Dương Thư Lan lúc đầu chút nỡ. Hai con bà vất vả lắm mới định ở làng Lương, nhà, vườn rau, đàn thỏ để nuôi. Giờ bảo chuyển , bà cam lòng?
khi bình tĩnh suy nghĩ, mỗi đêm đều thấp thỏm lo bọn trộm nhắm đàn thỏ, ngay cả ngủ cũng dám sâu giấc. Nhà thì vốn là siêu thị cũ cải tạo , tường bao quanh, chỉ nhờ Tịch Minh Sầm rừng c.h.ặ.t cọc dựng lên một hàng rào gỗ cao để che chắn tầm của qua đường.
Liệu chuyển lên thành phố an hơn ? Dương Thư Lan trầm tư, sang Tịch Minh Sầm. Dù , quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc .
Lúc , cả căn phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía Lương Hàm Nguyệt và Tịch Minh Sầm. Cô đặt chén xuống, liếc Tịch Minh Sầm, hắng giọng :
“Thật , con với Minh Sầm cũng bàn bạc về chuyện . Chúng con cũng thấy rằng nhất là nên chuyển thành phố.”
Lương Hàm Nguyệt tiếp lời:
“Tường bao quanh khu biệt thự gia cố nên an hơn nhiều. Với , mỗi thành phố tìm đồ tiếp tế, chúng tốn quá nhiều thời gian đường, vô tình tăng nguy cơ cướp giật. Chi bằng dọn thẳng lên đó ở cho tiện.”
Tịch Minh Sầm gật gù, tiếp lời cô:
“Năm nay trời cứ âm u mãi, mưa axit còn ăn mòn cả mái nhà của chúng . Nhà đủ kín, mùa đông nhất định sẽ khổ. Lần cháu cùng bác Hoàng đến biệt thự, thấy trong nhà lò sưởi. So với chung cư bình thường, lò sưởi vẫn tiện hơn để giữ ấm. Hơn nữa, vấn đề đốt củi sưởi mùa đông cũng nan giải, núi sắp hết cây để c.h.ặ.t , nhưng trong thành phố thì đầy rẫy đồ gỗ bỏ hoang.”
“Nói chung, cháu cũng đồng ý dọn lên thành phố.”
Nghe , cán cân trong lòng nghiêng thêm về phía thành phố.
Trân Mẫn trầm ngâm:
“Lên đó ở thì , nhưng dọn nhà đúng là cả một vấn đề. Đồ đạc tưởng ít mà gom cũng thành một đống to.”
Hoàng Nhất Phong thấy ai cũng đồng tình với đề xuất của thì mừng rơn:
“Chuyển nhà khó! Đường thành phố giẫm qua bao , ổ gà cũng san bớt . còn ít xăng, cứ lái xe . Đoạn nào đường thì hoặc vòng đường khác, hoặc lấy dụng cụ san . Đi vài chuyến là xong!”
Dương Thư Lan thế cũng thấy lý, nhưng vẫn còn lấn cấn:
“Mấy thứ khác thì , chứ cái vườn rau với đàn thỏ ở sân thì ? Đồ đạc trong nhà chẳng đáng bao nhiêu, nhưng vườn rau thu hoạch một lứa, thỏ thì nhờ cây móc mèo thức ăn nên béo múp míp cả . Nếu mang theo thì uổng lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-346-roi-di.html.]
Tịch Minh Sầm xoa dịu bà :
“Thỏ thì bỏ l.ồ.ng, mang là xong. Rau thì thành phố cũng chẳng thiếu chỗ để trồng. Vả , thể quy hoạch vườn cho hợp lý hơn.”
Thế là việc chuyển nhà chính thức cả nhóm thống nhất, những khó khăn mắt cũng dần giải quyết.
Việc dọn dẹp kéo dài cả tuần trời. Nhà Lương Hàm Nguyệt nhiều đồ nhất, nhưng nhờ gian hòn đảo bí mật, cô lén chuyển bớt một thứ đó, định bụng đến nơi mới lấy . Nhà Tịch Minh Sầm đồ ít nhất, nhưng chuồng thỏ chiếm diện tích nhỏ. Tổng thể mà , hành lý của ba nhà cũng ngang .
Cuối cùng, đến ngày 9 tháng 8, cả nhóm dọn xong đồ. Thế nhưng, trời những chút nóng nực của mùa hè mà còn nổi gió bắc mạnh. Chưa kịp sắp xếp hành lý gọn gàng, ba nhà một cơn bão tuyết chặn cứng trong biệt thự của Hoàng Nhất Phong.
Ban đầu, kế hoạch là chỉ tạm để đồ ở đây, hai nhà Lương Hàm Nguyệt và Tịch Minh Sầm sẽ tìm mỗi một căn biệt thự gần đó để ở. Lò sưởi trong nhà chỉ đủ ấm tầng một, còn tầng hai thể tận dụng trồng rau chịu lạnh. ngờ, trận bão tuyết bất ngờ đổ bộ, khiến cả ba nhà sống chung một chỗ.
Không ai đó, gia đình từng chiếm biệt thự của Hoàng Nhất Phong rời từ bao giờ. Khi nhóm họ đến, căn nhà bừa bộn khác gì bãi chiến trường, dấu vết lục lọi ở khắp nơi. May mắn là cổng sân và cửa chính vẫn còn nguyên vẹn.
Sau khi dọn dẹp qua loa vài căn phòng để tạm trú, cả nhóm bắt đầu lo lắng vì nhiệt độ trong nhà đang giảm mạnh. Liệu nên mạo hiểm ngoài tìm đồ gỗ củi sưởi ?
lúc đó, Lương Hàm Nguyệt mang đến tin vui:
Dưới tầng hầm cả đống củi khô!
“Thật ?!” Hoàng Nhất Phong tin liền ba chân bốn cẳng lao xuống tầng hầm.
Trước đó, cả căn biệt thự lục soát sạch sành sanh, ngoài mấy món nội thất nặng nề thì chẳng còn thứ gì đáng giá. Vì , ông chẳng trông mong gì tầng hầm còn vật tư hữu ích, thậm chí còn chẳng thèm xuống xem một .
Thế nhưng, khi xuống đến nơi, cảnh tượng mắt khiến Hoàng Nhất Phong suýt vững—cả nửa căn phòng chất đầy những bó củi xếp ngay ngắn!
Ông lập tức bật đèn pin, cầm một thanh gỗ lên xem xét. Nhờ từng kinh nghiệm mua gỗ cho lò sưởi, ông nhanh ch.óng nhận đây chính là hai loại gỗ đốt cực phẩm—một bên là sồi, một bên là bạch dương.
Hoàng Nhất Phong mừng như bắt vàng. Ông ngờ sẵn một kho củi đốt thế ! Gỗ sồi nổi tiếng là loại gỗ bền, khi đốt thể tỏa nhiệt lâu dài chẳng khác gì than củi. Còn bạch dương tuy cháy nhanh hơn, nhưng nếu dùng chung với gỗ sồi thì quá hảo.
“Để chú xem còn gì quý giá nữa !” Hoàng Nhất Phong soi đèn pin lục lọi khắp tầng hầm.