Lương Khang Thời vỗ vai an ủi: “Có gì mà ngại, Giản Lỗ gan to hơn thôi, chứ ai thấy x.á.c c.h.ế.t mà chẳng sợ.”
Nhắc đến Giản Lỗ, Lương Đại Chí chợt nhớ mục đích chính khi đến tìm Lương Khang Thời . Anh đặt lên bàn ba chai nước ngọt cỡ lớn:
“Đây là xăng bọn gom . Lần thể đổi lấy lương thực lâu hỏng ? Đừng đổi rau xanh nữa. Giản Lỗ sắp xa, chúng giúp gì nhiều, nhưng ít nhất cũng để thằng bé ăn uống cho đàng hoàng đường.”
“Đương nhiên là .” Nghe nửa câu đầu, Lương Hàm Nguyệt đồng ý ngay, nhưng đến khi nốt vế thì mới giật hỏi : “Đi xa? Giờ á?”
Trong đội của họ, Giản Lỗ là duy nhất xuất từ làng Lương. Cậu bé vốn là một đứa trẻ mồ côi, ai nương tựa, nên Lương Đại Chí mới đưa về nuôi. Tuy nhỏ tuổi nhưng Giản Lỗ lanh lợi, để ấn tượng với Lương Hàm Nguyệt.
Chính bé là nghĩ cách hút xăng từ bình nhiên liệu xe mà cần dùng miệng. Giản Lỗ cải tiến ống hút cũ của Lương Hàm Nguyệt bằng cách gắn thêm một khẩu s.ú.n.g nước đồ chơi. Chỉ cần bóp cò là xăng tự động chảy , lo sặc nuốt nhầm xăng miệng. Nhờ phát minh , Lương Hàm Nguyệt vui vẻ tặng mấy quả trứng gà.
Giờ tin Giản Lỗ sắp xa, phản ứng đầu tiên của Lương Hàm Nguyệt là liệu bé họ hàng từ phương xa đến tìm, giống như chuyện của ông bà Tứ ? nhớ thì Giản Lỗ gì chị em, cha cũng mất , vốn ai để nương tựa, mới Lương Đại Chí cưu mang. Hay là bé còn họ hàng thích ở tỉnh khác?
“Giản Lỗ đến căn cứ mới ở Tháp Thành.”
Tháp Thành? Nếu Lương Hàm Nguyệt nhớ lầm, nơi đó cách An Thành hơn một nghìn cây . Vĩ độ cũng chỉ thấp hơn An Thành một chút, nhưng sâu trong nội địa, về phía tây xa.
Tại chọn đến đó?
Thực , Lương Đại Chí cũng rõ nội tình. Bọn họ chỉ nhận thông báo rằng Tháp Thành đang xây dựng căn cứ mới, dân còn ít nên cần nhân lực. Trong khi đó, căn cứ An Thành thì đông nghịt . Nhân dịp , An Thành chuẩn gửi một phần vật tư viện trợ sang Tháp Thành, đồng thời kêu gọi những ai di cư thể theo đoàn xe đến đó.
Căn cứ Tháp Thành đang trong giai đoạn phát triển, chỉ cần vấn đề gì nghiêm trọng, ai đến đó cũng sẽ một công việc định. Giản Lỗ vốn một một , gì ràng buộc, mãi nhờ sự chăm sóc của Lương Đại Chí và . Nghe cơ hội như , bé quyết định ngoài thử sức .
Lương Hàm Nguyệt cảm thấy khó hiểu. Dù Tháp Thành cần nhân lực xây dựng thật, thì cũng đến mức điều động từ An Thành cách đó hơn một nghìn cây . Chắc chắn trong chuyện điều gì khuất tất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-350-thap-thanh.html.]
“Ừm… Vậy nhiều đăng ký Tháp Thành ?”
Giản Lỗ từng đến đăng ký, bé nhớ tình hình lúc đó: “Cũng khá đông. Trong căn cứ còn ít đến bánh bột dây leo thô cũng chẳng dám ăn cho no. Nếu đúng như thông báo , sang Tháp Thành là việc định, thì ai mà xiêu lòng chứ?”
Không chỉ Giản Lỗ, ngay cả Lương Đại Chí cũng động tâm với lời đề nghị . Hiện tại, căn cứ An Thành ngừng tuyển nhân viên chính thức. Để nhiều cơ hội kiếm ăn hơn, tránh c.h.ế.t đói, hầu hết công việc ở nhà máy chế biến bột dây leo chỉ dành cho lao động thời vụ, và mỗi liên tục quá hai tuần.
Một công việc chính thức là giấc mơ xa xỉ đối với tất cả . khi nghĩ đến việc rời xa quê hương, đ.á.n.h cược cả phận gia đình đó, dù thử thì Lương Đại Chí cũng dám liều lĩnh.
“Những ai đăng ký Tháp Thành thì đoàn xe lo một bữa trưa. còn thể đổi công điểm lấy thêm ít bột dây leo, đủ để ăn dọc đường .” Giản Lỗ ngại ngùng, đưa tay gãi mái đầu cạo sát, “Thế nên cần lấy vật tư chung của để đổi lương khô cho .”
Vương Tú Liên liền tiếp lời: “Đi đường xa như , đồ ăn t.ử tế thì mà chịu nổi? Bột dây leo chẳng khác gì cỏ, chỉ no chứ chẳng chút dinh dưỡng nào. Đi một , nhỡ ốm đau thì ai lo? Càng bồi bổ thêm cho .”
Thấy ai cũng sẵn sàng nhường phần chiến lợi phẩm cho Giản Lỗ, Lương Hàm Nguyệt lục túi lấy một bọc miến khoai lang tự : “Miến ăn tiện mà để lâu. Trong hơn ba cân, sẽ thêm cho năm củ khoai tây với một túi rau khô nữa.”
Nhìn biểu cảm của vẫn bình thản, ai ý phản đối, Lương Hàm Nguyệt yên tâm lấy đồ , tiện thể hỏi: “Vậy khi nào lên đường?”
Giản Lỗ cũng chắc lắm: “Chắc là cuối tháng. thấy hạn đăng ký cũng đến lúc đó, còn ngày nào xuất phát thì rõ.”
Đợi nhóm Lương Đại Chí rời , Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời đưa mắt . Cả hai đều nhận nghi vấn giống hệt trong mắt đối phương.
“Tháp Thành rốt cuộc chuyện gì đây?”
Chuyện gì đó mờ ám, cả Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời đều nghĩ như . Thông tin họ nhận quá ít ỏi, thậm chí khả năng bộ chỉ là tin giả để che giấu sự thật. Lương Hàm Nguyệt bình thường—cô từng mơ thấy điềm báo . Bão tuyết, lũ lụt, núi lửa phun trào, tất cả đều ứng nghiệm. Cô nhớ hình ảnh cuối cùng trong giấc mơ: trong mùa mưa kéo dài suốt nhiều tháng, nước biển từng chút một xâm thực các thành phố ven biển, cuối cùng đẩy đường bờ biển lùi sâu đất liền hàng trăm dặm.