.
"Sao nào? Cậu phận của , như ?"
Phan Vũ Phi nhíu mày: "Anh phận gì?"
Chẳng lẽ còn là một Tảo Địa Tăng gì đó.
Anh nghiêm túc đ.á.n.h giá đại ca lang thang.
"Đồ ngốc, ông đây là một kẻ lang thang mà, lang thang thì dáng vẻ của lang thang, cái gọi là gì, cái gọi là phong cách lang thang, cũng hiểu."
" mà tắm rửa sạch sẽ, còn gọi là lang thang ?"
Đại ca lang thang ngoáy ngoáy mũi, trời, một bộ dạng cao ngạo nhiều với phàm.
"Đồ điên."
Cơ mặt Phan Vũ Phi giật giật.
Rất ít khi gặp kẻ điên nào điên một cách thanh tân thoát tục giả tạo như .
"Xì, mặt trắng." Đại ca lang thang bĩu môi.
"Anh cái gì? Anh ai mặt trắng?" Phan Vũ Phi lập tức xù lông.
"Ai thưa thì là đó thôi." Đại ca lang thang nháy mắt hiệu bỏ .
Phan Vũ Phi tức điên , nhưng cũng nghĩ đến việc trong xem xét chuyện nữa.
Ngô Thu Thu khi ôm quan tài giấy nhà, liền xếp bằng xuống.
Thắp ba nén hương mặt quan tài giấy.
Dư Cố lúc , tương đương với c.h.ế.t.
Đối với c.h.ế.t, sự tôn trọng cần tự nhiên .
Ngô Thu Thu lẳng lặng đợi ba nén hương cháy hết.
Ngón tay đặt lên đồng tiền quan tài giấy, xoay tròn đầu ngón tay theo chiều ngược chiều kim đồng hồ.
Khoảng chừng xoay mười hai vòng , ngón tay Ngô Thu Thu dừng .
Đồng tiền cũng rơi xuống.
Rơi xuống bên chân Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu nhặt đồng tiền lên, ném chậu than.
Lập tức tiếng lách tách vang lên.
Tiếp đó cô mới thấy, ảnh thẻ của Dư Cố, dùng cái đinh nhỏ đóng bên trong quan tài giấy.
Ngô Thu Thu cẩn thận từng li từng tí lấy đinh , gỡ ảnh xuống, đặt trong lòng bàn tay Dư Cố nắm lấy.
Sau đó đặt giày của Dư Cố theo hướng mũi giày ngoài, đặt mặt quan tài giấy, chỉ đặt chân .
Tục ngữ giày phân trái , phân âm dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-153-go-bom-hen-gio-va-nghi-thuc-dan-hon.html.]
Chân là âm.
Mà hồn phách của Dư Cố trong quan tài giấy tương đương với âm vật.
Ngô Thu Thu bây giờ dẫn đường cho hồn phách.
Còn là dẫn đường âm.
Nếu ngoài sẽ lạc đường, Ngô Thu Thu còn tìm.
Sau khi chuẩn xong.
Ngô Thu Thu liền nhổ đinh lưu hậu , đinh lưu hậu nhổ, Ngô Thu Thu liền cảm giác quan tài giấy động đậy.
Cô dùng giấy vàng bọc lấy cái đinh lưu hậu đen sì , vẫn ném trong chậu than.
Sáu cái đinh nhỏ còn , lượt nhổ bỏ, mặt đất ẩn hiện xuất hiện một bóng .
Màu đen, giống như dùng b.út vẽ lên, nhưng sống động như thật.
Cô ném bộ đinh nhỏ chậu than.
Từng trận tiếng lách tách vang lên, kéo theo cả tia lửa cũng cao hơn một chút.
Ngô Thu Thu túm lấy chiếc giày của Dư Cố, đế giày vỗ mạnh xuống đất.
"Dư Cố, còn ngẩn đó gì, về !" Cô nghiêm giọng quát.
Hồn phách nhát gan, cần quát, cho nó sợ, nó mới thể theo lời bạn .
"Về ."
Chiếc giày động đậy, cái bóng cũng dịch chuyển một chút.
Ngô Thu Thu chụm ba ngón tay, vỗ xuống đất.
Chiếc giày lập tức theo lộ trình Ngô Thu Thu quy định, từng bước từng bước dịch chuyển về phía giường.
