Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 358: Kẻ trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:09:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ ba theo đoàn xe.

 

Sau một đêm ngủ ngon lành trong gian, sáng sớm Lương Hàm Nguyệt tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái. Cô bước bếp thì thấy Trân Mẫn dậy từ bao giờ, đang loay hoay chuẩn bữa sáng.

 

À đúng , hôm nay tới lượt nhà họ nấu ăn.

 

Thế nhưng khi về phía nồi cơm điện, thấy đèn báo tắt, Lương Hàm Nguyệt liền mở nắp xem—bên trong trống trơn!

 

Cô ngạc nhiên: “Không tối qua bàn bạc là sáng nay ăn trứng vịt muối với cháo trắng ? Sao vẫn nấu cháo ? Nếu cần thì để con vo gạo luôn nhé?”

 

Cô còn bếp ga mini trong xe, cần nhóm lửa cũng thể nấu ăn. Đây chính là cái cớ hảo để cô bí mật lấy thức ăn từ gian, viện lý do là nấu trong xe.

 

Trân Mẫn lắc đầu quầy quậy, giơ lên một cái hũ nhỏ: “Mẹ nghĩ , thôi ăn cháo nữa.”

 

Nói , bà cau mày: “Hôm qua đổ nước rửa bát, thấy bàn tán về nhà . Họ bảo chúng ngày nào cũng nấu nướng mà từng ăn bột dây leo.”

 

Bị khác để ý chuyện . Dù cố gắng giữ thái độ khiêm tốn suốt dọc đường, bọn họ vẫn lọt tầm ngắm của vài kẻ rỗi .

 

“Vậy nên sáng nay ăn cái .” Trân Mẫn mở hũ , đổ một đống bột màu vàng nâu.

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức ghé sát : “Mẹ kiếm bột dây leo thế?”

 

Loại bột thấy vô mấy ngày qua—chẳng đây là thực phẩm thịnh hành nhất trong căn cứ ?

 

Trân Mẫn thần bí: “Nếm thử .”

 

Ban đầu Lương Hàm Nguyệt cũng tưởng đây là bột dây leo thật, nhưng chạm đầu lưỡi, cô nhận thứ chắc chắn cái thứ bột khô khốc, đắng nghét . Chứ bỏ mặc đồ ngon để ăn bột dây leo chỉ vì mấy lời bàn tán thì quá ngu .

 

Cô nhón một ít đưa miệng. là bột khô thì dễ ăn, nhưng trong đó vị ngọt nhẹ, phảng phất mùi bí đỏ.

 

“Bột khoai mỡ, bột bí đỏ, thêm chút rau sấy xay nhuyễn. Nhìn giống bột dây leo y như đúc đúng ?”

 

Lương Hàm Nguyệt gật đầu: “ qua phân biệt nổi thật.”

 

Trân Mẫn lập tức đắc ý: “Mẹ nghĩ đến chuyện lâu . nếu ai để ý thì cũng chẳng cần thế. Trộn với nước, quấy lên, ăn sáng là .”

 

Sáng sớm, khi Lương Hàm Nguyệt rời gian về xe, bên ngoài trời vẫn còn mờ sương nhưng ít qua .

 

Ngay lúc đó, nước nóng cũng phát tới. Dựa kinh nghiệm mấy ngày qua, Lương Hàm Nguyệt chỉ nửa tiếng nữa, đoàn xe sẽ khởi hành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-358-ke-trom.html.]

Trân Mẫn cố ý gọi cả nhà ngoài, múc “bột dây leo giả” chia cho . Vì bàn bạc từ , ai nấy đều thản nhiên bưng bát nhận nước nóng, để lộ chút nghi ngờ nào.

 

Ở khu vực lấy nước, Lương Khang Thời xếp hàng như bao khác. Ông quan sát thấy những phía đổ một ít nước lạnh bát bột , nhận thêm nước nóng từ chiếc thùng lớn của đội bảo vệ do Tống Hoằng Thân phụ trách.

