Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 141: Phong Hồn Đinh Đoạt Mệnh, Kẻ Hái Quả Sau Cùng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:15
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô từng bước từng bước tới gần Hàn Uẩn áo đỏ, tâm tư nặng nề như một ngọn núi lớn, đè sống lưng linh hồn còng xuống.
Phong Hồn Đinh đ.â.m mu bàn tay, khiến cô đau đến sống, nhưng thể giữ sự tỉnh táo.
Mỗi bước đều đau khổ như , nhưng mỗi bước đều kiên định như .
Hàn Uẩn áo đỏ đó, cô liền quỳ một chân bên cạnh đối phương.
"Ngươi đúng." Ngô Thu Thu nhẹ nhàng mở miệng.
Hàn Uẩn áo đỏ nhẹ nhàng nhếch khóe miệng: "Cho nên..."
giây tiếp theo, Ngô Thu Thu giơ cao Phong Hồn Đinh, một nhát đ.â.m chính giữa mi tâm của Hàn Uẩn áo đỏ.
Đối phương hai mắt trợn to, đầy tơ m.á.u đỏ.
"Ngươi..."
Ngô Thu Thu bình tĩnh đối phương: "Ngươi quên , ngay từ đầu , ngươi ."
Cô bao giờ tin, đây là Hàn Uẩn.
" rõ ràng nàng để ý những gì ..." Mi tâm của Hàn Uẩn áo đỏ bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Giống như một chiếc bình hoa sắp vỡ.
" , để ý. Ngươi đúng, trong mắt khác, bất hạnh."
"Đây là sự thật khách quan. nếu ngay cả bản cũng cảm thấy bất hạnh, thì chỉ càng sống bất hạnh hơn, giống như ngươi , sống trong rãnh nước bẩn, như bèo tấm."
Ngô Thu Thu quỳ, hai tay nắm Phong Hồn Đinh, càng thêm dùng sức đẩy mi tâm .
"Vận mệnh của , tự kháng tranh, cho dù thất bại cũng chẳng . Có lẽ cuộc đời ngắn ngủi, nhưng, ít nhất là rực rỡ."
Phong Hồn Đinh ít nhất ngập hai phần ba.
Khuôn mặt Hàn Uẩn đầy vết nứt, giống như mặt đất khô cằn, đang từng chút từng chút nứt .
Khuôn mặt đầy tơ m.á.u , tràn ngập sự kinh ngạc và cam lòng.
Còn oán hận, cùng với đau đớn.
Ngô Thu Thu nắm c.h.ặ.t Phong Hồn Đinh, cho dù hai tay thiêu đốt đến từng chút từng chút thối rữa cũng buông , đôi mắt chằm chằm Hàn Uẩn áo đỏ.
Thực tế thì, Hàn Uẩn và cô đều là bất hạnh.
Sự bất hạnh của Hàn Uẩn, là thiếu niên lang áo gấm cưỡi ngựa, chinh chiến vì nước bao năm, dốc hết tâm huyết, tuổi đôi mươi đạt thành tựu mà khác cả đời đạt , mười năm chinh chiến, đ.á.n.h lui quân địch khải hồi triều.
, từng c.h.ế.t đồ đao của kẻ địch, ngã xuống trong sự nghi kỵ của .
Đó là đêm khi về nhà, cũng là lúc ý khí phong phát nhất.
Cuộc đời của thiếu niên tướng quân sóng gió tráng lệ, kết thúc qua loa, chỉ để vô vàn tiếc nuối.
, Hàn Uẩn từng biến sự bất hạnh và tiếc nuối thành oán hận.
Khí phách của lớn đến nhường nào, thứ vọng tưởng "Thỉnh Quỷ Đăng Tiên" mắt thể so sánh ?
Hóa thành dáng vẻ của Hàn Uẩn, ngược là sỉ nhục Hàn Uẩn.
Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy phẫn nộ.
Cô thấy tên đội lốt khuôn mặt của Hàn Uẩn.
Cuối cùng, khuôn mặt hóa thành những mảnh vỡ, dung nhan nứt vỡ, là một khuôn mặt khác xí khô quắt.
