Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 375: Sau thảm họa

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:15:36
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi chẳng ai nhà nữa, cứ thế khiêng bàn ghế sân, đeo găng tay cùng xé gà. Gà nướng mật ong lớp da giòn tan, thịt bên trong mềm thơm đẫm sốt, ai cũng ăn đến mức tay bóng nhẫy mà vẫn dừng.

 

Màn “càn quét” hai con gà kết thúc, thêm cả nửa ổ bánh mì mỗi ăn từ , ai nấy đều no căng. Cả nhóm thở phào mãn nguyện, tựa lưng ghế Trân Mẫn hào hứng bàn về kế hoạch cải tạo khu vườn nhỏ.

 

“Ở góc sẽ quây một luống rau nhỏ, cần rộng lắm , một nhà kính trồng rau . Chẳng qua để vườn đỡ trống trải thôi. Còn chỗ chúng đang sẽ trồng giàn nho, Nguyệt Nguyệt còn thêm một chiếc xích đu bên cạnh.” Nói đến đây, Trân Mẫn nhíu mày. “ mà như thế vẫn vẻ trống nhỉ…”

 

Trân Mẫn thở dài: “Hạt giống rau thì dễ mua, chứ hạt giống hoa cỏ, cây bụi thì chẳng đơn giản tí nào.”

 

Lương Hàm Nguyệt chẳng hề sốt ruột: “Cứ từ từ thôi, La Mã cũng xây trong một ngày.”

 

Tịch Minh Sầm đưa gợi ý: “Nếu cần vườn rực rỡ ngay lập tức, cô thể mua hạt giống các loại thảo mộc từ trại giống. Như hương thảo, xô thơm, tía tô chẳng hạn. Chúng dễ trồng, thể dùng gia vị, còn mắt nữa.”

 

Dễ Quân gật gù: “ đấy, mấy loại dễ tìm lắm. Nhiều gia đình ở khu tập thể cũng trồng bạc hà, tía tô, hành, gừng trong chậu nhỏ. Nếu nhà tiện mua, em ghé thăm, em mang đến cho.”

 

Lương Hàm Nguyệt mỉm : “Không cần dì ạ, ba con mỗi tuần đều lên trại giống một , tiện thể mua luôn là . Dù ông cũng mấy buổi giảng.”

 

Thì , để giúp các chủ trang trại quản lý nông trại hiệu quả hơn, trại giống tổ chức các buổi giảng hằng tuần do chuyên gia nông nghiệp và chăn nuôi phụ trách. Nội dung giảng dạy chỉ xoay quanh các biện pháp phòng trừ sâu bệnh cho cây trồng, mà còn hướng dẫn cách chăm sóc và xử lý khi gia súc, gia cầm gặp vấn đề sức khỏe.

 

Hoàng Nhất Phong vươn vai, lên duỗi : “Chúng đến đây từ sáng, là đến giúp một tay, mà giờ ăn no , cũng dạo quanh nông trại , hoạt động chút thì khi cấm cửa mất.”

 

Lương Khang Thời ha hả: “Muốn việc hả? Anh đây khách sáo nha, việc ở trang trại nhiều đếm xuể! Cứ chọn việc mà .”

 

Sau một hồi bàn bạc, vợ chồng Hoàng Nhất Phong và bố Lương Hàm Nguyệt nhận nhiệm vụ lát đường trong vườn. Trước tiên, họ đào nền xuống hai tấc, đó trải đá lát và sỏi lên . Nguyên vật liệu sẵn, công việc quá phức tạp, chỉ là con đường dài, chắc cả buổi chiều mới xong.

 

Trong khi đó, Tịch Minh Sầm và Lương Hàm Nguyệt nhận nhiệm vụ cắt cỏ. Phía nhà một góc nhỏ, do máy cắt cỏ cỡ lớn của đội thi công nên bãi cỏ bỏ hoang từ lâu. Giờ đây, cỏ khô từ năm ngoái và đám cỏ non mới mọc chen chúc , lộn xộn hết sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-375-sau-tham-hoa.html.]

