Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 126: Chị Em Tương Phùng, Con Cờ Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:59
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đến giúp .”

Ngô Thu Thu vươn tay về phía cô .

là một quân cờ.

Từ khi sinh là quân cờ định .

Làm cái bóng của Ngô Thu Thu, sự đời của cô , là vì ngày hôm nay, vì giúp bà ngoại Quỷ Đăng Tiên.

Cả đời , cô chịu vây khốn trong phận âm nhân.

Không tên họ, cuộc đời, tất cả những thứ nhân loại thể , đều là thứ cô với tới.

oán, cô hận.

cam lòng, ghen ghét.

Cho nên cô hại Tề Tịnh, hại ký túc xá Tề Tịnh, hại La Hi, bên cạnh Ngô Thu Thu, cô đều g.i.ế.c c.h.ế.t.

Như , sẽ ai dám tiếp cận Ngô Thu Thu nữa.

Ngô Thu Thu sẽ giống như cô , chỉ thể sống ở nơi âm u.

chằm chằm Ngô Thu Thu, rốt cuộc thu liễm nụ quỷ dị mặt.

là con rối gỗ giật dây, cô thể lựa chọn, thể.”

“Thật hâm mộ cô.”

một tiếng.

Ngô Thu Thu cũng thu tay về: “Cô hâm mộ cái gì? Hâm mộ giống như cái chổi, đến c.h.ế.t đến đó, là hâm mộ trộm mệnh chỉ còn hai năm để sống?”

Ngô Thu Thu tóc dài sửng sốt.

Nếu luận bi t.h.ả.m, hai các cô hình như kẻ tám lạng nửa cân.

“Nhanh lên, đến giúp , chị.”

Tay Ngô Thu Thu vươn vẫy vẫy.

“Cô gọi là gì?” Ngô Thu Thu tóc dài ngây ngốc Ngô Thu Thu.

“Chúng cùng một , cô là chị ?”

“Chị của cô ở trong bụng g.i.ế.c c.h.ế.t .” Ngô Thu Thu tóc dài lạnh lùng mở miệng.

Ngô Thu Thu trầm mặc một chút.

“Vậy giải quyết quan tài đá , rời khỏi nơi .”

Ngô Thu Thu tóc dài lạnh lùng tất cả chuyện : “Cô dựa cái gì cảm thấy sẽ giúp cô?”

“Bởi vì cô cũng từng nghĩ tới, cái bóng mà sống nữa.” Ngô Thu Thu .

Ngô Thu Thu tóc dài ánh mắt âm tình bất định.

“Dư giáo quan, buông cô .” Ngô Thu Thu chào hỏi Dư Cố một tiếng.

“Ừ.” Dư Cố suy tư một trận, buông lỏng Ngô Thu Thu tóc dài .

Ngô Thu Thu tóc dài lên, chằm chằm bàn tay Ngô Thu Thu vươn .

Một lát , cô nhảy lên quan tài đá, đối diện Ngô Thu Thu.

Những gì các cô học đều giống , phối hợp cũng là tương đương ăn ý.

Quan tài đá trong khoảnh khắc liền quấn thành một cái kén tằm màu đỏ.

Làm xong, bộ mộ thất thế mà run rẩy lên, bộ dáng bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

“Hướng tây nam là lối , thôi.”

Ngô Thu Thu tóc dài nhàn nhạt mở miệng.

Ngô Thu Thu túm lấy cô cùng , phát hiện nhiệt độ cơ thể cô thấp đến dọa .

Một giây , Ngô Thu Thu đẩy .

, sống chính là vì ngày hôm nay, cho nên bà ngoại nhất định sẽ để khỏi mộ thất , các .”

“Quỷ Đăng Tiên cô phá giải , bà ngoại sớm lên kế hoạch tất cả, cô rời khỏi thôn họ Ngô, vĩnh viễn đừng trở .”

Góc tây nam sụp xuống một cái lỗ lớn, ánh trời từ nơi đó trút .

Ngô Thu Thu cùng Dư Cố đẩy về hướng đó.

