Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 139: Tam Hồn Thất Phách, Tiếng Gọi Nơi Rừng Trúc
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:13
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô khả năng tư duy, giống như một ý thức vì mà tồn tại.
Tiếng Vạn Hồn Linh vang lên, đột nhiên giống như một sự chỉ dẫn.
Cô tại như , nhưng vô thức theo cảm giác đó xuống núi.
Cứ thế phiêu dạt, phiêu dạt bao lâu.
Cô dường như một rừng trúc.
Ở đây, mỗi cây trúc đều mọc giống hệt .
Cô ngang qua nhiều vong linh lạc lối, những vong linh đều là những linh hồn trọn vẹn.
Có kẻ mờ mịt xung quanh giống như cô.
Có kẻ đang suy tư, lập tức lóc t.h.ả.m thiết.
Lại kẻ giống như một con dã thú khả năng tư duy, gào thét, đập phá thứ xung quanh.
, cô trông như thế nào nhỉ?
Cô trông như thế nào.
Cô cũng đến đây để gì.
Vạn Hồn Linh vẫn đang vang lên, đau, cái loại đau đớn như đ.á.n.h tan ý thức.
Không chỉ cô, tất cả vong linh đang bần thần ở đây đều đang gào thét đau đớn.
Cho đến khi cô tới bên cạnh một vong linh trong đó.
Vong linh trong suốt cúi đầu chằm chằm cây trúc, nhúc nhích.
mang đến cho cô một cảm giác vô cùng quen thuộc.
Vạn Hồn Linh còn vang nữa, nỗi đau thấu sâu linh hồn cũng biến mất.
Cô vô thức đưa tay , chạm vong linh trong suốt cây trúc.
Khi tiếp xúc, một luồng ánh sáng trắng bùng nổ.
Giống như thứ gì đó cưỡng ép dung hợp .
Ngô Thu Thu cuối cùng cũng gì.
Cô tụ tập đủ tam hồn thất phách của .
!
Hơn nữa tìm tam hồn khi trời tối.
Ngô Thu Thu tiếp tục phiêu dạt.
Một hồn còn dường như ở xa, xa cô.
may , tiếng vang của Vạn Hồn Linh sẽ chỉ dẫn phương hướng cho cô.
Lúc cô chính là một sợi du hồn phiêu dạt giữa trời đất, ai thể phát hiện cô.
Hành động là "man thiên quá hải", vị trong Cửu Âm Thái Quan e rằng cũng ngờ tới.
Hàn Uẩn đang ở trong tiệm vàng mã, một khoảnh khắc nào đó, lông mày khẽ động.
Anh về hướng núi Hổ Nha.
Biết rằng lúc tam hồn thất phách của Ngô Thu Thu lìa khỏi xác.
Ánh mắt quét qua Dư Cố vẫn đang ngủ say, bảy ngọn đèn dẫn hồn vẫn sáng rực như cũ.
Bàn chân nhẹ nhàng dậm xuống mặt đất một cái.
Một làn sương đen dần dần thành hình mặt.
Là dáng vẻ của một tướng sĩ mặc áo giáp.
"Tướng quân."
Tướng sĩ quỳ xuống mặt Hàn Uẩn.
Lần núi Trường Bạch, cũng là thu hoạch gì.
Anh tìm mấy bộ hạ cũ, đưa hài cốt của họ lá rụng về cội.
Thân binh trở thành âm binh.
"Canh giữ nơi cho ." Hàn Uẩn dặn dò một tiếng.
"Vâng." Tướng sĩ hỏi gì cả, chỉ thi hành mệnh lệnh của Hàn Uẩn mà thôi.
Tiếp đó Hàn Uẩn liền biến mất.
Anh đến núi Hổ Nha , cũng chính là mắt trận nơi Ngô Thu Thu nhập táng.
Lúc hồn phách Ngô Thu Thu lìa thể xác, âm vật xung quanh đang hổ rình mồi.
Vốn dĩ là Thi Thai, Ngô Thu Thu nhiều âm vật dòm ngó, lúc hồn phách lìa thể xác càng là thời cơ .
Anh chỉ đó, mặc dù nửa điểm khí tức cũng để lộ , nhưng những âm vật đang rình rập xung quanh lập tức lui xa ba thước.
