Tôi Có Một Tiệm Vàng Mã - Chương 102: Thủ Đạo Nhân Và Lời Cảnh Báo Về Số Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:32:35
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Còn cút?"
Ngô Thu Thu vươn vai một cái.
Mấy gã đàn ông vạm vỡ . Ánh mắt kinh nghi bất định, nhưng bên phía tiểu thư dường như thật sự ngất . Bọn họ cuối cùng cũng dám động thủ với Ngô Thu Thu nữa.
Thật nó tà môn. Đau đớn thể chuyển dịch ? Lại còn chuyển dịch chính xác lên tiểu thư. Con nhóc bình thường. Lỡ như chuyển dịch lên thì thế nào?
"Đi."
Cuối cùng, bọn họ đưa quyết định.
Ngô Thu Thu một bậc thềm, chỉnh mái tóc. Cô bốn năm gã đàn ông vây đ.á.n.h mà hề hấn gì, chuyện ai dám tin? Dù cô cũng tin.
Đột nhiên, Ngô Thu Thu khựng . Cô móc lá bùa khâu trong áo. Đây là do Liên Hoa lão quái tặng cô. Chẳng lẽ sự chuyển dịch đau đớn lúc nãy chính là nhờ lá bùa ?
Thần sắc Ngô Thu Thu chút phức tạp, Liên Hoa lão quái tuy gặp cô, nhưng giúp cô. Như , Lạc Tuyết Nhiên e rằng sẽ dễ dàng tìm cô gây phiền phức nữa.
Ngô Thu Thu cất kỹ lá bùa. Lại thoáng qua phía .
Lúc nãy khi cô bước ảo giác trong con hẻm thấy bà ngoại, rõ ràng thấy một tiếng chuông vang lên. cô tiếng chuông đó từ tới. Cô từng Ngô Thanh Nguyên , bà ngoại một chiếc chuông. Chỉ là bản từng thấy.
Tiếng chuông vang lên khó hiểu , liệu liên quan đến chiếc chuông của bà ngoại ? Hôm nay thấy bà ngoại báo điều gì? Bàn tay vô hình , dường như ngày càng đến gần .
Thế nhưng, đợi cô tỉnh táo , con hẻm biến mất.
Cô thở hắt một . Đứng dậy về trường.
Dưới đường cái mấy cái thùng rác màu xanh. Một bóng đang lục lọi tìm kiếm gì đó ở đó. Vừa ở đây động tĩnh lớn như , đó dường như cũng chịu ảnh hưởng gì, tiếp tục cúi đầu lục lọi.
Ngô Thu Thu cũng để ý, thẳng qua. Lập tức dừng bước.
Bóng quen thế nhỉ?
Cô trừng mắt đó. lúc, gã xách cái bao tải da rắn lên.
Hô. Đây chẳng là gã trấn lột của cô hai mươi tệ ?
Đại ca ngậm một cây tăm. Chân rung rung.
"Rượu giả t.h.u.ố.c giả bạn bè giả, bạn bè giả."
"Tình giả ý giả em giả vờ dịu dàng."
Gã hát sơn ca.
Ngô Thu Thu: "..."
Có bệnh, cô nghĩ . Rồi xoay bỏ .
"Cô em gái nhỏ, đó."
Đại ca ngậm tăm đuổi theo.
"Có việc gì ?"
"Cho tao hai mươi tệ." Đại ca chìa bàn tay đen nhẻm .
Ngô Thu Thu nhịn , một ngụm m.á.u già nghẹn ở cổ họng: "Ông nữa xem?"
Đại ca: "Cho tao hai mươi tệ."
Bảo gã , gã thật. Làm Ngô Thu Thu cạn lời.
"Dựa đưa tiền cho ông?"
Đại ca hùng hồn: "Tao ăn mì bò ."
"Ông cứ đòi là ?" Khóe miệng Ngô Thu Thu giật giật.
" ." Đại ca gật đầu.
Ngô Thu Thu nứt toác.
"Lão bối, ông bệnh ?"
