Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 379: Sau thảm họa

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:15:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng thời gian gieo trồng vụ xuân thực sự bận rộn đến mức trời đất đảo lộn. Lương Hàm Nguyệt dám tưởng tượng nếu Lương Hà và Vạn Thúy đến giúp, liệu họ kịp thành vụ mùa đúng hạn .

 

Dù là trồng lúa mì, ngô cỏ chăn nuôi, họ đều dùng máy gieo hạt thuê từ căn cứ. Lương Hàm Nguyệt may mắn sẵn một chiếc máy kéo trong trang trại, nên chỉ cần thuê máy gieo hạt kéo theo . Còn nhiều nông trại khác điều kiện, thuê cả máy kéo lẫn máy gieo hạt hoặc dùng loại máy nhỏ động cơ riêng.

 

căn cứ cũng lo vụ xuân của họ, nên lượng máy hạn. Trong thời gian đó, nhiều chủ trang trại thuê máy, sốt ruột đến mức miệng nổi cả mụn.

 

Lúc , lợi ích của việc sẵn máy kéo mới thực sự phát huy tác dụng. Sau khi thành phần việc của , Lương Hàm Nguyệt liền cho một chủ trang trại khác thuê máy kéo. Người cảm kích đến mức suýt quỳ lạy, còn thề thốt rằng năm nay bán lúa nhất định gom tiền mua một chiếc máy kéo riêng.

 

Lương Hàm Nguyệt cũng suy nghĩ tương tự, chỉ là cô đang tìm hiểu giá máy gieo hạt .

 

Trong suốt mùa vụ bận rộn , lò nướng bánh mì do Lương Khang Thời dựng lên phát huy tác dụng. Công việc quá nhiều, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, chẳng còn thời gian mà nấu nướng.

 

Trân Mẫn nghĩ ngợi một lúc quyết định nướng một mẻ bánh nướng lớn. Mỗi khi đồng việc, chỉ cần rạch một đường bánh, múc một ít sốt gà hoặc dưa muối mà bà chuẩn sẵn kẹp ngay bữa trưa đơn giản mà chắc bụng.

 

Đến khi vụ xuân kết thúc, cả nhóm ăn bánh đến phát ngán, cái lò bánh mì cũng bỏ suốt một tháng trời.

 

Sau thời gian mệt nhoài, họ cuối cùng cũng chút thời gian rảnh rỗi. Cả nhóm liền tranh thủ dọn dẹp khu vườn nhỏ nhà.

 

Dì cả của Lương Hàm Nguyệt, Trân Lệ, khi đến căn cứ Tháp Thành vẫn công việc cũ. Hiện tại, bà thăng chức thành quản lý một nhóm trồng rau với bảy, tám nhân viên quyền. Nghe tin em gái trang trại riêng, bà liền nghĩ cách kiếm một ít cây ăn quả và cây bụi đem qua.

 

Dĩ nhiên, trong tình hình hiện tại, chẳng ai rảnh mà trồng mấy loại cây trái quý hiếm. Căn cứ cũng chỉ trồng những giống nhanh lớn, dễ chăm, năng suất cao.

 

Thế là Trân Lệ tìm về vài cây mận, lê, mơ và một ít bụi việt quất cho họ.

 

Khu vườn nhỏ xíu, mỗi loại cây ăn quả chỉ thể trồng một cây, còn đành đưa sang vườn cây ăn quả phía tây trang trại. Phần đất còn trống, họ trồng thêm bạc hà và hương thảo. Trân Mẫn thấy khu vườn màu xanh, chút đơn điệu, liền trồng thêm mấy khóm ớt hiểm, rằng đỏ rực như mới mắt.

 

Từ đó, mỗi ngoài, nếu thấy ven đường bông hoa dại nào , cả nhà đào cả cây mang về trồng. Có mấy loài hoa dại kém hoa cảnh, đặc biệt một loại nở rộ hoa vàng rực, hình dáng giống hoa bách hợp, từng cánh xòe rộng, để lộ nhị hoa đỏ thẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-379-sau-tham-hoa.html.]

 

Không ai đây là hoa dại, chắc chắn nhiều sẽ tưởng đó là giống hoa cảnh quý giá chăm bón kỹ lưỡng.

 

Dạo còn xảy một chuyện khá thú vị: Tiểu Hắc suýt nữa vợ!

 

Trang trại rộng lớn, trông nom xuể, nên hầu như chủ trang trại nào cũng tìm cách nuôi ch.ó giữ nhà. Ông Triệu, hàng xóm ở trang trại 4, nuôi một cô ch.ó nhỏ, nay đến tuổi sinh sản nên đang tìm bạn đời.

 

Nghe trang trại Lương Hàm Nguyệt hai chú ch.ó lớn, ông Triệu liền sai con trai lái xe chở cô ch.ó nhỏ đến xem mắt.

 

Ông Triệu chút hiểu về giống ch.ó, thấy Tiểu Hắc và Đại Thanh, ông lập tức khen ngớt, bảo chúng nuôi dưỡng . Tiểu Hắc và Đại Thanh từ bé đến giờ từng gặp cô ch.ó nào khác, bỗng dưng một cô gái nhỏ đến tận cửa, cả hai ngượng ngùng phấn khích.

 

Tiểu Hắc hí hửng bày bộ sưu tập kho báu của mặt cô ch.ó nhỏ: nào là viên đá cuội nhẵn bóng, quả bóng cỏ do Lương Hàm Nguyệt tiện tay vo , chiếc xương gỗ Lương Khang Thời gọt cho nó… Đủ thứ đời.

 

Còn Đại Thanh thì đầu óc vấn đề gì , ngậm lấy vòng cổ của cô ch.ó nhỏ, lôi tuột về phía ổ của , ý rủ cô nàng chung chăn chung gối. Kết quả, cô ch.ó nhỏ sợ hết hồn, rụt ngay về phía ông Triệu.

 

Cả hai đều cảm tình với cô ch.ó nhỏ, nên việc chọn rể liền giao cho ông Triệu quyết định. Tiểu Hắc và Đại Thanh đều thuộc giống ch.ó lớn, may mà cô ch.ó nhỏ cũng loại ch.ó tí hon, vì nhà họ Triệu nuôi ch.ó để trông trang trại, để bầu bạn. Chó con quá nhỏ thì thể chống thú dữ.

 

Cuối cùng, ông Triệu quyết định chọn Tiểu Hắc con rể!

 

Ông Tiểu Hắc tính cách chững chạc hơn. Lương Hàm Nguyệt cũng bất ngờ vì ánh mắt tinh tường của ông Triệu, mới chỉ gặp nửa ngày mà sự khác biệt giữa hai con ch.ó. Tiểu Hắc dù đôi khi cũng nghịch ngợm, nhưng luôn kiểm soát mức độ. Còn Đại Thanh, hễ hưng phấn lên là quậy tưng bừng, chẳng khác nào một đứa trẻ mãi chịu lớn.

 

Chọn xong “chồng” cho ch.ó, ông Triệu để cô ch.ó nhỏ cùng sính lễ—hai khúc xương bò to tướng để Tiểu Hắc gặm dần— vui vẻ về, hẹn một tuần đón ch.ó.

 

Tính , cả Tiểu Hắc và Đại Thanh đều bảy tuổi, hẳn là già nhưng cũng bước tuổi trung niên. Lương Hàm Nguyệt lo Tiểu Hắc còn “đủ sức” , bèn lén quan sát mấy ngày liền.

 

Thực tế chứng minh, thể lực của Tiểu Hắc vẫn !

 

 

Loading...