Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 121: Cửu Âm Thái Quan, Huyết Tế Mở Đường
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:54
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Lưng Ngô Thu Thu đập mạnh xuống mặt đất. Đau đến mức cô nhe răng trợn mắt.
Hồi lâu mới hoãn quá khí tới.
“Lão bối? Dư giáo quan?”
Ngô Thu Thu hô hai tiếng, nhưng trong cảnh tối đen, chỉ tiếng vọng của chính cô, ai đáp .
Cô xoa m.ô.n.g lên. Biết đau, là thể xác định đây ảo giác, ít nhất cảnh mắt là chân thật.
Trước đó cho Dư Cố và ngậm đồng tiền, chính là để tránh bất tri bất giác câu hồn, hoặc rơi ảo giác. Đồng tiền thể trấn áp tam hồn thất phách của bọn họ.
Trước mắt là bóng tối đưa tay thấy năm ngón.
Điện thoại rơi , ba lô ngược vẫn còn . Cô hai tay thắp lên tâm hỏa, sáng đóa hoa giấy trong bình, mới rốt cuộc ánh sáng.
Cô phát hiện dường như đang ở trong một cái thông đạo. Thông đạo cũng rộng rãi, chỉ thể cho phép một qua.
Cô nhịn vươn tay gõ gõ, là kim loại.
Vừa , Ngô Thu Thu yên lặng tính toán bước chân, đổi thành độ dài.
Đi vài mét, phía chỗ ngoặt, là rẽ trái, một cách ngắn hơn lúc nãy một chút, nữa rẽ trái.
Đây là một cái thông đạo vuông vức, lối .
Ngô Thu Thu chỉ nghĩ tới một nơi.
Quách thất.
Cái gọi là quách thất, chính là gian giữa quan tài và quách.
Rất nhiều lẽ cho rằng quan tài và quách là một chuyện, kỳ thật . Quan tài bình thường là thường dùng, chỉ một lớp.
Còn quách, là hai lớp thậm chí nhiều lớp. Quan đặt t.h.i t.h.ể c.h.ế.t, quách là quan tài lớn l.ồ.ng bên ngoài quan, hoặc là ngoại quan.
Giờ phút , Ngô Thu Thu suy đoán vị trí đang , chính là tầng gian giữa ngoại quan và quan tài.
Cỗ quan quách khổng lồ , khả năng chính là Cửu Âm Thái Quan mà bọn họ đang tìm!
Ngô Thu Thu gõ tấm quách vài cái.
Lần , bên trong thế mà tiếng vọng .
Là Dư Cố đại ca lang thang?
Ngô Thu Thu gõ gõ tấm quách bên , bên cũng đáp .
Chẳng lẽ ba bọn họ rơi những quách thất khác , mà cô đang ở tầng giữa .
Nếu tính như , Cửu Âm Thái Quan to lớn đến mức nào? Chỉ riêng quách thất nhiều tầng như , thì thứ trong nội quan càng thể khinh thường.
Phải rằng, ở cổ đại, nhà bình thường chỉ quan, quách. Có quan quách mấy tầng quách thất như , ít nhất cũng là phẩm cấp phong hầu bái tướng.
“Đối diện là cô em ?”
Bên trái truyền giọng đại ca lang thang.
“Ừ.”
Ngô Thu Thu gõ hai cái để đáp .
Nói như bên là Dư Cố.
Ngô Thu Thu ngẩng đầu , quách thất cao tới gần hai mét, leo lên, cố gắng một chút hẳn là thể .
“Chúng hẳn là đang ở trong quách thất, hiện tại thể xác định bên nào là nội quan, chúng nghĩ cách leo lên tấm quách .”
“Được.” Ngô Thu Thu vỗ vỗ bên : “Leo lên tấm quách.”
“Ừ, cẩn thận một chút.” Dư Cố đáp .
Tuy rằng giọng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Ngô Thu Thu vẫn một tia run rẩy. Cô đoán, Dư Cố hẳn là thương .
“Anh chứ?”
Dư Cố: “Không , ngã một cái.”
