Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 340: Vạch trần

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:02:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một trận tuyết rơi xong, trong làng Lương lên phố hầu hết cũng lục tục trở về.

 

Chu Hưng Xương sầm mặt bước nhà. Chuyến lên phố thu hoạch chẳng bao nhiêu, đến cái túi mang lưng cũng chỉ lấp ló vài món lặt vặt.

 

Vợ thấy chồng về lao thẳng tới cái túi, lục xem thử. Kết quả, bên trong chỉ mấy gói muối với ít xì dầu, gương mặt cô lập tức xịu xuống, thất vọng lộ rõ mồn một.

 

Chu Hưng Xương vốn dĩ bực . Trên phố, tìm ít thứ , còn nhặt một bao gạo tuy mọt nhưng vẫn ăn . Ai ngờ trong lúc sơ sẩy lạc khỏi nhóm trong thôn, vô tình một đám ý đồ để mắt tới. Để giữ mạng, đành nhượng hết những gì kiếm , cuống cuồng chạy về làng mà chẳng mang theo nổi thứ gì đáng giá. Bây giờ về tới nhà thấy vợ xụ mặt thế , cơn giận trong lòng càng thêm bùng lên.

 

“Vừa thấy về là lục túi ngay, cô thèm hỏi xem bên ngoài ? Có thương ? Có đói, lạnh ?”

 

Vợ quát mà giật , nhưng cũng tức tưởi kém:

 

“Anh nghĩ là loại m.á.u lạnh, chỉ quan tâm đến mấy món mang về mà thèm đoái hoài đến ? Nhà hết sạch gạo, lo c.h.ế.t đây ! Anh thì chỉ thấy lục túi chứ thấy khổ sở ?!”

 

Chu Hưng Xương sững : “Hết gạo? Trước lúc nhớ nhà vẫn còn hơn chục cân gạo, năm cân bột mì cơ mà? Mới mấy ngày, mà hết sạch ?!”

 

Nghe đến đây, vợ càng tức lẫn sốt ruột:

 

“Muốn lương thực hết thì về mà hỏi bố đấy! Ban đầu, ông bà còn tiếc dám lấy lương thực đổi t.h.u.ố.c khi thầy t.h.u.ố.c Ngô từ thôn bên tới. Chính khuyên họ khám mà, đúng ? Kết quả là vài uống t.h.u.ố.c, cả hai khỏe hẳn , đỡ đau lưng, bớt ho. chẳng hiểu , ông bà càng lúc càng mê mẩn cái ông bác sĩ ! Ban đầu, ông bảo uống t.h.u.ố.c trong năm ngày là , c.ắ.n răng đưa mười cân gạo, dù xót ruột lắm nhưng cũng đành chịu. Dù cũng thể để bố chồng bệnh mà lo, như thế là bất hiếu.

 

uống t.h.u.ố.c xong bao lâu, ông dạy họ tập luyện gì đó, bảo là ‘pháp môn’ , ‘công pháp’ . Thế là lương thực nhà cứ bay vèo vèo! giấu hết đồ ăn lên nóc tủ còn trèo lên lục bằng . Bà cứ nhất quyết đòi theo thầy t.h.u.ố.c Ngô học ‘hô hấp pháp’, ‘tu tâm quyết’, là học xong thì trăm bệnh tiêu tan, chẳng cần ăn cơm cũng sống . can cũng nổi!”

 

Đây chẳng là l.ừ.a đ.ả.o trắng trợn ?!

 

Chu Hưng Xương vốn tức, thế thì chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa. Anh hùng hổ xông bếp, vớ lấy con d.a.o, đùng đùng lao cửa:

 

tìm cái tên thầy t.h.u.ố.c Ngô đó chuyện một phen mới !”

 

Vợ hoảng quá, vội ôm c.h.ặ.t lấy eo giữ :

 

“Anh bình tĩnh chút ! Bây giờ bố còn đang ở sân nhà thầy t.h.u.ố.c Ngô đấy! Ông còn hai đồ nữa, đ.á.n.h bọn họ !”

 

Vừa trong cái sân nhỏ đó tụ tập cả đám già giống cha , Chu Hưng Xương liền nhà nạn nhân duy nhất. Anh lập tức nghĩ đến chuyện lôi kéo cùng tìm thầy t.h.u.ố.c Ngô để đòi công bằng.

 

Làng Lương nhỏ xíu, tí động tĩnh là cả làng đều hóng hớt . Vậy nên khi Chu Hưng Xương dẫn một đoàn hùng hổ kéo đến, Lương Hàm Nguyệt cũng nhanh ch.óng nhận tin.

