Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 71: Câu cá

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:37:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai cũng lên núi mùa là chuyện nguy hiểm, nào là tê cóng, nào là lạc đường, thậm chí còn thể đụng dã thú. giờ chẳng còn lựa chọn nào khác. Có hỏi mối quen mua than, nhưng bên bán thẳng: từ giờ trở , họ bán than cho tư nhân nữa.

 

"Thế đốt rơm sưởi ấm thì ?" Ở vùng , dân chủ yếu trồng ngô, mà rơm ngô cũng là một loại chất đốt khá .

 

Lương Khang Thời lắc đầu:

"Rơm cháy nhanh lắm, đun bếp thì còn , chứ đốt trong lò sưởi thì cứ canh mà châm rơm liên tục, tiện bằng củi."

 

Nghĩ nghĩ , vẻ như vẫn lên núi c.h.ặ.t củi .

 

Lương Hàm Nguyệt đoán:

"Chắc nhiều cũng lắm nhỉ?"

 

Nhà nào cũng gặp tình cảnh thôi. Mùa đông năm nay đến sớm, tuyết rơi dày. Ai cũng tưởng mua gấp đôi than năm là đủ, nào ngờ vẫn thiếu trầm trọng.

 

"Chuyện núi c.h.ặ.t cây chắc họ cũng suy tính lâu , khi nhà nào cũng ." Lương Khang Thời trầm ngâm . "Nhớ bác Lương Bách ? Năm nay bác sáu mươi lăm tuổi , cháu bác chắc cũng xấp xỉ tuổi con, mà vẫn đòi theo."

 

Người trong thôn nông quen , thể lực chẳng đùa . Đừng thấy sáu mươi mấy mà tưởng già yếu, khi còn khỏe hơn trai tráng phố chứ. Mà thật , vì ai cũng thiếu than mới rần rần kéo lên núi. Than cháy nhanh cách mấy thì tuyết cũng mới rơi hai ngày, vẫn còn dùng . ai cũng lo lo , sợ nhóm đầu c.h.ặ.t sạch cây gần , đến lượt lội sâu rừng. Thế nên, kéo sớm thì củi, an , chứ để trễ thì nhỡ thành đoàn "thám hiểm" mất.

 

Lương Hàm Nguyệt mà há hốc mồm:

"Trời đất, đông luôn hả?"

 

Trong đầu cô lập tức bật lên cảnh báo. Đám chuyện gì thì làng Lương xác định chỉ còn già yếu mất thôi. Giới trẻ trong thôn hầu hết đều chuyển lên thành phố, ăn xa hoặc đang học. Những còn bước qua tuổi 60, mà bây giờ nhóm khỏe mạnh nhất trong đó rủ núi. Nhỡ chuyện may xảy , cả thôn chẳng khác nào miếng mồi ngon chờ đến c.ắ.n xé.

 

Không ! Cô thể khoanh tay !

 

Nghĩ , Lương Hàm Nguyệt bật chiếc laptop hai tuần đụng tới.

 

Sau bữa tối, Lương Hàm Nguyệt ôm laptop đến mặt Lương Khang Thời.

"Trước đây con tải về mấy tài liệu sinh tồn trong t.h.ả.m họa mạng. Con lọc một mẹo rừng khi tuyết và cách đối phó với dã thú …"

 

Lương Khang Thời lập tức hiểu ý con gái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-71-cau-ca.html.]

"Con sợ gặp chuyện trong núi nên chia sẻ những thứ cho họ?"

 

Lương Hàm Nguyệt ngượng ngùng gật đầu:

" con cũng tin … Dù gì con chỉ mạng chứ từng trải qua."

 

Lương Khang Thời nghĩ :

"Trận tuyết lớn thế , ai mà chẳng là đầu tiên trải nghiệm? Ngay cả mấy cụ già cũng từng đối mặt với tuyết dày đến thế. Bố thấy tài liệu đấy. Mai bố sẽ hỏi xem ai , tin thì thôi, chứ ai tin thì đến."

 

Lương Hàm Nguyệt cứng đờ:

"Ơ… bố bảo con giảng luôn á?"

 

Lương Khang Thời thoải mái lướt qua tài liệu, gật gù tán thưởng:

"Tất nhiên! Con là sinh viên đại học, con thì dễ tin hơn."

 

Chuyện núi c.h.ặ.t củi khá gấp gáp, ai cũng sợ tuyết rơi tiếp, đến lúc đó còn cũng . Vì thế, ngay chiều hôm đó, tin tức nhanh ch.óng lan khắp thôn, và chẳng bao lâu , nhà Lương Hàm Nguyệt một đám đông đến tập trung giảng.

 

Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn nhận thông báo từ nên gian hải đảo.

 

Vừa bước nhà, đám thi khen Lương Hàm Nguyệt hết lời, mở miệng là “sinh viên đại học”, “ từng trải”, khen đến mức cô cũng thấy ngại. Có thậm chí còn tiện tay vác luôn cái bảng con của cháu nội đến, treo lên tường giáo cụ trực quan.

 

Hôm nay cô dạy những điều thể cứu mạng , nên từng chi tiết nhỏ đều cô suy xét kỹ. Những hướng dẫn mơ hồ hoặc gây tranh cãi, cô thẳng tay loại bỏ. Ví dụ như nếu gặp dã thú thì nên gào thét, giơ tay vẻ hung dữ lặng lẽ bỏ chạy? Vì nó còn phụ thuộc loại thú hoang, thể lực của con , địa hình lúc đó… quá phức tạp để đưa lời khuyên cụ thể.

 

thật, chắc họ gặp thú dữ, kể cả gặp, đến lúc đó nhớ nổi cô từng là chuyện khác. Con khi hoảng loạn thì đầu óc sẽ trống rỗng, chỉ cần chân mềm nhũn mà bỏ chạy là giỏi lắm .

 

Vậy nên, Lương Hàm Nguyệt quyết định chia sẻ những thứ thực tế nhất.

 

Phần đầu tiên là về cách phòng tránh mất nhiệt. Chặt cây là công việc tiêu hao thể lực, sẽ nhiều mồ hôi, mà gió núi mạnh, mất nhiệt là điều thể xem nhẹ.

 

"Các bác, các chú mặc quần áo chống gió, lớp trong cùng nên mặc đồ cotton. Cotton tuy thấm hút mồ hôi , giữ ấm cũng , nhưng lâu khô lắm. Tốt nhất là mặc lớp trong cùng bằng chất liệu thấm hút, giữ cơ thể khô ráo, đó mặc thêm đồ giữ nhiệt, ngoài cùng là áo gió chống nước…”

 

 

 

Loading...