Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 341: Vạch trần

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:02:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy trẻ Lương Hàm Nguyệt với ánh mắt mấy thiện: “Cô định bênh vực lão lang băm đó đấy ?!”

 

Lương Hàm Nguyệt chậm rãi : “Bình tĩnh nào, còn hết.”

 

thò tay túi, lấy vị t.h.u.ố.c cuối cùng.

 

Đó là một nhánh cây khô, màu nâu vàng, đầu cành phình to thành một quả nang hình bầu d.ụ.c. Lương Hàm Nguyệt nhẹ nhàng lắc lắc, bên trong vang lên tiếng sột soạt.

 

Đám đông lập tức biến sắc.

 

Họ nhận thứ . Ngày xưa, ít từng trồng nó trong vườn nhà, gọi là "đại yên đầu" – thực chính là quả của cây t.h.u.ố.c phiện.

 

Hồi , khi pháp luật còn quản c.h.ặ.t, nhiều hộ gia đình ở quê vẫn trồng dăm ba cây đại yên đầu, quả chín thì thu hái để t.h.u.ố.c. Nghe , lấy vỏ quả phơi khô hãm thể trị cảm cúm, giảm đau răng. , nhà nước cấm trồng, nhiều loại t.h.u.ố.c hơn thế, nên cũng bỏ dần.

 

, những lớn tuổi ở đây vẫn nhận hình dạng của nó.

 

Ngày , họ cũng từng uống đại yên đầu, nhưng chỉ khi nào thật cần thiết, một năm uống một hai là nhiều. Còn bây giờ, nếu ngày nào cũng uống thì chẳng là nghiện mất ?!

 

Ánh mắt cả đám lập tức sang Bàng Thông và Ngô Niên, hai kẻ t.ử của Ngô Cửu Thấu. Ngô Niên mặt tái mét, lập tức đầu chạy thẳng nhà: “Sư phụ, sư phụ! Mau ngoài !”

 

Bàng Thông thì trợn mắt Lương Hàm Nguyệt, tức tối hét lên: “Hóa hôm đó chính cô là đứa ăn cắp đường trắng?!”

 

Lương Hàm Nguyệt khoanh tay, thản nhiên đáp: “Cái gì mà ăn cắp, chỉ lấy một ít t.h.u.ố.c về kiểm tra thôi.” Rồi cô hất cằm, giọng đầy châm chọc: “Vậy là thừa nhận mấy thứ đều trong t.h.u.ố.c nhỉ? Chính mắt thấy nấu t.h.u.ố.c mà chẳng hề cân đong đo đếm, chỉ tùy tiện bốc một nắm nấu thành thứ nước loãng, đó thì nêm nếm thêm đủ thứ gia vị.”

 

Cô quét mắt xung quanh, lớn tiếng : “Cái gọi là ‘hô hấp pháp’ thể đổi vị giác , thực chất chỉ là vì họ cho đường, giấm và nước tương t.h.u.ố.c!”

 

Đám đông lập tức nổ tung.

 

hoảng loạn: “Toang ! Mình uống bao nhiêu ‘đại yên đầu’ thế , khi nào nghiện ?!”

 

nghiến răng giận dữ: “Ra là thế! Bảo lúc thì t.h.u.ố.c đắng, lúc ngọt!”

 

cũng kẻ vẫn cố chấp chịu tin: “Có khi nào nhầm lẫn gì ? Chờ thầy t.h.u.ố.c Ngô giải thích hãy kết luận!”

 

“Cô gái , thứ cô cầm tay cũng là một loại d.ư.ợ.c liệu đấy. Chẳng lẽ cô ?”

Ngô Cửu Thấu cuối cùng cũng bước , cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay giấu lưng run rẩy kiểm soát . “ là thầy t.h.u.ố.c, chẳng lẽ cô hiểu rõ d.ư.ợ.c phương hơn ? Đây chỉ là t.h.u.ố.c tích trữ thôi, hề tác dụng với bệnh phổi của , cũng từng bỏ thang t.h.u.ố.c.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-341-vach-tran.html.]

Ông đảo mắt, lập tức đổi giọng, lớn tiếng trách móc: “Ngược là cô, lén lút sân nhà trộm d.ư.ợ.c liệu, hổ còn—”

 

Thấy ánh mắt tin tưởng của một dần trở , Ngô Cửu Thấu bèn lấy , định mắng thẳng mặt Lương Hàm Nguyệt một trận để xoay chuyển tình thế.

