Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 137: Khai Quan

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:11
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đèn dẫn hồn thắp lên, ngọn lửa bấc đèn màu xanh lam, cháy thẳng lên .

Ngay cả gió lạnh bên ngoài thổi , cũng hề lay động.

Như thể ngọn lửa đó là lửa, mà là một thanh thép.

Dưới ngọn lửa màu xanh lam, Dư Cố càng trở nên tuấn.

“Xong .”

Ngô Thu Thu một vòng quanh chỗ Dư Cố , giấu giày của gầm giường, và buộc một sợi chỉ đỏ lên cửa.

ngăn cản những cô hồn dã quỷ đến cướp cơ thể của Dư Cố.

Làm xong, Ngô Thu Thu tranh thủ nghỉ ngơi hai tiếng.

Lúc trong làng vắng tanh.

tranh thủ khi trời sáng đào quan tài của bà ngoại .

Là cháu ngoại đào quan tài của bà ngoại, chuyện vẻ kinh , đại nghịch bất đạo, nhưng là việc Ngô Thu Thu lúc .

Quan trọng là chuyện chỉ cô mới .

Bên ngoài bỗng dưng đổ mưa.

Chẳng mấy chốc sân ngoài ngập nước.

Ngô Thu Thu từ ghế sofa bò dậy, thấy Hàn Uẩn đang ở cửa mưa bên ngoài, trong nhà là ánh đèn vàng ấm áp, tivi đang phát tin tức đêm khuya, về một khu vực nào đó xảy lũ lụt.

Trong phòng ngủ, Dư Cố lặng lẽ , bảy ngọn đèn dẫn hồn chiếu lên khuôn mặt lúc sáng lúc tối.

Tất cả thứ, đều giống như một đêm thu bình thường.

Ngô Thu Thu khoác áo mưa.

“Còn sớm, thể ngủ thêm một canh giờ nữa.” Hàn Uẩn sắc trời, .

“Tre xanh thể ngâm nước, dính nước giấy sẽ cháy .”

Ngô Thu Thu ủng chạy sân chuyển tre.

Tay còn kịp chạm , thấy những cây tre xanh bay lên mắt, rơi xuống mái hiên.

Cô ngẩng đầu, thấy tay Hàn Uẩn đang ở tư thế mở .

“Ta .” Hắn giải thích.

Nếu sớm chuyển cho Ngô Thu Thu mái hiên .

“À? Không , ngươi đỡ hơn ?” Ngô Thu Thu chạy nhà, cởi mũ áo mưa, kỹ mặt Hàn Uẩn.

“Gì?” Trong mắt Hàn Uẩn thoáng qua một tia nghi hoặc.

“Trước đây thấy sắc mặt ngươi .”

Hàn Uẩn rời lâu như , hồn nguyên, cũng âm khí duy trì, chắc chắn gắng gượng.

Lông mày giãn , Hàn Uẩn gật đầu: “Đã đỡ .”

Ánh đèn vàng ấm áp che giấu những tia sáng li ti trong mắt Hàn Uẩn.

Ngô Thu Thu phát hiện sắc mặt Hàn Uẩn hơn nhiều.

Âm khí Thi Thai thể duy trì cho Hàn Uẩn ngủ say, thật là một chuyện kỳ diệu.

Cô lấy hồn ngọc cổ xuống đưa cho Hàn Uẩn: “Lâu như cũng bên trong bao nhiêu hồn nguyên, ngươi tranh thủ thời gian hấp thụ chúng, chắc thể giúp ngươi duy trì một thời gian.”

Hàn Uẩn nhận lấy hồn ngọc, ngón tay lạnh buốt chạm lòng bàn tay Ngô Thu Thu.

Như chuồn chuồn lướt nước.

Ngô Thu Thu môi hé, định gì đó, Hàn Uẩn dời mắt .

Như thể, đang né tránh những lời Ngô Thu Thu .

“Đa tạ, Ngô Thu Thu, Hàn mỗ hứa với ngươi nhất định sẽ .”

Mở miệng nữa, giọng điệu của Hàn Uẩn thêm chút xa cách.

