Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 120: Mê Cung Dưới Đất, Bóng Đen Tách Rời

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:53
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dây đỏ vẫn đang tiếp tục siết c.h.ặ.t, Dư Cố đang kéo cô.

Phía giọng thúc giục của đại ca lang thang vang lên: “Cô em, hai giở trò gì thế, nhanh lên chứ.”

Sắc mặt Ngô Thu Thu trầm xuống.

Cô đương nhiên lựa chọn tin tưởng dây đỏ. Dây đỏ buộc cô và Dư Cố, khả năng lừa gạt cô.

Tên lang thang , là giả.

để ý tới sự thúc giục của đại ca lang thang nữa, lựa chọn phương hướng ngược .

Dư Cố thở phào nhẹ nhõm: “Vừa cô giống như ma , cứ thẳng về phía .”

Ngô Thu Thu phát hiện, tuy cô từ nhỏ học những thứ với bà ngoại, nhưng so với bình thường, cô hình như dễ mê hoặc hơn một chút. Có lẽ vì cô là Thi Thai, trời sinh âm khí nặng .

Đương nhiên, cho dù mê hoặc, cô cũng thể nhanh ch.óng phản ứng và tìm biện pháp giải quyết.

“Nhìn lầm , thôi.”

Ngô Thu Thu lắc đầu.

“Chúng song song .” Dư Cố .

“Không , từng qua một câu tục ngữ , xếp hàng , quỷ nắm tay.” Ngô Thu Thu nhắc nhở.

Dư Cố vội vàng lui lưng Ngô Thu Thu, giữ cách nửa . Sợi dây đỏ mảnh khảnh , thành nguồn gốc của cảm giác an .

“Anh bao lâu thấy bóng dáng đại ca lang thang ?”

Bóng dáng đại ca lang thang thấy, giống như cách bọn họ xa xa.

“Sau khi một lúc là thấy nữa, thể ở phía chúng .” Dư Cố thấp giọng .

Ngô Thu Thu trả lời.

Trong bóng tối chỉ tiếng hít thở của cô và Dư Cố phiên vang lên.

từ khi nào, Ngô Thu Thu luôn cảm giác tiếng hít thở của Dư Cố nặng nề hơn một chút. Cứ như là, một tiếng hít thở khác, đang trùng điệp với tiếng hít thở của Dư Cố, cùng lúc hít , cùng lúc thở .

nghiêng đầu Dư Cố.

Dư Cố ở phía chuyện, do hai đều mở đèn pin, cho nên cái bóng đất giao .

Mà cái bóng của Dư Cố, thì từ hai cái biến thành ba cái. Có một cái trùng điệp, dường như đang dán sát Dư Cố mà .

“Sao ? Cô đang cái gì?”

Dư Cố cũng về phía bên của một cái, ánh mắt Ngô Thu Thu bất an.

“Suỵt.” Ngô Thu Thu đặt ngón tay lên miệng, lắc đầu với .

Hắn đành thu hồi tầm mắt.

“Bên trái di chuyển một bước, bên nghiêng bốn mươi lăm độ, c.h.é.m.”

Đột nhiên, Ngô Thu Thu .

Trong nháy mắt đó, Dư Cố thậm chí cái gì cũng tự khao, theo bản năng liền chiếu theo phương vị Ngô Thu Thu mà c.h.é.m xuống.

“A!…”

Hắn một tiếng kêu rên.

Ngay đó cái bóng đất của tách , một đoàn bóng đen mấp máy. Hiện bộ dáng, thế mà là một âm vật mọc đầy mụn ghẻ lở loét.

Ngô Thu Thu hai lời tiến lên một bước, ném mấy lá bùa vàng xuống thiêu nó.

“Nó theo lâu .”

Hồn nguyên chui trong hồn ngọc, Ngô Thu Thu mới mở miệng .

“May mà cô ở đây.” Dư Cố còn sợ hãi.

