Để xác nhận xem đoàn xe đến Tháp Thành mục đích gì khác , Lương Hàm Nguyệt đặc biệt chạy một chuyến đến nông trường rau củ để gặp Trân Lệ.
Trân Lệ thấy cô liền than thở: “Con cũng chuyện ? Đoàn xe cũng sang bên rút bớt nhân lực, mà ai cũng , cuối cùng bốc thăm chọn . May mà đến lượt dì với Vi Vi, mấy chọn đều hết nước mắt, ai mà xa thế chứ? Mặc dù chỉ cần ở đó mấy tháng sẽ về, nhưng ai thích hành xác chạy chạy kiểu đó?”
Nói đến đây, Trân Lệ ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt Lương Hàm Nguyệt nghiêm trọng, liền cẩn thận hỏi: “Có chuyện gì , Nguyệt Nguyệt? Đợt xe vấn đề gì ?”
Lương Hàm Nguyệt liếc xung quanh, kéo Trân Lệ đến một góc khuất camera, hạ giọng: “Chuyện đơn giản .”
Nghe thế, Trân Lệ cũng căng thẳng theo: “Chẳng chỉ là hỗ trợ Tháp Thành thôi ? Còn chuyện gì nữa?”
Lương Hàm Nguyệt thể thẳng rằng cô đoán mực nước biển sẽ dâng cao, nhấn chìm An Thành, nên đành viện lý do khác: “Trong căn cứ một ông lãnh đạo họ Chung, đây từng đến làng Lương, con giúp ông một chuyện nhỏ. Lần ông nhờ nhắn rằng nhất con nên theo đoàn xe đến Tháp Thành. Cả căn cứ An Thành sớm muộn gì cũng di dời đến đó, đoàn xe chỉ là nhóm tiên phong đầu tiên thôi.”
Trân Lệ hiểu: “Tại chuyển cả căn cứ?” Bà hạ thấp giọng hơn khi thấy Lương Hàm Nguyệt hiệu im lặng, lặp câu hỏi: “Chẳng ở đây vẫn đang ? Việc gì chạy sang Tháp Thành?”
Lương Hàm Nguyệt kiên nhẫn phân tích: “An Thành cách biển xa cũng chẳng gần, nhưng tận thế, tin tức về mực nước biển dâng đầy rẫy báo đài. Giờ lẽ sắp trở thành hiện thực .”
Mắt Trân Lệ trợn to: “Nước biển dâng? An Thành sẽ nhấn chìm á?”
Bà sững sờ một hồi, cuối cùng cũng ghép nối các manh mối. “Là ông lãnh đạo họ Chung với con ? Dì một ông Chung, năm ngoái còn phát đồ cứu trợ với đầu căn cứ. Ông là quan chức cấp cao đó, nếu chính miệng ông thì chắc là đúng .”
Thấy dì cả tin, Lương Hàm Nguyệt mới thẳng kế hoạch của nhà : “Nhà bọn con định theo đoàn xe đợt đầu đến Tháp Thành, dân bên đó ít, nếu sớm khi còn kiếm việc .”
Trân Lệ tức khắc giậm chân: “Biết dì cũng đăng ký ! Vậy thì thể cùng !” Bà qua vài bước, trong lòng cam tâm, dứt khoát : “Dì hỏi xem sửa danh sách .”
Lương Hàm Nguyệt theo Trân Lệ tất tả chạy đến tòa nhà văn phòng của nông trường.
Cô rõ Trân Lệ và Điền Vi tự do như , là ngay . Bà chức danh kỹ thuật viên nông nghiệp trung cấp, dù căn cứ chuyển đến Tháp Thành thì vẫn tiếp tục trồng trọt, chức vụ của Trân Lệ vẫn giữ vững như cũ, mà nhân viên chính thức thì chờ lệnh sắp xếp, thể tự quyết định như cô .