Ngô Thu Thu nhíu mày.

“Không gì.”

đến cửa, đội mũ áo mưa lên, cầm lấy cuốc.

Không hề để ý, ánh mắt phía lâu.

“Mẹ kiếp~ Cuối cùng cũng xong việc về , ướt c.h.ế.t .”

Cửa gỗ đẩy , đại ca lang thang đội nắp nồi c.h.ử.i bới chạy .

Hàn Uẩn biến mất ngay lúc về.

Theo kế hoạch ban đầu, ngoài Ngô Thu Thu thể để ai sự tồn tại của .

Ngô Thu Thu theo bản năng liếc phía , thấy bóng dáng Hàn Uẩn.

“Vất vả cho , bên Ngô mặt rỗ giải quyết xong ?”

“Người chạy hết , Ngô mặt rỗ đúng là khởi thi. Kết quả phát hiện trong làng một ai, hình tại chỗ, lượn vài vòng tìm ai để dọa, lão t.ử xem kịch nửa ngày, mới xử lý , giờ thì ngoan ngoãn ván .”

Đại ca lang thang chạy đến mái hiên, , nhịn hả hê.

Ngô Thu Thu cũng nghĩ đến cảnh đó, khởi thi phát hiện ai để dọa, giống như uống t.h.u.ố.c bổ mười vị, mài d.a.o sẵn sàng đại triển quyền cước, kết quả một bãi lớn...

Có chút buồn .

cho cùng, Ngô mặt rỗ c.h.ế.t cũng là liên lụy, đợi xử lý xong chuyện bên , đốt thêm giấy, đốt vàng mã cho ông .”

Đối với cái c.h.ế.t của những vô tội , Ngô Thu Thu áy náy bất lực.

Giống như một ván cờ sắp kết thúc, cô dù thế nào, dốc hết sức lực, dù đổi kết cục, những quân cờ ăn đó cũng thể .

Nụ mặt đại ca lang thang cũng dần biến mất.

Anh thở dài.

Sao những chuyện đổ lên vai một đứa trẻ con chứ?

“Bên cô thì , thằng nhóc đó thế nào?”

Sắc mặt Ngô Thu Thu trầm xuống: “Tam hồn chỉ còn Thai Quang, thất phách mất hai phách, tình hình .”

“Quá âm độc.” Đại ca lang thang nắm c.h.ặ.t t.a.y.

thắp đèn dẫn hồn, tạm thời còn thể duy trì, bây giờ đến mộ bà ngoại, đây cùng ?” Ngô Thu Thu đại ca lang thang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-137-khai-quan.html.]

Không tin đại ca lang thang, mà là xảy quá nhiều chuyện, bây giờ ngoài Hàn Uẩn và Dư Cố, cô đối với ai cũng đề phòng.

“Đi, tính phương vị cho cô, cô chỉ việc đào đất.”

Đại ca lang thang vỗ vỗ nước tóc, thấy trang phục của Ngô Thu Thu, lập tức đoán cô định gì.

Thế là lấy một chiếc áo mưa khác tường khoác lên.

cũng đoán ngôi mộ đó là mộ rỗng, hơn nữa vị trí địa lý vô cùng khéo léo, mở quan tài là chuyện sớm muộn.

“Mẹ nó, khi xong việc cô mời ăn năm mươi bát mì bò, chuyện coi như xong.”

“Mời, nhất định mời.”

Hai đội mưa, xách xẻng cửa.

Như thể chỉ ngoài dạo.

Chỉ là vẻ ngoài cố tỏ thoải mái , cả hai đều , đang gánh vai tính mạng của cả một làng.

Lúc đóng cửa, Ngô Thu Thu liếc nhà chính.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Hàn Uẩn đang lặng lẽ cô.

Tim khỏi đập thình thịch, Ngô Thu Thu vội vàng khóa cửa.

“Sao thế, lòng yên ? cho cô , cần sợ.” Đại ca lang thang xua tay.

Ngô Thu Thu lắc đầu.

Mưa lớn trút xuống, sông nhỏ dâng nước, bùn đất con đường lầy lội ngập quá mắt cá chân.