Đại ca lập tức mắt lệch miệng méo, vai cao vai thấp, cả nhập vai Triệu Tứ: " , mày ?"
Ngô Thu Thu: "..."
Cô lập tức bộ mắt lác: " cũng bệnh."
Đại ca sượng trân. Phép thuật đối chọi hả?
Gã từ móc một con tiểu cường ném xuống đất. Tiểu cường bò một vòng đất, bò về phía Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu theo phản xạ giẫm c.h.ế.t con tiểu cường.
"Á, á á á, cô em gái nhỏ, mày giẫm c.h.ế.t con trộm dầu của tao , đền tiền, hai mươi tệ."
" giẫm c.h.ế.t con gián dựa đền ông hai mươi tệ?"
Ngô Thu Thu tê cả . Hôm nay cô gặp những thứ quái t.h.a.i gì thế ? Đại hội quái t.h.a.i hả?
"Đó là con trộm dầu nhà tao nuôi, chính là nhà của tao, mày g.i.ế.c nhà tao, tao với mày thù đội trời chung, hai mươi tệ, một khoản xóa bỏ ân oán."
Đại ca ngoáy mũi.
Ngô Thu Thu nhảm với đại ca nữa, xoay định .
"Mày , thấy một tiếng chuông vang lên hả?"
Bước chân Ngô Thu Thu dừng . Xoay , ánh mắt sắc bén đại ca: "Ông thấy?"
"Mì bò." Lông mày đại ca giật giật.
"Đi."
Hai bước một quán mì tên là Mì Bò Bát Bát Hương. Đại ca cũng chẳng xót ví tiền của Ngô Thu Thu, gọi thẳng ba lạng mì bò.
Ăn uống no say xong, đại ca ôm bụng than thở: "Thoải mái."
"Đại ca, chuyện tiếng chuông thế nào đây?" Ngô Thu Thu hỏi.
Đại ca ăn no, móc một cái đầu lọc t.h.u.ố.c lá , ngọn lửa bật lửa chập chờn lên xuống, phản chiếu trong đôi mắt đen láy của Ngô Thu Thu.
Ngô Thu Thu chằm chằm ngọn lửa bùng lên.
Giây tiếp theo, đại ca cầm một cái thìa, che mắt Ngô Thu Thu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-mot-tiem-vang-ma/chuong-102-thu-dao-nhan-va-loi-canh-bao-ve-so-menh.html.]
"Bốp!"
Ngọn lửa tắt ngấm. Ngay cả dương hỏa vai Ngô Thu Thu cũng tắt lịm.
Ngô Thu Thu kinh hãi phát hiện bốn phía tối đen như mực. Là kiểu tối đưa tay thấy năm ngón.
"Tách, tách."
Có ngọn lửa bật lửa bùng lên mặt Ngô Thu Thu. Dưới ánh lửa yếu ớt, Ngô Thu Thu thấy đại ca lang thang đang ở ngay mặt cô.
"Đi theo tao."
"Đây là ?"
"Chúng vẫn ở ngay cửa quán mì." Đại ca .
tối thế ?
Tuy nhiên chỉ trong chớp mắt, Ngô Thu Thu phản ứng , cô hiện tại hẳn là đang ở trạng thái hồn phách. Cô và đại ca hiện tại hẳn là vẫn đang trong quán mì. Chỉ là đại ca dùng thủ đoạn gọi hồn phách của họ , mà vì âm vật sợ ánh sáng, nên che chắn ánh sáng.
Đây chính là "nhất diệp chướng mục" (một chiếc lá che mắt).
Đi về phía , tầm bắt đầu rõ ràng. Ngô Thu Thu phát hiện, cô đến con hẻm nhỏ lúc gặp bà ngoại.
"Một phương thiên địa , giờ vẫn luôn yên tĩnh, cho đến gần đây, từ trường đột nhiên đổi , hình như thứ gì đó đang gây động tĩnh."
Đại ca lang thang đổi hẳn vẻ cà lơ phất phơ lúc , giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
"Lão bối, ông rốt cuộc phận gì?" Ngô Thu Thu nhịn hỏi.