Nghĩ đến một thứ như theo bên cạnh , liền nhịn trong lòng run rẩy.

Hang động kéo dài dứt, giống như điểm cuối.

Phía rốt cuộc cũng thấy bóng dáng đại ca lang thang. Gã đang ở cuối hang động như điều suy nghĩ.

Chính xác mà , đó giống như một bức tường.

Phía hết đường .

“Hai đứa ngu ngốc tụi bây, ở phía cái trò gì thế? Ông đây tối thui suýt chút nữa ngã sấp mặt, cũng nhanh chút chiếu sáng cho tao.”

Vừa thấy Ngô Thu Thu cùng Dư Cố tới, gã lập tức bắt đầu c.h.ử.i bới om sòm.

“Phía gặp chút chuyện, thế nào ? Hết đường ?” Ngô Thu Thu để ý gã c.h.ử.i bới, cũng quan sát bức tường .

Đại ca lang thang kéo sự chú ý, cũng gật gật đầu: “ , hết đường , xem tìm Cửu Âm Thái Quan dễ dàng như .”

“Chúng nhầm ?” Dư Cố hỏi.

“Nhầm thì chắc là nhầm. Chỉ là tìm phương pháp .”

Đại ca lang thang sờ sờ cằm, vẻ suy tư.

“Các ở phía , gặp tình huống dị thường gì ?”

Ngô Thu Thu đơn giản kể tình huống gặp , hỏi ngược : “Ông phía tình huống gì cũng gặp?”

ngoại trừ ngã hai cái, thì gặp tình huống dị thường nào.” Đại ca lang thang .

“Ngã thế nào?” Ngô Thu Thu hỏi.

“Chính là cảm giác cái gì ngáng chân một chút, xem, mũi cũng ngã chảy m.á.u .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-120-me-cung-duoi-dat-bong-den-tach-roi.html.]

Đại ca lang thang ghé sát cái mũi đỏ bừng của tới.

Ngô Thu Thu cùng Dư Cố liếc , bọn họ suốt một đường, mặt đường hình như bằng phẳng, thứ gì mặt đất ngáng chân .

Nói như , âm vật giấu trong hang động chỉ nhiều ít.

“Đi thôi, ngược về, xem dọc đường cơ quan gì .”

Đại ca lang thang suy tư một trận, liền xoay ngược về. Tiếng bước chân bạch bạch bạch vẻ đột ngột.

“Hình như con đường chúng .” Ngô Thu Thu đột nhiên dừng bước.

Bọn họ tới, bộ hành trình khô ráo, nhưng giờ phút mặt đất thế mà nước.

, hang động như chỉ một con đường thẳng, nhưng thật tứ thông bát đạt, là một tòa mê cung lòng đất, chỉ tìm con đường chính xác, chúng mới thể tìm Cửu Âm Thái Quan.”

Ngô Thu Thu suy tư một trận xong, phản ứng .

Hóa là bọn họ nghĩ quá đơn giản.

Cũng đúng, thể thiết lập nghi thức Quỷ Đăng Tiên âm độc bực , thể dễ dàng để tìm vị trí Cửu Âm Thái Quan?

Con đường thẳng như đơn giản, thật trong lúc bất tri bất giác đổi lộ tuyến.

Điểm , mặc kệ là Ngô Thu Thu, là đại ca lang thang, lúc đầu thế mà đều ý thức .

hiện tại cho dù ý thức vấn đề , tìm con đường chính xác dễ hơn .

Ba đều khỏi trầm xuống trong lòng.

Phải rằng hiện tại quý giá nhất chính là thời gian, nhiều thôn họ Ngô như cũng đợi bao lâu.

Đêm nay tuy rằng cưỡng ép cho bọn họ hồn phách nhập xác trở về , cũng chống đỡ quá hai ngày.

Trong vòng hai ngày giải quyết Quỷ Đăng Tiên, bộ thôn họ Ngô đều sẽ biến thành thôn sống đời sống thực vật.