Ngô Thu Thu thêm nữa, hiện tại bất kỳ lời nào cũng là lãng phí thời gian, việc cấp bách là tìm Cửu Âm Thái Quan chân chính.
Cô nhón chân, vươn tay nắm lấy đỉnh tấm quách. Nơi vốn dĩ tối đen một mảnh, cộng thêm nguyên nhân góc , cô càng thấy tình huống đỉnh tấm quách.
Đột nhiên, một bàn tay trơn nhẵn như lươn, nắm lấy tay cô.
Bàn tay dính nhớp, giống như bọc đầy nước rửa chén, Ngô Thu Thu gần như theo bản năng rụt tay về.
Đối phương cũng ngăn cản, Ngô Thu Thu dễ dàng liền thu tay về.
Cô thắp sáng hoa giấy, ngẩng đầu lên, tấm quách, cái gì cũng .
Ngô Thu Thu c.ắ.n răng, trong tay cầm một đóa hoa giấy, nữa nắm lấy đỉnh.
Tương tự, bàn tay dính nhớp cũng một nữa nắm lấy cô.
Thôn họ Ngô vốn là hố vạn , vô âm vật, bấy lâu nay theo bên cạnh cô, e là cũng là những thứ .
Cô lơ nắm lấy bàn tay , nháy mắt lấy tâm hỏa thắp sáng hoa giấy, bàn tay trực tiếp bức lui.
Lần , Ngô Thu Thu rốt cuộc cũng leo lên .
Cô xổm tấm quách, quanh bốn phía, vẫn là đưa tay thấy năm ngón. Chẳng sợ thắp sáng hoa giấy tiền, cũng thấy bóng dáng đại ca lang thang và Dư Cố.
“Mọi ở ? leo lên tấm quách .”
Ngô Thu Thu nhịn hô.
“ leo lên , nhưng thấy cô.” Giọng Dư Cố từ bên vang lên.
“ cũng thấy , cái nơi quỷ quái , hình như thể trực tiếp ảnh hưởng cảm quan của chúng .” Ngô Thu Thu phỉ nhổ một ngụm.
Nói cách khác, cho dù bọn họ mặt đối mặt mặt , khả năng cũng thấy đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-121-cuu-am-thai-quan-huyet-te-mo-duong.html.]
Từ lúc mới thôn họ Ngô, cô phát hiện điểm . Cô cho rằng bên trái thể là bên , gian chân thật và trong cảm nhận của cô, thể là trái ngược.
“ hiện tại cũng ở tấm quách, như ba chúng cho đều thấy đối phương hả? Cái bây giờ?”
Đại ca lang thang tiếp đó là một trận c.h.ử.i bới om sòm.
“Ông giữ đạo ? Lão bối, ông lấy chút bản lĩnh chứ, đừng lúc nào cũng chỉ cái mồm to.”
Ngô Thu Thu theo âm thanh, về phía đại ca lang thang. Tuy rằng cái gì cũng thấy.
“Hây, cô em đang nghi ngờ ?” Đại ca lang thang hây một tiếng.
“Ông mau nghĩ cách thì nghi ngờ ông nữa, bằng đều cho rằng giữ đạo các ông gà mờ.”
Ngô Thu Thu chuyện với đại ca lang thang, cẩn thận xếp bằng xuống, hai tay bấm đốt tính toán phương vị. Cố gắng từ trong phương vị hỗn loạn tìm phương hướng chính xác.
“Cái con bé ngốc , đây mà là tiếng .”
Đại ca lang thang lỗ mũi phun khí: “Chờ đấy, xem thực lực của đây.”
Nói xong nửa ngày đều tiếng.
“Gió tây là độ, mặt trời lặn mà ẩn.”
“Thiên thủy một đường, gọi là tốn phong.”
“Dư giáo quan, nhảy về hướng tây nam.”
Ngô Thu Thu với Dư Cố.
“Sấm chấn tám phương, ly hỏa khiếm khuyết, cô em gái, cô nhảy hướng đông.”
Lúc , đại ca lang thang cũng mở miệng.