"Không ? Cái địa bàn , là do ông đây bảo kê."
Đại ca lạnh một tiếng, lập tức tiếp: "Mày cũng thể gọi tao là, Thủ Đạo Nhân."
Thủ Đạo Nhân?
"Nói chính xác hơn, chính là canh giữ cái địa bàn , cho âm vật gây chuyện."
Đại ca xong, giậm chân xuống đất. Mặt đất chấn động vỡ .
Một giấy hiện lên mắt.
Ngô Thu Thu kinh hãi nhặt lên. Đó vẫn là hình dáng của bà ngoại. chỗ khác biệt là, Ngô Thu Thu thấy thủ pháp quen thuộc giấy.
Đây là, bà ngoại .
Không, thể?
Bà ngoại c.h.ế.t nửa năm , thể giấy ?
Hình ảnh bà ngoại dạy cô cách giấy hiện lên rõ mồn một. Ngô Thu Thu dù thế nào cũng tin chuyện liên quan đến bà ngoại.
"Kẻ gây chuyện, chính là giấy."
Đại ca lang thang .
"Không thể nào." Ngô Thu Thu một mực khẳng định.
Đánh c.h.ế.t cô cũng tin, đây là do bà ngoại . Ngô Thu Thu chợt nhớ , khi bà ngoại c.h.ế.t, cô từng thấy linh hồn của bà. Ngay cả ngày đầu thất cũng thấy.
Linh hồn của bà ngoại ? Còn chiếc chuông biến mất , cũng ?
Quá nhiều bí ẩn, khiến Ngô Thu Thu bắt đầu hoang mang.
"Sao thế, mày quen giấy ?"
Đại ca lang thang nheo mắt .
Ngô Thu Thu cúi đầu . Cô thể . Lỡ như thật sự là do bà ngoại gây động tĩnh, vị Thủ Đạo Nhân sẽ gì? Có khiến bà ngoại hồn phi phách tán ?
cô càng hy vọng tất cả những chuyện chỉ là do cô nghĩ nhiều. Bà ngoại chỉ là luân hồi . Người giấy, chỉ là trùng hợp.
từ sự im lặng của Ngô Thu Thu, đại ca lang thang vẫn điều gì đó.
"Nhà mày ở ?"
"Thôn họ Ngô."
Đại ca lang thang hít một khí lạnh.
"Hèn gì."
"Đó chính là vùng đất âm nổi tiếng cả nước đấy."
"??" Ngô Thu Thu ngẩng đầu, cô chuyện .
"Bởi vì đây thôn họ Ngô vẫn luôn trấn áp, nhưng hiện tại xem , vật trấn áp biến mất ."
Vật trấn áp. Không vì , Ngô Thu Thu nhớ tới Hàn Uẩn.
"Chờ , chuyện lớn hơn sắp xảy ."
Đại ca lang thang thở dài: "Lần về thôn họ Ngô, gọi tao theo."
Cái thôn đó, còn cứu .
" mà, tất cả chuyện liên quan gì đến thôn họ Ngô?"
"Không là liên quan đến thôn họ Ngô, mà là thứ ở thôn họ Ngô, vẫn luôn theo mày."
"Tránh xa tất cả một chút, nếu bên cạnh mày đều thể may mắn thoát khỏi ."
Nghe xong lời của đại ca lang thang, Ngô Thu Thu lạnh toát. Cô là mệnh cách cô độc, cho nên bên cạnh đều sẽ cô hại c.h.ế.t từng một.
mà, thứ theo cô rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc mục đích gì? Nó mạo danh bà ngoại, tay với đám Tề Tịnh.
Hốc mắt Ngô Thu Thu chút cay cay. Lại vì là linh hồn thể nên thể rơi lệ. Muốn tìm đáp án, cô nhất định trở về thôn họ Ngô.
"Cảm ơn." Hồi lâu , Ngô Thu Thu .
Đại ca lang thang thở dài.
"Mày là Thi Thai, định sẵn cô khổ cả đời, trời đất đều chốn dung cho mày."
"Cô em gái nhỏ, đây là mệnh của mày đấy."