“Không , cùng .” Ngô Thu Thu trở tay giữ c.h.ặ.t t.a.y Ngô Thu Thu tóc dài, kết quả phát hiện đang kéo một giấy.

Mà Ngô Thu Thu tóc dài thật sự, ở sâu trong mộ thất.

“Đi, vĩnh viễn đừng về thôn họ Ngô.”

ánh mắt bình tĩnh Ngô Thu Thu, giống như đây là mệnh của cô .

Ngô Thu Thu chút sốt ruột vượt qua giấy, kéo Ngô Thu Thu tóc dài cùng .

giấy mặt hai tay đẩy về phía , Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy một luồng lực lớn đ.á.n.h úp , cô cùng Dư Cố thế mà đồng thời đẩy khỏi cái lỗ lớn ......

Gió sớm chút hàn ý, mang theo sương sớm ướt át phẩy qua mặt.

“Thu Thu, Thu Thu, mau tỉnh .”

nhẹ nhàng vỗ mặt Ngô Thu Thu.

Cô u u tỉnh , phát hiện là Dư Cố đang vỗ mặt cô.

Vội vàng dậy , bọn họ giờ phút đang ở chân núi Xà Đầu.

Dư Cố xương bả vai còn thương tích, giờ phút đang lo lắng cô.

“Chúng ?”

Lúc là buổi sáng, cây chim ch.óc đang ríu rít.

, tỉnh chúng liền ở chỗ .” Dư Cố .

Ngô Thu Thu quanh bốn phía, chỉ hai bọn họ.

“Cái , Ngô Thu Thu tóc dài ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-126-chi-em-tuong-phung-con-co-dinh-menh.html.]

Dư Cố vẻ mặt mờ mịt: “Cái gì Ngô Thu Thu tóc dài?”

“Anh nhớ rõ?” Ngô Thu Thu cao giọng.

Chẳng lẽ trong ký ức của Dư Cố, ký ức về Ngô Thu Thu tóc dài?

“Cô đang cái gì? Là chỗ nào thích hợp ?”

Dư Cố sờ sờ trán Ngô Thu Thu.

Ngô Thu Thu về phía núi, núi Xà Đầu vẫn như cũ, giống như tất cả xảy đêm qua chỉ là một giấc mộng.

“Về , đại ca lang thang còn , còn dân làng cũng thế nào .”

Ngô Thu Thu nhớ kỹ lời Ngô Thu Thu tóc dài, cũng nữa lên núi, mà là lựa chọn về thôn xem tình huống.

Ngô Thu Thu tóc dài , bà ngoại đều lên kế hoạch tất cả, hơn nữa bảo cô rời khỏi thôn họ Ngô vĩnh viễn đừng trở .

Chứng minh Quỷ Đăng Tiên chỉ sợ so với cô tưởng tượng còn khó giải quyết hơn.

Nói thật, tin tức nhận đêm qua, điên đảo nhận thức của Ngô Thu Thu.

Bà ngoại luôn luôn hiền từ, thế mà từ hai mươi năm bắt đầu lên kế hoạch Quỷ Đăng Tiên, mà bên cạnh cô, cũng vẫn luôn một cái bóng giống hệt cô.

Tất cả chuyện mang đến chấn động cho cô thể nghĩ.

Người cô kính trọng yêu quý, nương tựa lẫn , bà ngoại bảo cô việc thiện chớ đầu, thế mà là kẻ đầu têu lớn nhất.

Ngô Thu Thu chỉ cảm thấy gió sớm càng thêm lạnh lẽo.

Một bộ mặt khác của bà ngoại âm độc đáng sợ như thế.

Trên đời còn cái gì đáng giá tin tưởng?

Còn cái gì là chân thật?

Dư Cố gật gật đầu, đỡ Ngô Thu Thu dậy, động tới miệng vết thương, hít hà một tiếng.

“Vết thương của ..... Trở về băng bó cho .”

Ngô Thu Thu thở dài.

Dư Cố từ lúc quen cô, xe báo hỏng hai chiếc, hiện tại cũng thương.