Ba ngôi mộ cũ bên cạnh, vốn dĩ từ trong mộ đều vươn tay .
Di ảnh mộ càng lộ nụ quỷ dị.
Chỉ trong nháy mắt, ba bàn tay già nua khô khốc đồng loạt rụt về trong mộ.
Giống như gặp thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, dám ló đầu nữa.
"Trong vòng ba dặm, hôi phi yên diệt."
Hàn Uẩn thản nhiên mở miệng.
Rõ ràng là một câu cực kỳ bình tĩnh, xung quanh cũng bất kỳ phản ứng nào.
ở những nơi thấy, vô thứ ngửi thấy mùi tanh tìm đến đều nhao nhao bỏ chạy thục mạng.
Không kẻ nào dám trêu chọc tôn đại phật .
Trong mấy trăm năm qua, trấn áp ở đây, khiến chúng dám vọng động.
Mấy ngày thức tỉnh rời , chúng mới rục rịch ngóc đầu dậy.
Không ngờ hôm nay vị sát thần về .
Phải rằng, năm đó kẻ địch c.h.ế.t trong tay Hàn Uẩn nhiều đếm xuể.
Đừng trăm trảm, e là ngàn trảm cũng .
Bản chính là sát tinh dính đầy m.á.u tanh, quỷ đều lui xa ba thước.
Ngay cả hiện tại, vẫn huyết khí như ẩn như hiện, chỉ là bình thường để cho Ngô Thu Thu thấy mà thôi.
Sau khi Hàn Uẩn c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể trấn áp thôn họ Ngô, vạn quỷ cúi đầu, ai dám càn.
Núi Hổ Nha yên tĩnh.
Hàn Uẩn xoay , như như về phía núi Xà Đầu một cái.
Khóe môi là nụ châm chọc.
Bây giờ, nhanh ch.óng giúp Ngô Thu Thu tìm thất phách, dù kéo dài thời gian càng lâu thì càng bất lợi cho Ngô Thu Thu.
Anh Ngô Thu Thu sẽ tụ tập tam hồn , cho nên tìm thất phách.
Tam hồn của con hình .
Thất phách thì hình động vật.
Hàn Uẩn tò mò, thất phách của Ngô Thu Thu hình dạng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-139-tam-hon-that-phach-tieng-goi-noi-rung-truc.html.]
Anh thấy một con chim đầu tiên, đậu ngọn cây, giống những con chim khác ríu rít, ngược trầm mặc ít .
"Lại đây."
Hàn Uẩn đưa tay về phía con chim, con chim nghiêng đầu chằm chằm Hàn Uẩn một lát, động tác gì.
Khóe môi đột nhiên nhếch lên một nụ , về phía ngọn cây nơi chú chim nhỏ đang đậu: "Đến chỗ ."
Anh , thất phách ký ức, cũng năng lực hành vi.
Chúng giống như một linh kiện nào đó trong một cỗ máy tinh vi hơn.
Con chim vỗ cánh, bay lên, rơi thẳng từ ngọn cây xuống.
Vừa vặn rơi lòng bàn tay Hàn Uẩn.
Anh điểm nhẹ đầu chim: "Thế mà là chim."
Con chim một lát, cuối cùng hóa thành một quầng sáng, nhảy nhót trong lòng bàn tay.
Anh tiếp tục về phía .
Lần , thấy một con thỏ đang co rúc trong góc đá.
Ừm, con thỏ.
Con thỏ mở to đôi mắt đỏ hoe, đầy sợ hãi thế giới .
Đôi tai hồng phấn dựng lên, nhúc nhích.
"Toàn là những thứ kỳ lạ gì ." Hàn Uẩn nhịn thấp giọng lẩm bẩm.
Thất phách của bình thường, đa là ch.ó, lợn, gà, các loại dã thú gì đó.
Ngô Thu Thu chim thì là thỏ.
"Đến đây."
Anh cúi xuống, đưa tay về phía con thỏ.
Giọng điệu chứa đựng một tia cưng chiều như như : "Ngô Thu Thu, qua đây."
Chú thỏ nhỏ cuối cùng cũng hóa thành một quầng sáng rơi lòng bàn tay.
Tiếp theo lượt tìm cá, dê, sóc...
Bay trời, chạy đất, bơi nước đều đủ cả.
