Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 130: Ngươi Đến Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:03
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà, bà ngoại...”
Ngô Thu Thu đưa tay .
“Đứa trẻ ngốc, đau , bà ngoại ở đây .”
Bà ngoại lặng lẽ Ngô Thu Thu, ánh mắt như nước, dịu dàng như khi.
Ngô Thu Thu từ nhỏ cha , bà ngoại và cô nương tựa mà sống.
Trong thế giới quan của Ngô Thu Thu, bà ngoại là mạnh mẽ nhất, dịu dàng nhất, yêu thương cô nhất đời, ai khác.
Bà ngoại dạy cô cách an lập mệnh, dạy cô cách đối nhân xử thế, dạy cô đừng chấp nhận phận, dạy cô sống thật .
Bà ngoại là nguồn cảm giác an trong cuộc đời cô.
Là một ngọn núi lớn thể vượt qua, là dòng sông dịu dàng bao bọc lấy cô, cũng là chiếc nôi vỗ về cô trong giấc ngủ, là tất cả của cô trong mười tám năm qua.
Tầm của Ngô Thu Thu dần mờ , m.á.u, mồ hôi, nước mắt hòa , che khuất đôi mắt cô.
Cô gắng sức nhắm mắt mở .
Bóng dáng bà ngoại biến mất.
“Bà ngoại, bà ngoại...”
Ngô Thu Thu hét lớn, cô còn nhiều điều hỏi.
Trong mơ màng, cô thấy tiếng còi xe cứu thương.
Mở mắt , quả nhiên là xe cứu thương, mấy nhân viên y tế đang đưa cô lên xe.
Tài xế chiếc xe con cũng thương, lúc ánh mắt vẫn còn kinh ngạc, dường như vẫn còn ngơ ngác hiểu tại đ.â.m chiếc xe ba bánh của Ngô Thu Thu.
Không uống rượu, dùng t.h.u.ố.c, cũng buồn ngủ.
đ.â.m xe chứ.
Ngô Thu Thu hiểu rõ hơn ai hết.
Quỷ nhập tràng.
Thế lực đó, cho Ngô Thu Thu đến Ngõ Thiển Thủy.
Hoặc thể là Ngô Thu Thu thương bệnh viện, để tránh xa chuyện ở thôn họ Ngô.
Ảo giác , lẽ là ảo giác.
Cô thật sự thấy bà ngoại.
“Để , đến bệnh viện.”
Ngô Thu Thu đẩy nhân viên y tế , lảo đảo dậy.
Cô chỉ thương ở đầu một chút, vẫn .
Không thể đến bệnh viện.
Đến bệnh viện sẽ về .
Dư Cố ?
Dân làng thôn họ Ngô ?
“Cô gái, , cô thương , chúng đưa cô đến bệnh viện kiểm tra xem chấn thương sọ não .”
Nhân viên y tế giữ Ngô Thu Thu , đồng tình .
“ , cảm ơn các , nhưng thật sự thể đến bệnh viện, cầu xin các để .”
Ngô Thu Thu đẩy cô y tá .
Cảm giác vô lý do giấu trong lòng mà thể giải thích rõ ràng với ngoài khiến Ngô Thu Thu sắp nổ tung.
Họ định để Ngô Thu Thu .
Mấy nhân viên y tế dìu Ngô Thu Thu lên xe cứu thương.
“Cô đừng bướng nữa, đầu chảy m.á.u thế thể đến bệnh viện? Nếu chúng sẽ cho cô ngay.”
“Đa Đa, Tiểu Mãn.” Ngô Thu Thu gọi.
Trước mắt mấy nhân viên y tế bỗng những bóng hình kỳ lạ lướt qua, họ theo bản năng buông Ngô Thu Thu dụi mắt.
Ngô Thu Thu nhân cơ hội chạy .
Xe của cô dựng , ngoài đầu xe biến dạng, những chỗ khác vẫn .
Cô nhảy lên xe đạp ga bỏ chạy.
