Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 129: Lại Đây, Về Với Ngoại Nào
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:33:02
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kẻ đuổi theo lão Chín điên, ngoài mấy đàn ông , còn đại ca lang thang.
Chỉ là đại ca lang thang dường như c.h.é.m một nhát, cánh tay thấy m.á.u.
Vừa thấy Ngô Thu Thu, đại ca lang thang liền hiệu cho cô.
Ý là .
Lúc , lão Chín điên vung vẩy con d.a.o phay, nhảy múa may với qua đường.
Miệng còn ha hả.
“C.h.ế.t , chúng mày đều c.h.ế.t.”
“Đều c.h.ế.t.”
“Lên đường cả , lên đường cả .”
Ngô Thu Thu với lão Chín điên.
Bởi vì từ nhỏ bà ngoại dặn cô, tránh xa , ông sẽ hại .
Ngô Thu Thu cũng bao giờ tiếp xúc với lão Chín điên.
Chỉ là dù , cô cũng từng qua giọng của ông .
Thế nhưng giọng của lão Chín điên bây giờ khác với trong trí nhớ.
Quỷ nhập tràng!
“Tiểu Thu mau tránh , lão điên lên cơn , đừng để mày thương.” Lão cha Ngô Trung Kiều từ xa gọi Ngô Thu Thu tránh một chút.
Thấy con d.a.o phay trong tay lão Chín điên sắp khác thương, hét lên liên tục.
Ngô Thu Thu túm lấy một cây tre xanh, chặn ngang mặt lão Chín điên, một dân làng đối diện cũng vội vàng đỡ lấy đầu , hai hợp sức ngáng chân lão Chín điên.
Lão Chín điên ngã xuống, con d.a.o phay văng xa.
Ông sấp đất, ngẩng đầu lên, khóe miệng nở một nụ quái dị: “Sắp c.h.ế.t , đều sắp c.h.ế.t , sống nổi ha ha ha ha ha.”
“Ông lên cơn điên gì thế, đều đang yên , nào, đưa ông về.” Lão cha Ngô Trung Kiều dẫn mấy đàn ông kéo lão Chín điên dậy, mắng ông vài câu.
Lão điên kéo dậy, mái tóc như rơm rạ, đôi mắt vẩn đục về phía Ngô Thu Thu.
Đột nhiên, ông kịch liệt giãy giụa.
Sức mạnh như trâu, thoát khỏi bốn năm đàn ông khỏe mạnh đang giữ c.h.ặ.t, lao thẳng về phía Ngô Thu Thu.
“Cẩn thận, mau tránh .”
Xung quanh vang lên tiếng la hét của dân làng.
Thế nhưng lão điên giữ c.h.ặ.t vai Ngô Thu Thu.
“Con ơi, con của , là con về .” Lão điên nhếch miệng, Ngô Thu Thu.
“Không, ngươi con gái , ngươi là ai? Con gái ?” Đột nhiên, ông đẩy mạnh Ngô Thu Thu , bò đất nhặt con d.a.o phay lên chỉ cô.
“Tao g.i.ế.c chúng mày.”
Giọng rõ ràng là giọng của một phụ nữ.
Lẽ nào, là vợ của lão điên?
Ngô Thu Thu kịp nghĩ nhiều, lúc lão điên giơ d.a.o lên, cô áp sát vỗ một chưởng trán ông , miệng thầm niệm một câu thần chú.
Rõ ràng vỗ nhẹ, nhưng đầu lão điên ngửa mạnh , cả khuôn mặt đều biến dạng.
Ngô Thu Thu thổi bùng dương hỏa vai ông .
Chỉ thấy lão điên kêu t.h.ả.m một tiếng, dường như đang giãy giụa.
Đến khi ngẩng đầu lên nữa, là một vẻ mặt bình tĩnh.
Ông vứt d.a.o .
Vẻ mặt trông khác gì bình thường.
Hoàn giống một kẻ điên.
Ông bình tĩnh , Ngô Thu Thu, gì, về phía nhà .
“Trông ông vẻ tỉnh táo .”
“ , giống điên nữa.”
Mọi Ngô Thu Thu, cô chỉ vỗ một cái mà chữa khỏi ?
Chuyện gì thế ?
Lão điên điên nữa.
“Đi, mấy các theo qua xem, đừng để xảy chuyện nữa.”
Cha của Ngô Trung Kiều với Ngô Tùng và mấy khác.
Ngô Tùng gật đầu, dẫn mấy theo lão điên.
“Tiểu Thu, mộ bà ngoại cháu cháu xem ? Tính thế nào, cần mời thợ hồ đến xem một chút ?” Cha của Ngô Trung Kiều đến mặt Ngô Thu Thu hỏi.
“Thúc giúp cháu tìm ạ, tiền cháu trả, vất vả cho thúc .”
Mộ chắc chắn sửa, nhưng đợi khi chuyện Quỷ Đăng Tiên kết thúc.
Thôn họ Ngô một câu gọi là tiên nhân sập mộ, hậu nhân tai ương.
Cho nên cha của Ngô Trung Kiều Ngô Thu Thu một lúc lâu nhắc nhở: “Cháu dạo tự cẩn thận một chút.”
Bởi vì dù xét từ phương diện nào, mộ bà ngoại sập cũng là điềm .
“Cháu , thúc việc ạ, cháu về một chuyến.”
Ngô Thu Thu gật đầu.
Cha của Ngô Trung Kiều cũng gì thêm, gọi giải tán, ai việc nấy.
Từ khi trưởng thôn c.h.ế.t, uy tín của cha Ngô Trung Kiều trong thôn cao.
Mọi cũng bằng lòng lời ông.
Lần trở về, thôn họ Ngô vẫn gì đổi.