“Như , chúng vẫn chia hành động, mỗi lưu ký hiệu, thấy ký hiệu chúng liền đầu, phương pháp tuy ngốc một chút, nhưng cũng hơn so với ruồi bọ đầu.” Đại ca lang thang .

Ngô Thu Thu chuyện, gật gật đầu.

Thế là cô vẫn cùng Dư Cố một chỗ, đại ca lang thang hành động một .

Bọn họ lưu ký hiệu. Mỗi khi thấy ký hiệu, liền đầu đổi một phương hướng.

Cứ như bao lâu, Ngô Thu Thu giọng đại ca lang thang vang lên ở cách đó xa phía : “Tìm !”

Dư Cố kéo kéo dây đỏ: “Đi, chúng cũng qua đó.”

“Ấy từ từ.” Ngô Thu Thu túm c.h.ặ.t dây đỏ, lấy một đồng tiền xu đưa cho : “Ngậm trong miệng.”

Dư Cố cái gì cũng hỏi liền bỏ trong miệng.

Ngô Thu Thu tự cũng bỏ một đồng miệng. Sau đó đặt một đồng tiền xu lên mũi chân mỗi , mới : “Đi thôi.”

Nguyên nhân Ngô Thu Thu như , Dư Cố hỏi, theo lưng Ngô Thu Thu, theo âm thanh đến.

“Chính là chỗ .”

Đại ca lang thang chỉ đài đá phía .

Trên đài đá, là một cái đồ đằng. Đường nét của đồ đằng là từng rãnh lõm màu đỏ đen. Giống như bộ dáng khi m.á.u tươi đông .

“Phải lấy m.á.u mới thể thắp sáng đồ đằng, mở cơ quan.”

“Để .” Dư Cố hai lời liền xắn tay áo lên, lộ cổ tay của .

“Cậu đừng vội mà.” Đại ca lang thang bất đắc dĩ rống lên một tiếng: “Tùy tiện lấy m.á.u là thể mở , e là cũng quá đơn giản , đợi tính một chút.”

quanh đài đá hai vòng.

“Đại đạo trình âm, địa cung nan minh.”

“Phải là m.á.u của cực âm mới .”

Đây là đo ni đóng giày cho Ngô Thu Thu ? Chỉ thiếu nước chứng minh thư của Ngô Thu Thu nữa thôi.

Nghe lời , Ngô Thu Thu yên lặng tới, lộ cánh tay của : “Dao đưa .”

“Cái , hố cô, quả thật là tính như ha.” Đại ca lang thang chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.

.”

Dư Cố đành lòng để Ngô Thu Thu lấy m.á.u, liền : “Hay là lấy của , gần đây âm khí cũng nặng, rêu lưỡi đều trắng .”

Đại ca lang thang khóe miệng giật giật: “Thằng ranh con đó là thấp khí nặng, âm khí nặng.”

“Ồ, ?” Dư Cố từ bỏ ý định.

“Cút.” Đại ca lang thang phất phất tay, bảo tự cút .

Sau đó liền giữ c.h.ặ.t cánh tay Ngô Thu Thu, gần như đợi Ngô Thu Thu phản ứng , móng tay sắc bén trực tiếp rạch phá lòng bàn tay Ngô Thu Thu, đó ấn lên đài đá.

Ngô Thu Thu mày nhíu c.h.ặ.t.

Mẹ nó đau thật.

Máu tươi rỉ , thuận theo ngàn vạn rãnh lõm chảy . Giống như một đóa hoa vốn ảm đạm, đột nhiên tươi sống .

Từng chút từng chút thắp sáng.

Máu tươi đỏ thẫm đồ đằng qua thêm vài phần sát khí. Đồ đằng phảng phất là vật sống.

Mà theo đồ đằng thắp sáng, chân bọn họ đột nhiên nứt một cái khe lớn.

Tất cả đều phản ứng , liền bộ rơi một vùng lòng đất tối đen……

 

 

Loading...