 

Lương Hàm Nguyệt cướp lời : “Ông nấu t.h.u.ố.c trong cái phòng bên kìa, trong nồi chắc chắn còn bã t.h.u.ố.c. Ai tin thì mà xem!”

 

Những tin tưởng Ngô Cửu Thấu chủ yếu là mấy ông bà già uống t.h.u.ố.c lâu nay. Đám thanh niên trong thôn thì từ đầu tới cuối vẫn nghi ngờ, lập tức hất tay cha , chen chúc lao gian phòng nhỏ.

 

Ngô Cửu Thấu hốt hoảng lùi hai bước, giận dữ quát: “Đây là cướp bóc!”

 

Ông sang nhóm lớn tuổi, tức tối gằn giọng: “Nếu dạy con cho t.ử tế, đừng mong tới đây lấy t.h.u.ố.c nữa!”

 

Lúc , Bàng Thông cũng định lao phòng đuổi đám thanh niên ngoài. Lương Hàm Nguyệt nhanh tay nhảy xuống bậc thềm, tóm c.h.ặ.t cánh tay , hạ giọng:

 

“Anh còn định bảo vệ cha con họ nữa ? Từ đầu đến cuối bọn họ từng coi cận. Mất một hũ đường mà nghi ngờ lấy trộm. Giờ Ngô Niên ôm lương thực bỏ trốn , chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t . Nếu chịu hối cải, tự vạch trần tội trạng của bọn họ, còn thể tha cho một con đường sống.”

 

Bàng Thông sững sờ. là từ lúc chạy trong nhà gọi sư phụ, Ngô Niên thấy tăm nữa. Nhớ thái độ dò xét của hai cha con suốt mấy ngày qua khi về hũ đường, bỗng rùng . Biết rõ chuyện thể cứu vãn, c.ắ.n răng, gật đầu: “ khai! xong , mấy đ.á.n.h cũng , chỉ xin tha mạng.”

 

Phải thật, Bàng Thông vốn nhát gan, nếu Ngô Cửu Thấu khua môi múa mép lôi kéo, cũng chẳng dám dính chuyện l.ừ.a đ.ả.o . Giờ thấy dân làng ùn ùn kéo tới, còn cầm d.a.o với rìu, tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Lương Hàm Nguyệt chỉ cần hù thêm một chút, lập tức chịu thua.

 

Lúc , nhóm xông phòng bếp đào bới nồi t.h.u.ố.c, dùng đũa khuấy qua một lượt. Quả nhiên, họ moi vỏ quả t.h.u.ố.c phiện xé dở, bên trong vẫn còn lốm đốm những hạt đen nhỏ li ti.

 

Mọi lập tức chộp lấy Ngô Cửu Thấu, tống thẳng mớ tang vật mặt ông :

 

“Cái là gì?! Không ông bỏ thứ t.h.u.ố.c ?!”

 

Ngô Cửu Thấu còn chối cãi: “Trong toa t.h.u.ố.c của tuyệt đối loại d.ư.ợ.c liệu ! Nhất định là do đồ của sơ suất khi bốc t.h.u.ố.c!”

 

Bàng Thông , lòng lạnh buốt. Ngô Cửu Thấu rõ ràng định đổ hết tội lên đầu !

 

Lúc , ánh mắt hiệu của Lương Hàm Nguyệt, bước lên phía , c.ắ.n răng khai bộ sự thật:

 

vốn đồ của ông , mà ông cũng chẳng thầy t.h.u.ố.c gì hết! Chúng đến từ trấn Thọ Lĩnh. Ông tên thật là Ngô Cửu Thấu, là bà con xa tám đời với . Còn Ngô Niên mà các tưởng là đồ ông , thật là con trai ruột của ông !

 

Trước đây, lúc tìm kiếm vật tư trong trấn, chúng phát hiện một tiệm t.h.u.ố.c bỏ hoang, bên trong còn nhiều d.ư.ợ.c liệu. Ngô Cửu Thấu mấy quyển y thư cũ còn sót trong tiệm, liền nảy cái trò l.ừ.a đ.ả.o .

 

 

Loading...