Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 136: Trong Ứng Ngoài Hợp
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:09
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt Ngô Thu Thu dần mở to.
Người tìm cách ngăn cản Quỷ Đăng Tiên thành công, ngoài cô , còn một nữa.
Ông lão gù...
Cô đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nếu ông lão gù chính là kẻ đăng tiên thành công năm đó thì ?
Chẳng phù hợp với những gì Hàn Uẩn , chỉ thể trốn trong cống rãnh chuột ?
Thậm chí bà ngoại, thể cũng chỉ là một quân cờ của ông .
vẫn còn nhiều điều hợp lý.
Ví dụ như ông hại Hàn Uẩn, ví dụ như chôn trong Cửu Âm Thái Quan rốt cuộc là ai.
Còn nữa, năm đó bà ngoại những chuyện , ông trơ mắt , tại ngăn cản, mà còn giúp bà ngoại một tay?
Ngoài , Hàn Uẩn những điều từ ?
“Sao ngươi ?”
Hàn Uẩn : “Ta đến núi Trường Bạch, gặp mà ngươi tìm, ông cho .”
Lão quái Liên Hoa!
Ông chuyện Quỷ Đăng Tiên.
Ngô Thu Thu đối với những vị cao nhân thế ngoại , bất giác chút sợ hãi.
Dường như chuyện đều thoát khỏi mắt họ.
“Nói cách khác, ngươi tìm thấy phương sĩ mà ngươi cần tìm?” Ngô Thu Thu hỏi.
Hàn Uẩn lắc đầu, tỏ ý tìm thấy.
Xem , Hàn Uẩn vẫn gặp đó.
Cho nên những điều , vẫn chỉ là suy đoán của Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu thử : “Hàn Uẩn, ngươi bao giờ nghĩ, tại ngươi tỉnh ở thôn họ Ngô ?”
Hàn Uẩn suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Có nghĩ, nhưng nghĩ .”
“Trong ký ức, duyên nợ của với thôn họ Ngô, chính là năm đó nơi ôn dịch hoành hành, ngang qua đây, c.h.é.m c.h.ế.t một tên tướng lĩnh coi mạng như cỏ rác.”
“Tên đó hình như là hoàng quốc thích gì đó.”
Ngô Thu Thu nghẹn lời, hoàng quốc thích mà g.i.ế.c là g.i.ế.c??
Cô cúi đầu suy nghĩ.
Giả sử, trong Cửu Âm Thái Quan chính là tên tướng lĩnh đó, phương sĩ bên cạnh thiên t.ử là ông lão gù , còn Hàn Uẩn là g.i.ế.c tên tướng lĩnh, thể trấn áp đó.
Cho nên thiên t.ử để loại bỏ Hàn Uẩn công cao át chủ, ông lão gù để ngăn cản thứ hai đăng tiên thành công, hai bên hợp tác, gài bẫy g.i.ế.c Hàn Uẩn, và dùng Hàn Uẩn để trấn áp ở đây.
Ông lão gù đó bao nhiêu năm nay, vẫn luôn canh giữ ở đây.
Vốn dĩ vạn vô nhất thất.
Không ngờ lâu đây Hàn Uẩn tỉnh , và rời khỏi thôn họ Ngô.
Cùng với ngày ngày càng đến gần, lão già đó hoảng sợ, bắt đầu tìm cách thu hút sự chú ý của Ngô Thu Thu, dẫn cô về làng, lợi dụng cô để giải quyết chuyện Quỷ Đăng Tiên.
Nói như , dường như cũng hợp lý.
Chỉ vai trò của bà ngoại trong đó, Ngô Thu Thu thể suy đoán .
“Ngươi đang nghĩ gì?” Giọng lạnh lùng của Hàn Uẩn cắt ngang suy nghĩ của Ngô Thu Thu.
“Hả?” Ngô Thu Thu một tiếng, mắt lóe lên một lát: “Ta đang nghĩ chuyện, nhưng nhất thời rõ với ngươi , chuyện ngươi về, chỉ thể để , ngay cả khí tức của ngươi, cũng cố gắng che giấu .”
“Chỉ thể để ngươi ?” Hàn Uẩn một tiếng.
“Ừm.” Ngô Thu Thu trịnh trọng gật đầu.