 

Cả hai lấy máy cắt cỏ trong kho dụng cụ. Lương Hàm Nguyệt mới dọn đến lâu, nhưng kho dụng cụ đầy đủ thứ cần thiết. Tuy nhiên, hầu hết đều là loại máy nhỏ gọn, giá cả chăng, chẳng hạn như chiếc máy cắt cỏ hôm nay họ lấy .

 

Trước đây, Lương Hàm Nguyệt từng thấy máy cắt cỏ công nghiệp mà trại giống sử dụng. Loại đó to như một chiếc máy kéo, chạy bằng bánh xích. Chỉ cần lái qua một lượt, cỏ cao sẽ biến thành một lớp cỏ ngắn gọn gàng, thậm chí còn gom sạch thùng chứa phía .

 

So với chiếc máy cắt cỏ khổng lồ của trại giống, thiết trong tay Tịch Minh Sầm trông phần đáng thương hơn hẳn. Nó chỉ là một thanh cán dài hơn một mét, đầu gắn một lưỡi cắt tròn xoay tít khi vận hành. Người cầm chỉ cần di chuyển cây gậy thể cắt cỏ. mà... ngân sách hiện tại chỉ thế, sắm máy móc xịn hơn thì chăm chỉ ăn thôi!

 

Lương Hàm Nguyệt liếc cái lưỡi cắt vù vù, chút e dè: “Anh dùng loại bao giờ ? Cẩn thận nha, cái nguy hiểm lắm, để em cho.” Lưỡi cắt xoay nhanh thế biện pháp bảo vệ bên ngoài, sơ sẩy một cái là toang.

 

Tịch Minh Sầm hề nao núng, xách thẳng máy lên: “Dễ mà, khó dùng . Để thử , lát nữa mỏi tay đổi cho em.”

 

Quả nhiên, cách dùng đơn giản, chỉ cần dí lưỡi cắt gốc cỏ là xong. Cái khó duy nhất là giữ tay thật vững và điều chỉnh góc độ cắt phù hợp. Tịch Minh Sầm từng dùng qua, nhưng thử vài phút là quen ngay, cắt cỏ cực kỳ thuần thục.

 

Còn Lương Hàm Nguyệt thì nhanh nhẹn thu gom cỏ cắt xe đẩy. Hai phiên việc, chẳng mấy chốc dọn sạch bãi cỏ lộn xộn. Những viên đá to chắn đường cũng họ nhặt bỏ sang một bên.

 

Xong việc cắt cỏ, hai lo củng cố hàng rào chuồng cừu. Đám cừu hiểu thích chạy sang chuồng gà, ngày nào cũng húc chà sát hàng rào. Có mấy đoạn bọn chúng chèn ép đến mức lung lay sắp đổ, gia cố .

 

Đi ngang qua chuồng gà, Tịch Minh Sầm chợt thấy Tiểu Hắc đang lẫn lộn trong đám gà con. Anh bật : “Sau đàn cừu lớn lên, Tiểu Hắc thể ch.ó chăn cừu đấy.”

 

Lương Hàm Nguyệt lật hẳn một cái trắng mắt: “Thôi bỏ ! Đến vịt với gà còn đuổi nó chạy cong đuôi kìa. Còn con ch.ó nữa, thấy , nó cũng cỡ Tiểu Hắc thôi mà ngày nào cũng bầy cừu rượt chạy té khói. Nhục từng thấy.”

 

Hai xách b.úa và đục chỗ chuồng cừu. Họ đục sâu thêm các lỗ mặt đất đóng chắc hàng rào xuống. Lương Hàm Nguyệt còn đẩy thử vài cái, thấy vững chắc mới chịu buông tay.

 

Tịch Minh Sầm bỗng hỏi: “Ở đây thú hoang nào ? Phía bên một khu rừng, nuôi nhiều gà vịt thế , cẩn thận lũ thú hoang mò tới.”

 

 

Loading...