Khuôn mặt hiện trạng thái thây khô, còn chút huyết khí nào.
Phong Hồn Đinh trong tay Ngô Thu Thu, đang cắm trong đầu lâu của thây khô.
Thây khô run rẩy, đôi mắt oán độc chằm chằm Ngô Thu Thu.
"Bất cứ kẻ nào ngăn cản đăng tiên, đều c.h.ế.t, c.h.ế.t!!!"
Hắn điên cuồng hét lớn, cả quan tài đá đều bắt đầu rung chuyển, giống như sắp sập xuống .
Ngô Thu Thu chú ý tới, chỗ cổ của đối phương vẫn còn nguyên vẹn.
Cô nhớ đó tướng lĩnh mà Hàn Uẩn c.h.é.m g.i.ế.c là một đao cắt đầu.
Kẻ mắt rõ ràng .
Xem , đoán sai .
bây giờ quản nhiều như , Ngô Thu Thu gắt gao ấn c.h.ặ.t Phong Hồn Đinh.
Nhất định dùng Phong Hồn Đinh, đ.á.n.h tan linh hồn đối phương.
Phía đột nhiên vang lên tiếng sột soạt.
Giống như thứ gì đó đang cọ mặt đất, bò tới.
Ngô Thu Thu liếc mắt qua, thế mà là vô âm vật, đang bò bên trong.
Trong cả quan tài đá, lúc đều bò đầy .
Có con còn treo đỉnh quan tài đá, chúng nhe nanh múa vuốt, nhe răng trợn mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng cuồng nhiệt, tham lam.
Những con đến gần Ngô Thu Thu, thế mà há miệng bắt đầu gặm c.ắ.n linh hồn cô.
Linh hồn c.ắ.n một miếng, Ngô Thu Thu lập tức sắc mặt trắng bệch, linh hồn yếu vài phần.
Nguy .
Linh hồn nếu tàn khuyết, đợi cô sống , khả năng sẽ là một đứa thiểu năng.
Cắn thêm mấy miếng nữa thể sẽ tỉnh .
lúc cô đang nắm Phong Hồn Đinh thể buông tay.
"Ha ha ha ha ha ha." Thây khô phát một tràng k.h.ủ.n.g b.ố: "Muốn ngăn cản , thì tất cả hôi phi yên diệt ."
Lại âm vật c.ắ.n Ngô Thu Thu một miếng, mà càng nhiều con hơn còn đang liên tục ngừng bò tới từ phía .
Cô bao vây trùng điệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-141-phong-hon-dinh-doat-menh-ke-hai-qua-sau-cung.html.]
Cứ tiếp tục như , đừng sống , e là linh hồn đều sẽ gặm sạch.
Ngô Thu Thu vung chân hung hăng đá văng một con đang rạp bên chân.
Sau đó thể linh hoạt tránh né con đang vồ tới từ lưng.
"Ngươi tưởng ngươi trốn ? Dám phá hoại kế hoạch của , thì c.h.ế.t."
Trên khuôn mặt khô quắt của thây khô, kéo một nụ xí ghê tởm.
"Câm miệng."
Ngô Thu Thu bình tĩnh hừ một tiếng, đ.â.m Phong Hồn Đinh trong tay sâu thêm một chút: "Ta c.h.ế.t, cũng sẽ kéo ngươi c.h.ế.t cùng."
Tóm , c.h.ế.t cũng sẽ buông Phong Hồn Đinh.
Đổi góc độ khác, thây khô cùng đường bí lối, sốt ruột .
Đây là chuyện !
Đương nhiên, Ngô Thu Thu cũng hy vọng đồng quy vu tận với tên .
Thây khô gào thét.
Phong Hồn Đinh đóng xuống, nghĩa là hồn phách của sẽ thiêu đốt sạch sẽ, hôi phi yên diệt và vĩnh viễn siêu sinh.
Nếu như , thì bố cục mấy trăm năm nay của , cũng sẽ bộ đổ sông đổ biển.
Hắn thể cam tâm.
"Không, nuốt ả cho , nuốt ả."
Hắn chỉ thể chỉ huy những thứ trong quan tài đá bò tới nuốt chửng Ngô Thu Thu.