“Này, cô gái, cô gái...” Bác sĩ đuổi theo vài bước, nhưng thể đuổi kịp.
Ngô Thu Thu dùng tay áo lau m.á.u mí mắt, tầm dần rõ ràng.
Không cho cô đến Ngõ Thiển Thủy, cô càng .
Không cho cô nhúng tay chuyện của thôn họ Ngô, cô càng nhúng tay.
Cho dù bà ngoại là vì cho cô, cô cũng thể ngoài cuộc.
Cô tìm một sự thật, rõ xem bà ngoại thật sự như những gì cô đang thấy ?
Chuyện Thỉnh Quỷ Đăng Tiên, bây giờ chỉ liên quan đến tính mạng của cả một thôn , mà còn Dư Cố, đại ca lang thang, Hàn Uẩn cuốn , danh tiếng khi c.h.ế.t của bà ngoại, và cả Ngô Thu Thu tóc dài nhốt trong mộ thất.
Cô thể ngoài cuộc?
Tô hồng thái bình, là thể coi như chuyện từng xảy ?
Không, cô .
Ngô Thu Thu nhớ lái xe bao lâu, chỉ khi đến Ngõ Thiển Thủy, tóc cô gió thổi cứng , m.á.u trán khô, những sợi tóc dính c.h.ặ.t .
Cô xuống xe, con ngõ, đầu chút choáng váng.
Đa Đa và Trương Tiểu Mãn vai Ngô Thu Thu, giúp cô quan sát xung quanh.
Nơi giống thôn họ Ngô, ở thôn họ Ngô dường như một thế lực vô hình áp chế chúng, thể phát huy tác dụng gì.
Ngô Thu Thu vịn tường, dọc theo trí nhớ đến căn nhà cấp bốn đó.
“Quạ, quạ, quạ~”
Trên bầu trời u ám, một đàn quạ bay lượn đầu, kêu gào.
Trong mắt hầu hết , quạ là vật may mắn.
Nó tượng trưng cho cái c.h.ế.t, tai ương.
Người già ở nông thôn thường , quạ kêu ở nhà ai, nhà đó thể sắp c.h.ế.t.
Tuy căn cứ, nhưng đôi khi thần kỳ như .
Lúc , mấy chục con quạ đang bay lượn kêu gào đầu Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu một ảo giác, chôn đến cổ .
Cô thấy những con quạ quá nhiều , mỗi thấy, chúng đều đang biểu diễn tự sát.
Cho nên Ngô Thu Thu mặc kệ chúng kêu, tự đến bên ngoài căn nhà cấp bốn đó.
Cánh cổng sắt gỉ sét vẫn khép hờ.
Trong sân một cái chậu sắt lớn, nước từ vòi nhỏ giọt tí tách chậu.
Không xa một thùng xăng đổ.
Trên cánh cửa gỗ khép hờ, môn thần vẫn lưng ngoài.
Trên bệ xi măng, một cái điếu cày bằng tre.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-130-nguoi-den-roi-sao.html.]
Trên tường dựa một cây gậy.
Nơi giống như những sân nhỏ độc lập trong các khu ổ chuột mà cô thấy vô .
Lần đến, Ngô Thu Thu cửa.
Lần , cô .
Sau cánh cửa gỗ là một tối đen, trong bóng tối ẩn giấu điều gì, thể đoán .
Một cảm giác theo dõi chợt dâng lên.
Cô đột nhiên lên cửa sổ tầng hai.
Rèm cửa đang khẽ lay động, như thể một giây vén rèm xuống.
Cô dừng một chút, đẩy cửa gỗ .
“Két...”
Một luồng khí bụi bặm ập mặt.
Trong nhà chính trống trải.
Phải là ngoài một cái bàn thờ thì gì cả.
Hai phòng ngủ bên đóng c.h.ặ.t.
Trên đó dán chéo hai lá bùa.
Như thể bên trong đang nhốt một thứ gì đó đáng sợ.
Trên bàn thờ thắp nến đỏ, sáp nến đông thành một mảng lớn chiếc bàn màu đỏ sẫm.