 

Cô lập tức bật dậy! Vừa cô cũng mới phát hiện một bí mật động trời về thầy t.h.u.ố.c Ngô, đang nóng lòng vạch trần ông bàn dân thiên hạ.

 

Khi Lương Hàm Nguyệt đến nơi, cổng sân nhỏ nhà thầy t.h.u.ố.c Ngô náo nhiệt vô cùng. Một bên là đám trai trẻ từ phố trở về, một bên là các bậc phụ đang lăn đất ăn vạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-340-vach-tran.html.]

 

Còn Ngô Cửu Thấu – kẻ chuyện – thì khôn ngoan lẩn mất dạng, chỉ đẩy đám “tín đồ” của đỡ đạn.

 

Chu Hưng Xương định xông một chướng ngại vật cản – chính là ruột của , đang bệt đất, dang hai chân chắn lối.

 

gào lên ai oán:

"Anh định gì đấy? Còn vác cả d.a.o đến nữa, ?! Có tiếc lương thực bỏ chữa bệnh? Được! Vậy thì c.h.ặ.t luôn ! Dù cũng chỉ là một bà già vô dụng, sống cũng chỉ tổ tốn cơm gạo!"

 

Chu Hưng Xương bực , định đỡ bà dậy thì hất tay , giãy đành đạch dữ dội hơn.

 

Bên cạnh, một ông cụ cũng chặn ngay cửa, tức tối mắng con trai :

" là nực ! Tụi bây chạy đến đây loạn cái gì?! Bị lừa á? Tao sống hơn nửa đời , chẳng lẽ tao phân biệt ai là kẻ ?! Thầy t.h.u.ố.c Ngô là tâm! Bây giờ mà kiếm t.h.u.ố.c rẻ thế ? Lại còn truyền dạy bí pháp hiếm nữa! Vậy mà tụi bây dám đến quấy rối! Sau tao còn mặt mũi nào mà tới học nữa?!"

 

Trong khi bên ngoài huyên náo, bên trong, Ngô Cửu Thấu vẫn thảnh thơi trong phòng, mặt mày bình tĩnh như chẳng hề liên quan. Hai đồ của ông , Bàng Thông và Ngô Niên, thì đám “ t.ử ngoại môn” trò vui. Ban đầu họ còn lo kế hoạch sẽ phá hỏng, nhưng bây giờ thấy đám già chiến đấu hăng hái thế, còn tin tưởng mù quáng hơn cả dự kiến, đúng là những "binh sĩ" đáng gờm!

 

Bên ngoài, cuộc tranh cãi vẫn tiếp diễn. Những từng uống t.h.u.ố.c của thầy t.h.u.ố.c Ngô ngừng khẳng định t.h.u.ố.c hiệu nghiệm, xem đó như bằng chứng cho thấy phương pháp hô hấp thực sự tác dụng.

 

Giữa lúc ai nấy còn đang ồn ào, một giọng thanh thoát vang lên:

"Biết trong bài t.h.u.ố.c những vị gì ?"

 

Giọng phát từ đám đông phía , cũng từ phía , mà vọng xuống từ... đầu họ! Mọi nhất loạt ngẩng lên .

 

Hóa Lương Hàm Nguyệt vì chen nổi giữa đám đông, đành dùng chiêu cũ – trèo lên tường rào để thu hút sự chú ý.

 

Nhân lúc đám đông im lặng, cô lôi một cái túi vải, lượt lấy từng nắm d.ư.ợ.c liệu trong đó .

 

" bài t.h.u.ố.c gồm những gì!" cô cất giọng to rõ. "Địa cốt bì, tang bạch bì, cam thảo, kim ngân hoa, t.ử tô diệp..."

 

Mỗi tên một vị t.h.u.ố.c, giơ lên cho xem.

 

Thực , vì cô cao quá, mà d.ư.ợ.c liệu bé tí, nên phần lớn đều rõ cô đang cầm gì, chỉ tên là chính.

 

Những ai chút hiểu về t.h.u.ố.c Đông y xong liền gật gù:

" d.ư.ợ.c liệu cho phổi thật..."

 

Nghe , những từng uống t.h.u.ố.c lập tức cảm thấy càng vững tin hơn, hăng hái phản bác:

"Thấy ! Thuốc như , đủ chứng minh cả phương pháp hô hấp cũng tác dụng!"

 

 

Loading...