 

Sau khi quấy đều, một uống cạn, xin thêm ít nước để đổ đầy bình giữ nhiệt. Một còn tiện tay tráng bát, uống luôn cả nước tráng bát, coi như xong bữa sáng.

 

Thế đấy, một ngày mới bắt đầu trong đoàn xe di cư.

 

Cũng mang theo bánh mì dẹt, nhưng Lương Khang Thời xa nên rõ đó là loại bánh gì. Chỉ thấy đó cầm hai cái cốc miệng rộng, hứng nước nóng xong liền úp bánh lên miệng cốc, đợi một lúc lật mặt bánh . Dựa nước từ nước nóng, họ bánh mềm ăn bánh uống nước.

 

Không ít còn bóp vụn bánh, thả nước nóng cho dễ nuốt.

 

Bảo nhà chú ý, đúng là nấu ăn thường xuyên quá dễ thành tâm điểm mà!

 

Một trong đoàn xe trông cũng quen mặt, chính là những dừng xe gần xe nhà họ lúc nghỉ ngơi. Lương Khang Thời lướt mắt qua hành lý của họ, chung cũng đến mức nghèo khó đến nỗi chỉ thể ăn bột dây leo. Không là họ sợ chú ý vì mang theo đồ ăn ngon, đơn giản chỉ thích sự tiện lợi của bột dây leo.

 

Xem nhà họ cũng hạn chế nhóm lửa thôi. Lương Khang Thời nghĩ tiếp tục xếp hàng lấy nước.

 

kịp thực hiện kế hoạch , họ ép .

 

Từ bảy giờ sáng, trời bắt đầu đổ mưa. Đến trưa khi đoàn xe dừng nghỉ ngơi, mưa vẫn ngớt, chỉ rả rích rơi từng giọt.

 

Bầu trời xám xịt, con đường quốc lộ đầy dấu vết hoang tàn. Lan can ven đường cứ một đoạn thiếu mất một mảng. Nhựa đường nứt nẻ, từng vũng nước đọng giữa những khe hở. Dây leo bò lên mặt đường, nhưng những đoàn xe nghiền nát thành một đống bùn nhão màu xanh.

 

Lương Hàm Nguyệt mở hé cửa sổ, nước lạnh buốt theo gió ùa khiến cô rùng , vội vớ lấy áo khoác bên cạnh khoác lên .

 

Trân Mẫn lặng lẽ lấy mấy nắm cơm đưa cho . Cơm nấu từ sáng sớm, ngay lúc cô rời khỏi gian, bây giờ lấy ăn là ấm.

 

Bên trong cơm nắm trứng muối và ruốc gà, kèm theo củ cải muối thái nhỏ trộn nhân.

 

Mấy sớm đói meo liền kéo rèm che , cúi đầu ăn như hổ đói, đến khi no căng bụng mới mãn nguyện ợ một cái. Đi đường mà cơm nắm để ăn đúng là tiện thật, cần bát đũa gì, chỉ cần cầm túi nilon bọc cơm là xử lý gọn gàng.

 

Khi cả nhà ăn uống xong xuôi, nước nóng mới lề mề đến nơi. Tống Hoằng Thân, đội viên bảo vệ cũ, xách theo bình nước nóng tới. , bên cạnh còn một đàn ông mặc đồng phục giống , cầm ô che mưa.

 

Lúc , những trong xe gần đó lượt mở cửa bước lấy nước. Tống Hoằng Thân thường mang nước đến khu giữa của dãy xe, để tiện lấy. Hôm nay cũng ngoại lệ, nhưng khi còn kịp đến nơi, phía bỗng vang lên một tiếng hét hoảng loạn:

 

“Cháy !”

 

Tống Hoằng Thân lập tức đặt thùng nước xuống, hất tay đội viên đang che ô cho lao . Ban đầu còn tưởng chiếc xe nào đó tự bốc cháy, lo sợ ngọn lửa lan tới bình xăng thì cả đoàn xe sẽ gặp họa. khi sơ qua tình hình, hóa là do chủ xe lén dùng bếp cồn trong ghế để nấu ăn, khiến đệm ghế bốc cháy.

 

 

Loading...