Khi Ngô Thu Thu tụ tập đủ tam hồn, thì thất phách Hàn Uẩn thu thập xong .
Bảy quầng sáng phát ánh sáng huỳnh quang nhảy nhót trong hai lòng bàn tay Hàn Uẩn.
Trong sự hoạt bát lộ vẻ đáng yêu.
Trên mặt Hàn Uẩn cũng như như mang theo ý .
Anh nhắm mắt cảm nhận một chút, về một hướng.
Lúc sắc trời sắp tối .
Ngô Thu Thu tìm hồn cuối cùng.
Hồn cuối cùng đang treo cây đu đưa như khỉ.
Cô vẫy tay với nó.
Đối phương chính là một phế vật ngừng tư duy, thèm để ý đến cô.
May mà lúc Vạn Hồn Linh vang lên.
Hồn cuối cùng chấn động đến mức rơi thẳng xuống.
Ngô Thu Thu nhân cơ hội nhào tới trực tiếp dung hợp với nó.
May mắn là thành khi trời tối.
Lúc chỉ còn thiếu thất phách.
Tục ngữ buồn ngủ gặp chiếu manh.
Đang lúc cô cân nhắc tìm thất phách, Hàn Uẩn mặc áo bảy màu đạp mây ngũ sắc từ trời giáng xuống.
Trên đây là tưởng tượng của Ngô Thu Thu.
Hàn Uẩn quả thực xuất hiện, còn mang đến cho cô bảy quầng sáng.
Khí tức quen thuộc Ngô Thu Thu liếc mắt liền là thất phách biến mất của .
"Lại đây." Hàn Uẩn vẫy tay với Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu chớp mắt, đến mặt Hàn Uẩn.
Hàn Uẩn nắm lấy một quầng sáng, ấn mi tâm Ngô Thu Thu.
Mặc dù là trạng thái linh hồn, Ngô Thu Thu vẫn cảm nhận lòng bàn tay phủ lên trán tỏa một luồng lạnh.
khiến cô an tâm một cách khó hiểu.
Theo từng quầng sáng dung hợp, linh hồn vốn vô hình như nước của cô, dần dần hình dáng, còn mỏng manh như nữa.
Sau khi quầng sáng cuối cùng ấn mi tâm, bàn tay thật lâu dời .
Hàn Uẩn cao.
Ngô Thu Thu thẳng chỉ thể thấy l.ồ.ng n.g.ự.c của Hàn Uẩn.
Lồng n.g.ự.c trống rỗng, cái lỗ xuyên thấu thể thấy cảnh tượng phía .
Có chút đáng sợ.
Ngô Thu Thu cũng cảm thấy sợ.
"Cẩn thận." Giọng trầm thấp từ đỉnh đầu truyền đến: " sẽ luôn ở bên ngoài."
Đây là đầu tiên Ngô Thu Thu nhận sự d.a.o động trong giọng điệu của Hàn Uẩn.
Anh hình như... đang lo lắng??
Là lo lắng cô sẽ hồn phi phách tán ?
đợi cô chuyện, bàn tay buông .
Khi Ngô Thu Thu ngẩng đầu lên thì phát hiện, sắc mặt Hàn Uẩn khác gì bình thường.
Cứ như câu lúc nãy do .
Anh đưa Hồn Ngọc cho Ngô Thu Thu: "Đeo ."
Hồn Ngọc quả thực là đồ , ngay cả linh hồn cũng thể đeo .
Đây là ngọc bội m.á.u của Hàn Uẩn nhuộm đỏ, cô đeo chừng tác dụng kỳ diệu.
Ngô Thu Thu gật đầu xoay về hướng núi Xà Đầu.
Phong Hồn Đinh chuẩn sẵn đang giấu trong linh hồn của cô.
Trên núi Xà Đầu, đến giờ dân làng bái quỷ.
Hôm nay chính là đêm cuối cùng.
Nếu cô giải quyết vị trong Cửu Âm Thái Quan , c.h.ế.t, chỉ một cô...
Linh hồn bay qua từng dân làng đang quỳ lạy với tư thế quỷ dị, tâm trạng Ngô Thu Thu càng lúc càng nặng nề.
Cuối cùng, Ngô Thu Thu nữa tới lối Cửu Âm Thái Quan.