Ngô Thu Thu đang tính, lời đại ca lang thang, theo bấm đốt tính toán, quả nhiên như thế.
Cô là Thi Thai, sợ lửa sợ sấm, cần nhảy hướng đông.
“Còn mà, cứ nhảy ngay mắt .” Đại ca lang thang hắc hắc .
Tính toán xong phương hướng riêng của ba , Ngô Thu Thu lên: “Chúng cùng nhảy.”
“Chuẩn , ba, hai, một, nhảy!”
Khoảnh khắc nhảy xuống, Ngô Thu Thu nhắm mắt .
Cô cảm thấy ngọn lửa đang thiêu đốt, nóng bỏng, ngay cả tóc cũng lưỡi lửa nuốt chửng, cuộn .
Lửa sém lông mày , thiêu cô trụi lủi.
Mãi đến một khắc nào đó, hai chân dẫm lên mặt đất.
Ngô Thu Thu khi tiếp đất việc đầu tiên chính là sờ tóc và lông mày của , cô cảm giác khoảnh khắc rơi trong dung nham.
Vẫn , thiêu rụi. Ảo giác quá chân thật.
Phía tiếp đất.
Ngô Thu Thu xoay đỡ lấy Dư Cố.
Mượn ánh lửa yếu ớt, Ngô Thu Thu thấy sắc mặt Dư Cố tái nhợt, từ chỗ xương bả vai, thế mà một vết thương xuyên thấu. Miệng vết thương lúc còn đang rỉ m.á.u.
“Sao thế ? Còn đau ?”
Ngô Thu Thu vội vàng hỏi.
“Lúc tiếp đất cơ quan, một con d.a.o đ.â.m trúng.” Dư Cố xua xua tay, ý bảo Ngô Thu Thu cần lo lắng.
mà vết thương chỉ cần lệch sang một chút nữa, đ.â.m xuyên qua, chính là trái tim của .
“Hẳn là cơ quan của tầng quan quách ngoài cùng, cẩn thận kích hoạt, cũng may, trí mạng.”
Đại ca lang thang tới .
“Phía chính là Cửu Âm Thái Quan nhỉ? Tìm Cửu Âm Thái Quan, hẳn là thể tìm cơ quan đưa chúng ngoài.”
Ngô Thu Thu nhấc chân về phía .
Nơi tối, cái gì cũng thấy, cô nữa thắp sáng hoa giấy tiền. Ánh sáng yếu ớt mang đến một tia ấm áp.
Phía , đặt một cỗ quan tài đá màu đỏ sẫm.
Trên quan tài đá, điêu khắc đồ đằng, nhất trí với đồ đằng thấy đài đá đó.
Trong rãnh lõm của đồ đằng , là m.á.u tươi đông , trải rộng quanh quan tài đá, rét mà run.
Đây chính là, Cửu Âm Thái Quan.
Thứ bên trong, chính là kẻ thỉnh Quỷ Đăng Tiên.
Nó cứ lẳng lặng ở cách đó xa, từng luồng lạnh ập mặt.
Giống như thứ k.h.ủ.n.g b.ố , bất cứ lúc nào cũng sẽ lao nuốt chửng bọn họ một ngụm.
“Đây chắc hẳn chính là Cửu Âm Thái Quan .”
Đại ca lang thang dẫn đầu qua.
“Cái quan tài đá mở a, hình như dùng m.á.u tươi mới thể mở .” Đại ca lang thang .
Dư Cố nhíu mày: “Có ý gì, cô lấy m.á.u? Không .”
Cỗ quan tài đá lớn như , lấy bao nhiêu m.á.u mới thể thắp sáng đồ đằng? Chỉ sợ mở quan tài đá, Ngô Thu Thu cũng cần sống nữa.
Hắn kiên quyết đồng ý.
“Không mở quan tài đá , chúng sẽ vây c.h.ế.t ở chỗ , thôn dân thôn họ Ngô bên ngoài cũng thể may mắn thoát khỏi!”
Giọng đại ca lang thang đột nhiên cất cao, thậm chí nhiều thêm vài phần lửa giận.