Trên đây là suy đoán của cô.
Bất kể đúng sai, nhưng chuyện giải quyết Quỷ Đăng Tiên, ông lão gù đó hẳn là dối.
Dù một khi đăng tiên thành công, bất kể ông là l.i.ế.m cẩu của bà ngoại như ông , là lão già âm hiểm cướp tạo hóa của họ Khâu, ông đều sẽ c.h.ế.t.
Điểm , sẽ sai.
Hàn Uẩn cúi mắt, tại chút vui vẻ: “Được, theo lời ngươi.”
“ , kế hoạch ngày mai của , ngươi cứ trốn trong bóng tối, nếu , ngươi nhất định tay giúp .”
Ngô Thu Thu thẳng thắn .
“Kế hoạch gì?” Hàn Uẩn hỏi.
Ngô Thu Thu liền kể cho chuyện nhập táng.
Càng , lông mày của Hàn Uẩn càng nhíu c.h.ặ.t: “Người sống nhập táng?”
“Ừm, còn mười hai đồng t.ử tròn tháng , cũng chỉ phương vị, đến lúc đó ngươi trốn trong bóng tối, giúp tập hợp tam hồn thất phách của , đó đến chỗ Cửu Âm Thái Quan đợi .”
“Ta thể g.i.ế.c một , thì thể g.i.ế.c thứ hai, hà tất mạo hiểm như ?”
Hàn Uẩn nhíu c.h.ặ.t mày, đồng tình với cách của Ngô Thu Thu.
“Ta thể lấy tính mạng của dân thôn họ Ngô đ.á.n.h cược.” Ngô Thu Thu ngẩng đầu Hàn Uẩn: “Còn nữa, tuy chỉ là suy đoán của , nhưng bất kể là kẻ trong Cửu Âm Thái Quan, là kẻ đăng tiên thành công, đều lo lắng họ sẽ cùng ngươi cá c.h.ế.t lưới rách.”
Hàn Uẩn hiện tại là năm đó.
Đối phương phong ấn trong Cửu Âm Thái Quan mấy trăm năm, đạo hạnh thua kém , Hàn Uẩn ngày càng suy yếu.
Còn phương sĩ , tuy quy tắc trời đất ràng buộc dám tay, nhưng thể đảm bảo dồn đường cùng sẽ cá c.h.ế.t lưới rách.
Điều tương đương với việc ba bên họ đều là kẻ thù.
Còn là loại ngươi c.h.ế.t sống.
Hàn Uẩn lặng lẽ Ngô Thu Thu một lát.
Không ngờ, mấy trăm năm , vẫn lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của .
“Có ở đây, âm vật trong vòng trăm dặm, dám đến gần ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-136-trong-ung-ngoai-hop.html.]
Ngô Thu Thu sống nhập táng, sẽ trải qua việc tam hồn thất phách rời khỏi cơ thể.
Đến lúc đó âm vật sẽ như mèo ngửi thấy mùi mà đến, tranh chiếm đoạt cơ thể của cô.
Đây cũng là một điểm mà Ngô Thu Thu lo lắng từ .
Bây giờ Hàn Uẩn ở đây, thì chuyện khác.
Tương đương với việc cô còn nỗi lo về .
“Cảm ơn.” Ngô Thu Thu nhếch môi.
Bên môi Hàn Uẩn thoáng hiện một nụ : “Không, là cảm ơn ngươi, ngươi cũng đang giúp giải quyết nỗi lo về .”
“Vậy nên , hợp tác vui vẻ.” Ngô Thu Thu nghiêng đầu.
“Được, hợp tác vui vẻ.” Hàn Uẩn lướt mắt qua cô.
Sương lạnh trong mắt, bất tri bất giác tan hết.
Vừa rời khỏi trạm y tế, Hàn Uẩn liền ẩn , và thu liễm tất cả khí tức.
như Ngô Thu Thu , ẩn trong bóng tối, càng thể kiểm soát tình hình.
Ngô Thu Thu trông như đang cõng Dư Cố, thực trọng lượng giảm quá nửa.
Trên đường về, Ngô Thu Thu thấy một đám dân làng từ xa tới.
Lúc đầu còn tưởng xảy chuyện gì, đó mới nhận , là đến giờ , dân làng bái quỷ.