"Nếu giờ lành đến, nhất định khiến ngươi hôi phi yên diệt." Thây khô oán độc gầm lên.
Ngay lúc , vai Ngô Thu Thu c.ắ.n một miếng.
Sắc mặt cô càng thêm trắng bệch.
Hồn Ngọc đột nhiên lóe lên một cái.
Lạnh lẽo, nhưng khiến tinh thần Ngô Thu Thu chấn động.
Hàn Uẩn đang núi Xà Đầu, giống như cảm ứng, mạnh mẽ xuống lòng đất.
Lông mày khống chế nhíu c.h.ặ.t giữa.
Anh đột nhiên lấy một chiếc vòng ngọc hình tròn.
Điều là, thứ và Hồn Ngọc vốn là một đôi, vòng ngọc vặn thể bao bọc Hồn Ngọc ở giữa.
Lúc Hồn Ngọc phát tín hiệu cầu cứu, thể cảm nhận .
Lòng bàn tay phủ lên vòng ngọc, nhắm mắt .
Hồn Ngọc cổ Ngô Thu Thu ánh sáng càng rực rỡ, âm vật đến gần cô trực tiếp hấp thu mất một con.
Trong đôi mắt cô một trận ánh sáng vụn vặt lóe lên.
Nhớ lúc đầu, khi Ngô Thanh Nguyên khởi thi, Hồn Ngọc cũng lóe sáng, giúp cô một tay.
Đây là, Hàn Uẩn đang thôi động ?
Trong khoảnh khắc suy nghĩ, mấy con âm vật vồ tới hấp thu mất.
Ngô Thu Thu thả lỏng vài phần, chằm chằm thây khô: "Xem , hôm nay cần bồi táng ."
Thây khô phát một tiếng gầm giận dữ cam lòng.
Mà Ngô Thu Thu phát hiện, hoa văn mặt càng ngày càng nhiều, trong tiếng gầm giận dữ càng thêm vài phần sợ hãi.
Dường như sắp biến thành thây khô thực sự, hồn phách của sắp Phong Hồn Đinh đóng c.h.ế.t .
"Không, cam lòng."
Thây khô càng thêm dùng sức giãy giụa.
Dày công bố trí bao nhiêu năm, thất bại trong gang tấc phút cuối, chuyện thể chấp nhận?
Hắn dường như xung phá gông cùm của cơ thể.
Năm đó quan tài đá của phong ấn, lúc mới dẫn đến việc thể xông khỏi quan tài đá, linh hồn trấn áp bên trong cơ thể.
Khó khăn lắm mới đợi cơ hội, vị thức tỉnh rời , mà càng là tới bước cuối cùng của việc đăng tiên.
Lại một Ngô Thu Thu nhảy ngăn cản .
Hắn phẫn nộ gào thét, tần suất rung động của thây khô càng ngày càng lớn.
Mà Hàn Uẩn ở bên ngoài, nhận , tướng lĩnh năm đó c.h.é.m g.i.ế.c.
Năm đó hại c.h.ế.t, mấy trăm năm mới thức tỉnh, chân tướng là gì.
Lúc đầu ngay cả vì xuất hiện ở thôn họ Ngô cũng .
Anh trực tiếp Cửu Âm Thái Quan giúp Ngô Thu Thu, nhưng lo lắng phương sĩ đăng tiên thành công trốn trong bóng tối còn thủ đoạn âm độc gì.
Liền chỉ thể kìm nén xúc động xông , chờ hắc thủ thực sự xuất hiện.
Trong quan tài đá.
Hai đầu gối Ngô Thu Thu đột nhiên ngứa ngáy, giống như một vạn con kiến đang bò.
Cảm giác đó còn đang lan lên .
Trên vai cô, xuất hiện hai cái bóng khổng lồ.
Là hai con rắn đen.
Hai con rết của Ngụy Húc Cơ!
Rắn đen phát giọng của Ngụy Húc Cơ: "Ha ha ha ha, ông trời giúp ! Không ngờ cuối cùng, vẫn để cho Ngụy Húc Cơ hái quả ."