Ngô Thu Thu cảm thấy nơi nào cũng đổi.
Cảm giác kỳ lạ.
Giống như một nơi bạn ở lâu, đột nhiên một ngày, bạn cảm thấy xa lạ.
Rõ ràng nơi nào cũng giống , nhưng bạn cảm thấy còn nhận nơi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-129-lai-day-ve-voi-ngoai-nao.html.]
“Cái kẻ nhập ông biến mất , hình như nhập dân làng khác, là ai.”
Đại ca lang thang tới nhỏ.
Chuyện chút phiền phức.
“Cứ chờ , nó chắc chắn sẽ còn gây chuyện gì đó.”
Ngô Thu Thu ôm cây tre xanh: “Về , tìm một .”
“Tìm ai?”
“Một què.”
Thời gian chờ đợi ai, cô bây giờ chuẩn đến Ngõ Thiển Thủy.
Người trong căn nhà cấp bốn đó, thể là cô cần tìm.
“Vậy cần cùng ?”
Đại ca lang thang giúp Ngô Thu Thu vác tre về tiệm vàng mã, hỏi.
“Không cần, giúp trông chừng thôn họ Ngô, còn Dư giáo quan nữa.”
Vũng nước đục ở thôn họ Ngô , Dư Cố và đại ca lang thang vốn cần nhúng , nhưng họ vẫn đến, trong lòng Ngô Thu Thu vô cùng cảm kích.
“Được thôi, tối về nhé, cái thôn quỷ của các cô đến tối e là yên bình .”
Đại ca lang thang cũng hỏi tại , chỉ dặn dò.
“Được.”
Ngô Thu Thu sờ trán Dư Cố.
May quá, sốt, chỉ là môi khô.
Dùng khăn mặt thấm ướt môi cho Dư Cố, kiểm tra vết thương của một lượt.
“E là tiêm một mũi uốn ván.” Đại ca lang thang .
“Ừm, trong thôn trạm y tế, mời bác sĩ đó đến một chuyến, kịp nữa .”
Ngô Thu Thu đồng hồ, sắp hai giờ .
Cô chỉ để xác minh.
Đặt gương lên giá chậu rửa mặt, Ngô Thu Thu nhảy lên chiếc xe ba bánh khởi hành.
Cô vô tình gương chiếu hậu, giật nảy , một bóng dáng quen thuộc đang ở cửa, vẫy tay tiễn cô xa.
Bà ngoại!
Cô vội vàng phanh xe đầu .
Làm gì bóng dáng bà ngoại.
Trong lòng dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt.
Cô nhảy xuống xe, về phòng ngủ thắp cho bà ngoại ba nén hương: “Bà ngoại, con xin bà, đừng hại Dư giáo quan.”
Khói hương lượn lờ bay lên, phảng phất di ảnh, phía là đôi mắt hiền từ của bà ngoại.
Trên tấm ảnh đen trắng, bà ngoại hiền từ nhân hậu, tao nhã đoan trang.
Dừng một lát, cô dùng hai đồng xu che mắt bà ngoại, dùng giấy tiền che lên di ảnh, gỡ di ảnh xuống úp lên bàn.
“Xin bà ngoại.”
Bây giờ, cô thể tin tưởng bà ngoại.
Cô sợ, lúc ở đây, bà ngoại sẽ hại Dư giáo quan.
Bà ngoại ngay cả tính mạng của cả thôn cũng để mắt, huống chi là một Dư Cố.
Hơn nữa cô luôn linh cảm, bà ngoại sẽ tay với Dư Cố.
Cũng linh cảm từ mà .
“Yên tâm, ở đây.”
Đại ca lang thang dường như nhận sự lo lắng của Ngô Thu Thu, liền một câu.
Anh cũng đoán bà ngoại của Ngô Thu Thu đơn giản, chỉ là nhiều sợ cô buồn.
Thế nhưng những gì Ngô Thu Thu đang , chính là đề phòng bà ngoại.
Ngô Thu Thu trong lòng tạm yên: “Nhờ cả .”
Đại ca lang thang dù cũng là một thủ đạo nhân của một phương, chút bản lĩnh cũng .
Ngô Thu Thu lên xe ba bánh, trong gương chiếu hậu, cô còn thấy bà ngoại nữa.
Sau đó cô vội vàng lái xe về phía huyện.
Cô tăng tốc đến mức tối đa.
Chỉ mong nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Gió vù vù thổi mái tóc Ngô Thu Thu rối tung, cô cũng hề .
“Rầm...”
Một khoảnh khắc nào đó, một chiếc xe con lao tới từ phía đối diện, cô theo bản năng nhắm mắt .
Trong chốc lát trời đất cuồng, Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy chiếc xe ba bánh lộn một vòng , đó đầu xe chúi xuống đất.
Mà tầm của cô đảo ngược.
Cô kẹt ở ghế lái, hô hấp khó khăn, một sức nặng cực lớn đè lên khiến cô thở nổi.
Đầu hình như chảy m.á.u, ngứa ngáy.
Ngô Thu Thu cố gắng bò dậy, nhưng kẹt thể thẳng .
Phía bụi bay mù mịt, đầu xe ba bánh đ.â.m biến dạng.
Từ góc lộn ngược của cô, qua làn khói dày đặc xa, chỉ lờ mờ thấy một bóng đang đó.
Người đó mặc một bộ sườn xám màu xanh sẫm bằng vải nhung kẻ, mái tóc bạc trắng chải chuốt một sợi rối, một đôi giày vải thêu hoa, bắp chân lộ một đoạn.
Đoan trang tao nhã, thanh mảnh thẳng tắp.
Đôi mắt sáng trong vẩn đục Ngô Thu Thu, khóe miệng nở một nụ hiền từ.
“Thu Thu, đây, về với ngoại nào.”