Giữa hai cây nến là lư hương, tro hương đầy tràn ngoài.
Táo, bánh ngọt cúng dường đều là đồ tươi, như thể ngày nào cũng đến .
Thế nhưng, vị trí thờ cúng gì.
Trên tường cũng trống .
Nhà thường thờ bài vị ‘Thiên Địa Quân Thân Sư’.
Thế nhưng tường nhà chính của căn nhà , trống trơn.
Chỉ bày đồ cúng, là cúng ai?
Bức tường trắng bệch, ánh nến đỏ, vô cớ trở nên chút đáng sợ.
Ngô Thu Thu bức tường hai , còn bận tâm nữa.
Quay leo lên cầu thang.
Mắt cá chân đột nhiên nắm lấy, thể bước .
Trong tầm mắt, cô thoáng thấy một bóng trắng bệch đang bò cầu thang nắm lấy chân cô.
Ngô Thu Thu chuẩn dán bùa, phát hiện chỉ là một cái móc câu ống quần cô.
Không rảnh để ý, Ngô Thu Thu tiếp tục lên.
Phía bậc thang, một cái đầu thò cô leo lên.
Đây là một căn nhà cấp bốn hai tầng.
Ngô Thu Thu leo lên một tầng, mắt vẫn là cầu thang xi măng.
Quỷ đả tường.
Thứ thể nhốt Ngô Thu Thu.
Cô gõ gõ tường: “Đừng ép tao nhổ nước bọt.”
Sau đó leo lên một tầng, xuống một tầng, liền đến ban công nhỏ tầng hai.
Lại giật giật áo cô.
Ngô Thu Thu vốn để ý, nhưng trong căn nhà quá nhiều thứ.
Tục ngữ tiểu quỷ khó nhằn.
Ngô Thu Thu dây dưa với chúng, nên chỉ thể g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Cô , một tay tóm lấy cổ âm vật phía , thuận thế dán một đồng xu giữa trán đối phương.
Mi tâm của âm vật đốt cháy một lỗ lớn, khuôn mặt méo mó biến dạng.
“Cút.” Cô .
Âm vật bò xuống lầu.
Lúc , Ngô Thu Thu phát hiện đầu chút ngứa.
Cảm giác dính dính, ướt át.
Không khỏi ngẩng đầu lên.
Cái lập tức khiến mặt cô co giật.
Đó là một phân mảnh, cả cái đầu nứt từ giữa, óc văng tung tóe.
Chỉ cái lưỡi dài là còn nguyên vẹn.
Lúc đang dán trần ban công, đầu hướng xuống, thè cái lưỡi dài l.i.ế.m đỉnh đầu Ngô Thu Thu.
Ngay lúc Ngô Thu Thu , còn móc con ngươi ném cô.
Quả là một vẻ thiếu não.
Không hổ là não nứt.
Ngô Thu Thu lấy d.a.o cong túm lấy lưỡi đối phương, một nhát cắt đứt, ném về phía đàn quạ đang bay lượn trời: “Thêm món .”
“Quạ, quạ, quạ.”
Đàn quạ hưng phấn kêu gào, lao xuống về phía nửa cái lưỡi dài.
Con quỷ phân mảnh: “...”
Hắn chỉ dọa Ngô Thu Thu một chút thôi mà.
Lưỡi ?
Cái lưỡi dài như ?
“Quạ!”
Ngô Thu Thu tiếp tục về phía ban công.
Tầng hai tổng cộng ba phòng, hai phòng phía vẫn niêm phong.
Âm vật trong căn nhà cho Ngô Thu Thu một cảm giác, như thể là nuôi trong nhà.
Có đang nuôi âm vật trong căn nhà .
Cô đến bên ngoài phòng thứ ba, cửa niêm phong.
Bên trong truyền tiếng gõ lách cách.
Hình như là đang đóng giấy tiền.
Cô giơ tay lên, bên trong liền truyền một giọng khàn khàn khó .
“Ngươi đến .”