Hai bước thấp bước cao về phía núi Hổ Nha.

Đoạn đường xảy chuyện gì kỳ lạ.

Rất thuận lợi đến núi.

Ngôi mộ sập của bà ngoại ba ngôi mộ cô đơn bao vây ở giữa.

Tấm ảnh đen trắng dán bia mộ phai màu.

Ngô Thu Thu cũng nhận đó, chỉ thấy ba vị lão nhân ảnh lúc đều đang giữa.

Bất kể từ hướng nào, ánh mắt bia mộ dường như đều giữa.

Mắt...

Ngô Thu Thu dùng đồng xu che mắt ảnh.

Vác xẻng đến mộ bà ngoại.

Cô quỳ xuống lạy ba lạy.

Dùng thanh tre dựng một cái giá nhỏ, dán giấy lên, thắp nến.

Kỳ lạ là, mưa lớn thể ướt giấy.

“Nếu nến tắt, dù thế nào cũng dừng .” Đại ca lang thang xếp bằng nến, châm một điếu t.h.u.ố.c phì phèo.

Tiếp đó lấy bốn điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa các ngón tay, ngón tay cử động, bốn điếu t.h.u.ố.c đều châm.

Bàn tay vỗ mạnh đất bùn.

Bốn điếu t.h.u.ố.c cắm giữa các ngón tay, khói t.h.u.ố.c xoắn ốc bay lên, dù trong đêm mưa, khói t.h.u.ố.c vẫn rõ ràng.

Anh tay trái b.úng điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ.

“Thổ mộc vi hồ, tị hỏa tầm phong, xẻng đầu tiên đông nam thủ trung.”

Ngô Thu Thu dẫm lên mặt đất lầy lội, mưa rơi lách tách , chọn hướng đông nam, một xẻng đào xuống.

“Ầm~”

Trời đột nhiên một tiếng sấm.

Theo lý mà mùa còn sấm.

Ngô Thu Thu kiên định xúc đất lên.

“Xẻng thứ hai, hỏa mộc tương bội, nhị thủ kỳ nhất, thủ đông bất thủ nam.”

Ngô Thu Thu đào một xẻng ở hướng chính đông.

“Xẻng thứ ba, dĩ hỏa khắc kim, thủ đông phương.”

“Xẻng thứ tư, dĩ kim sinh thủy, chính bắc phương.”

Ngô Thu Thu theo lời đại ca lang thang, từng xẻng từng xẻng đào đất.

Ngọn nến lung lay lặng lẽ cháy.

Ngô Thu Thu dù mặc áo mưa, vẫn ướt sũng.

đào bao lâu, chỉ nhớ mưa lớn tạnh, trời hửng sáng.

Nến cũng cháy đến cuối.

Cuối cùng, cô thấy quan tài của bà ngoại.

Cô mặt mày bơ phờ, đất.

Đại ca lang thang cũng ngẩng khuôn mặt mệt mỏi lên.

“Đào .”

Dù dính đầy bùn đất, vẫn thể thấy ánh phản quang của bảy cây đinh quan tài cỗ quan tài đen kịt.

Ngô Thu Thu nghỉ một lát, từ trong ba lô lấy b.úa đinh, nhổ từng cây đinh quan tài một.

Đinh quan tài sáu c.h.ặ.t một lỏng.

Cây cuối cùng chỉ đóng một nửa.

Đây gọi là đinh t.ử tôn.

Lúc đóng đinh, con cháu hô “tránh đinh”, như thể đảm bảo đinh quan tài tổn thương linh hồn c.h.ế.t.

Lúc đó chỉ một Ngô Thu Thu hô.

Đinh để nếu đóng c.h.ế.t, là nguyền rủa c.h.ế.t đoạn t.ử tuyệt tôn.

Sau khi lấy bảy cây đinh, Ngô Thu Thu c.ắ.n răng, đẩy mạnh nắp quan tài.

Một luồng khí tức phong bế lâu ập đến, đồng thời vạt áo màu xanh lam cũng hiện mắt.

 

 

Loading...