Sau đó liền dừng động đậy nữa.
"Mau ."
Ngô Thu Thu vỗ khí một cái.
Tay nhanh ch.óng lấy đồng tiền trán Dư Cố, đó đặt xuống.
Lồng n.g.ự.c Dư Cố ưỡn lên một cái.
Giữa lông mày thêm vài phần sinh khí.
Sau khi Ngô Thu Thu trấn áp hồn phách của Dư Cố, mới xoay quan tài giấy mặt đất.
Dùng giấy vàng bọc , chỉ đỏ quấn quanh, đó trực tiếp ném chậu than đốt thành tro.
Đầy một chậu tro tàn, cuối cùng Ngô Thu Thu chôn xuống đất.
Kiếp nạn của Dư Cố coi như qua.
Mười hai giờ đêm nay, là thể tỉnh .
Mà đêm nay, cô còn việc khác .
Ngô Thu Thu nghỉ ngơi một lúc.
Hái rau trong vườn, đang tính toán nấu cơm cho bọn Phan Vũ Phi ăn thế nào.
Bố của Ngô Trung Kiều bưng một nồi canh xương lợn tới.
"Cháu lâu về nhà, trong nhà chắc chắn đồ dự trữ, thím cháu bảo chú bưng qua cho cháu."
"Cảm ơn chú." Ngô Thu Thu khách sáo, vội vàng bếp lấy nồi đựng .
"Đều là một nhà, đừng khách sáo." Bố Ngô Trung Kiều đ.á.n.h giá nhóm Phan Vũ Phi vài : "Có khách đến ? Chú thêm chút thức ăn mang qua."
"Không cần cần , chú đừng phiền phức nữa." Ngô Thu Thu vội vàng từ chối.
Ông chú giúp cô nhiều , thể phiền nữa.
"Cháu thật sự rời khỏi thôn ?" Bố Ngô Trung Kiều kéo Ngô Thu Thu .
"Bây giờ thôn cũng dung chứa cháu mà."
Ngô Thu Thu khổ.
Bây giờ cô với ánh mắt đó, cứ như chổi .
"Cháu chỗ nào khác để , công tác tư tưởng cho dân làng chú sẽ , ở ."
Ngô Thu Thu lắc đầu từ chối.
Cô tiễn bố Ngô Trung Kiều về.
Tùy tiện món rau ăn cùng , đợi trời tối.
"Sao bà còn đưa xem con Thi Hoàng Trùng , t.h.u.ố.c diệt cỏ Paraquat của chuẩn xong , đội diệt côn trùng cũng tập kết xong , bà bảo ở đây ăn rau xanh."
Phan Vũ Phi vẫn luôn lơ đễnh bên ngoài.
Canh cánh trong lòng con Thi Hoàng Trùng.
Bạn nhất giường cũng chẳng thấy thăm mấy ...
"G.i.ế.c Thi Hoàng Trùng ông đợi buổi tối, dùng điện thoại tải một tiếng trẻ con , chúng nó thấy tiếng trẻ con sẽ ngừng cử động."
Ngô Thu Thu cho Phan Vũ Phi .
"Hả?? Chúng nó sợ trẻ con ?" Phan Vũ Phi há hốc mồm.
Vậy thứ quả thực chút kỳ quái nha.
". Ông đừng tưởng ông cầm t.h.u.ố.c diệt cỏ là vạn vô nhất thất, theo lời , còn nữa đồ bảo hộ mặc hết ! Một khi một con bò cơ thể, bao lâu trong cơ thể ông là trứng côn trùng, nó còn bắt chước ông chuyện nữa."
Nếu như , thể sống ?
"Đáng sợ như ?" Phan Vũ Phi nuốt nước miếng.
Sao càng càng tà môn thế.
" đùa." Ngô Thu Thu vẻ mặt nghiêm túc.
Mối đe dọa của Thi Hoàng Trùng chuyện đùa.
Phan Vũ Phi gật đầu, thu vẻ mặt đùa cợt: " ."
"Vậy bà còn việc gì ?" Anh Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu giữa sân, chọn một cây trúc xanh nhẵn bóng, dùng d.a.o cong chẻ từ giữa.
Xoẹt xoẹt mấy cái, cây trúc xanh xòe như hoa, mảnh mai như tóc.
" , chuẩn cho một cơ thể mới."