Những dân làng đó nối đuôi , đầu cúi gằm xuống đất, hai tay buông thõng hai bên, im lặng tiếng động.
Họ cứ thế qua bên cạnh Ngô Thu Thu, lướt qua cô, cũng ai ngẩng đầu cô, càng ai phát tiếng động.
Họ bây giờ chỉ là những cái xác hồn, đang gì.
Trong ngôi làng nhỏ yên tĩnh, ban đêm thấy một cảnh như , chút rợn .
Ngô Thu Thu về phía núi Hổ Nha.
Đợi dân làng hết mới cất bước.
Về đến tiệm vàng mã, đại ca lang thang vẫn về.
Cô đặt Dư Cố lên giường.
Sau đó di ảnh của bà ngoại tường, nheo mắt, trực tiếp gỡ xuống úp lên bàn.
Thậm chí còn lấy đồng xu cổ tay xuống đè lên .
Thôn họ Ngô, khắp nơi đều là mắt.
Bà ngoại, cũng còn thể tin tưởng.
Tam hồn thất phách của Dư Cố thiếu hai hồn hai phách, chính là một sống thực vật.
Đóng cửa , cô vội vàng dùng cơm sống ngậm trong miệng Dư Cố.
Sau đó dựng Dư Cố dậy, để bóng của đổ lên cửa.
Rồi mở cửa, để bóng dài từ khung cửa kéo ngoài.
Nắm mấy đồng xu ném bóng.
Đây gọi là ném đá dò đường, chỉ là Ngô Thu Thu ném đồng xu.
Đồng xu đó ném lăn hai vòng, , dừng ở chân Ngô Thu Thu.
Không đường để hỏi.
Ngô Thu Thu c.ắ.n răng, ném đồng xu .
“Kim tiền khai đạo, tiểu quỷ chớ quấy nhiễu. Tam phân âm lộ, bất quá độc mộc. Hồn phách các ngươi, về đường cũ.”
Đồng xu lăn hai vòng, vẫn chân Ngô Thu Thu.
Cái giống với của Ngô Trung Kiều.
Ngô Trung Kiều là mất hồn, lạc đường ở nơi mất hồn, tìm phương hướng là thể để cha gọi về.
Còn hai hồn hai phách của Dư Cố, tìm thấy.
Ngay cả tìm đường cũng phương hướng.
Rất thể nhốt ở đó.
Tình huống vô cùng nguy hiểm.
Hồn phách của một và thể xác là phù hợp, thể tách rời.
Hồn phách một khi rời khỏi thể xác quá hai mươi bốn giờ, thể xác sẽ vi sinh vật chiếm cứ.
Giống như trong hai mươi bốn giờ đó, ngũ tạng lục phủ của thể xác bạn đều ngừng hoạt động, bắt đầu thối rữa, thì dù hồn phách về cũng thể sống .
Phải rằng thất phách chính là quản lý sự vận hành của cơ thể con .
Đây cũng là lý do tại âm vật chỉ lừa sống, cướp cơ thể của sống.
Trong hai mươi bốn giờ , vô âm vật đến cướp cơ thể của bạn.
“Có thể nhốt .”
Ngô Thu Thu c.ắ.n răng.
“Xung quanh sạch sẽ, quả thực phát hiện hồn phách mất của .” Hàn Uẩn cũng .
“Ta thắp cho đèn dẫn hồn , ít nhất giữ cho hồn phách còn của tan, tránh âm vật nhập .”
Ngô Thu Thu trầm ngâm hai giây.
Không tìm thấy, tức là cho cô tìm thấy.
Không bà ngoại thì là ông lão gù, như , tiên giữ cho Dư Cố c.h.ế.t, giải quyết xong chuyện ngày mai, tự nhiên sẽ cách tìm thấy.
Ngô Thu Thu hành động theo cảm tính, lúc nào nên gì, cô nghĩ rõ ràng.
Cô từ trong hòm lấy bảy ngọn đèn dẫn hồn, đặt ở đầu, hai vai, hai bên tay, và hai bên chân của Dư Cố thắp lên.
Đèn dẫn hồn tắt, Dư Cố sẽ nguy hiểm đến tính mạng.