Trân Lệ với vẻ mặt đầy u sầu: “Người danh sách chốt, sửa nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-353-chuan-bi.html.]
Tuy , chuyến cũng vô ích, bà còn tranh thủ dò la thời gian xuất phát của đoàn xe—mùng một tháng .
Lương Hàm Nguyệt cũng tiếc vì thể lên đường cùng dì cả, nhưng nghĩ thì cũng hẳn là chuyện .
Cô an ủi Trân Lệ: “Lần mà đợt hỗ trợ Tháp Thành nữa, dì nhất định đăng ký ngay đấy nhé! Căn cứ đông thế , chuyển hết cũng chia thành bốn, năm đợt, đây mới chỉ là nhóm tiên phong thôi. Lỡ mất đợt cũng đừng buồn, ai mà đường dễ ? Vệ tinh chắc quan sát hết, nhóm đầu tiên kiểu gì cũng dò đường, kiểu gì chẳng vất vả. Các đợt chắc chắn sẽ suôn sẻ hơn nhiều.”
Trân Lệ lo lắng gật đầu: “Lần nhất định chúng sẽ bỏ lỡ nữa!”
-
Từ chỗ dì cả trở về, Lương Hàm Nguyệt dùng một cách khác để báo tin về nguy cơ nước biển dâng, nhấn chìm An Thành cho nhà Tịch Minh Sầm và vợ chồng Hoàng Nhất Phong . Cô chỉ rằng xác nhận thông tin từ Trân Lệ—đợt Tháp Thành thực chất là để di dời dân cư, nhưng để tránh hoảng loạn, họ mới lấy danh nghĩa “hỗ trợ” mà thôi. Hơn nữa, đoàn xe sẽ xuất phát mùng một tháng .
Một khi quyết định rời , liền bắt tay chuẩn hành lý. Lần xa, lo liệu chu mặt.
Dương Thư Lan bắt đầu thu dọn quần áo cho hai con, nhưng bà vẫn còn băn khoăn Tháp Thành thời tiết như thế nào. Bà lôi một chiếc áo khoác chống nước, vui vẻ : “Cái ! Lớp lót thể tháo rời, trời nóng lạnh đều mặc .”
Tịch Minh Sầm liếc mắt qua: “Con nhớ cái là tìm trong trung tâm thương mại, con cũng lấy cho một cái đấy.”
Dương Thư Lan bèn lục lọi, quả nhiên tìm một chiếc y hệt, thậm chí còn mới tinh mặc nào. Bà đặt nó sang một bên, lát nữa sẽ gói chung với hành lý. Nhìn sang Tịch Minh Sầm đang mài d.a.o, bà nhẹ giọng hỏi: “Mấy con thỏ chắc chỉ thể thịt thôi nhỉ?”
Tịch Minh Sầm ngẩng đầu: “Ừm, thịt khô mang theo ăn dọc đường. Mùng một mới , vẫn kịp thuộc da, một tấm đệm cho , buổi tối đắp cho ấm.”
Dương Thư Lan thoáng tiếc nuối, nhưng cũng gì thêm: “Vậy để chuẩn ít đồ ăn mang theo. Nhà còn ớt ? Thịt thỏ đừng hết thành thịt khô, thử ít sốt thịt xem .”
Tịch Minh Sầm chỉ tay về phía bếp: “Có, ớt khô để trong ngăn thứ hai.” Nghĩ đến việc Lương Hàm Nguyệt ăn cay, vội dặn thêm: “Mẹ, đừng cay quá nhé.”
Là con trai , Dương Thư Lan đương nhiên hiểu rõ, Tịch Minh Sầm ăn cay cấp độ “trâu bò” mà còn căn dặn như , thì sợ cay chắc chắn là ai đó chứ . Bà phì : “Biết !”
Cùng lúc đó, Hoàng Nhất Phong cũng đang tất bật khắp nhà, khi thì nhổ một cây cà rốt, lúc ngắt một bắp ngô kiểm tra.