Dọc theo đường xuống núi một đường , đến bờ sông nhỏ, Ngô Thu Thu thấy dân làng vây quanh một chỗ, chỉ chỉ trỏ trỏ thứ gì đó.

Nhìn bộ dáng bọn họ, rõ ràng gì về chuyện đêm qua.

Sáng sớm thức dậy, nên gì thì đó.

“Ây, Ngô Thu Thu, cô về khi nào thế? Đại học nghỉ ? Sao cũng một tiếng.”

“Bên cạnh là bạn trai cô quen hả? Các đây là , còn thương?”

Lúc , thấy Ngô Thu Thu, liền mở miệng hô.

Trong nháy mắt tất cả đều hấp dẫn sự chú ý.

Nhìn thấy quả nhiên là Ngô Thu Thu trở , nhất thời khí nhiệt liệt hẳn lên.

“Lên đại học là giống ha, giống hệt cô nương trong thành phố , trai bên cạnh cũng lớn lên trai.”

Ngô Thu Thu thừa nhận chăm chú, một bên hàn huyên, một bên hỏi: “Bên , đang cái gì?”

“Ồ, buổi sáng trong nước ngâm một , vớt lên xem phát hiện trong thôn, đều quen .” Vị thím .

Ngô Thu Thu lập tức ý thức , đó thể là đại ca lang thang.

Chạy nhanh qua đó.

Trời ạ, đại ca lang thang chính là giữ đạo, đến thôn họ Ngô cô khắc c.h.ế.t ?

Quả nhiên, cái suýt chút nữa đều ngâm trương phềnh lên , chính là đại ca lang thang.

“Tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh, đại ca lang thang, ông c.h.ế.t .”

Ngô Thu Thu túm lấy quần áo gã, vươn tay chạm mũi.

“Thu Thu, cô quen hả? Còn sống ?” Có thôn dân hỏi.

“Ây ây ây, c.h.ế.t c.h.ế.t, còn sống đây.” Đại ca lang thang đột nhiên vươn một bàn tay, giống như x.á.c c.h.ế.t vùng dậy.

“Ê còn sống .”

Dân làng mồm năm miệng mười đỡ đại ca lang thang dậy.

“Mẹ kiếp.” Đại ca lang thang khôi phục ý thức, liền túm lấy tay Ngô Thu Thu: “Cái thôn họ Ngô của các , chính là cái thôn quỷ, ông đây đêm qua cứ như dạo một vòng địa ngục, đời cũng đến thôn các nữa.”

Đêm qua đến liền thất lạc với bọn Ngô Thu Thu.

Gã một lắc lư trong thôn, gặp vô âm vật, các loại ảo cảnh tầng tầng lớp lớp, bộ thôn họ Ngô âm dương điên đảo, phương vị hỗn loạn, đến cuối cùng, gã phân rõ là thật là giả.

Suýt chút nữa c.h.ế.t đuối trong con sông nhỏ .

khi đến tính thôn họ Ngô hung hiểm, tính đến hung hiểm như .

Không hổ là vùng đất âm nổi danh, hố vạn a.

hiện tại trời sáng, chuyện gì cũng , bình thường đến thể bình thường hơn.

Đặc biệt là thấy những thôn dân sống tương đối tự tại .

Thật là, cũng là một loại phúc khí a.

“Cái gì đó, ông đây là ý gì?”

Nghe lời đại ca lang thang, dân làng vui.

Cái gì gọi là thôn họ Ngô là cái thôn quỷ, bọn họ sống ở đây nhiều năm như , cũng thấy mấy con quỷ.

“Mặc kệ ông , đầu óc ông vấn đề, đưa ông về nghỉ ngơi .”

Ngô Thu Thu đại ca lang thang giải thích một câu, chạy nhanh mang theo hai về tiệm vàng mã.

đêm qua thế nào liền đến ngọn núi bên , gặp một ngôi mộ sụp, đó cả đêm đều giao tiếp với đủ loại âm vật, suýt chút nữa tưởng c.h.ế.t chắc .”

Ngôi mộ sụp, chính là mộ của bà ngoại ?

 

 

Loading...