Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 336: Chịu khổ

Cập nhật lúc: 2026-02-22 22:02:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nữa trôi qua. Khi mây đen dày đặc phủ kín bầu trời, quen với những cơn mưa axit, nhanh ch.óng lấy áo mưa hoặc bất cứ thứ gì thể che chắn mặc . Thế nhưng đợi mãi, mưa axit chẳng thấy , chỉ thấy… tuyết rơi.

 

Một trận tuyết tháng năm.

 

Trước khi hầu hết kịp đến vụ núi lửa đáy biển phun trào, nhiệt độ giảm xuống 0 độ từ lâu, cây cỏ kịp nảy mầm. Vậy mà giờ đây, nhiệt độ những tụt dốc mà tuyết cũng rơi luôn .

 

Những đội tìm kiếm đang lùng sục giữa các tòa nhà ở trung tâm thành phố An đều đồng loạt khựng . Ban đầu, họ chẳng mấy bận tâm— 0 độ thì tuyết cũng là lẽ thường tình. Cùng lắm thì lát nữa kiếm đồ thêm mấy bộ quần áo dày dày là . tuyết rơi một hồi, cả đám mới nhận gì đó .

 

Không khí chẳng hề mang cái lạnh trong trẻo thường thấy tuyết rơi, mà một mùi hôi thối xộc thẳng mũi. Mùi còn khó ngửi hơn cả nước bốc lên mưa axit, khiến ai nấy đều bịt mũi, vội vàng lùi . Khi lớp tuyết mặt đất dày lên một chút, họ mới nhận tuyết năm nay trắng muốt như bình thường, mà phủ một lớp xám xịt.

 

Chả trách lúc nãy trời u ám lạ thường, hóa chẳng do mây dày, mà là vì bông tuyết rơi xuống đều là một màu xám tro.

 

Giản Lỗ năm nay mới 16 tuổi. Cậu nhóc còn nhỏ, thấy cảnh tượng chẳng những sợ mà còn thấy tò mò. Cậu dán sát mặt cửa sổ, dòm xuống đất, lẩm bẩm:

 

“Mưa axit thì trong suốt, thành tuyết màu nhỉ? Trời càng ngày càng lạnh, liệu khi nào còn mùa hè nữa ? Dây móng vuốt sợ mưa axit, sợ tuyết axit . Nếu mà chúng c.h.ế.t hết thì chẳng còn gì để cắt đổi công điểm nữa .”

 

Lương Đại Chí thế liền đập một phát lên lưng nhóc:

 

“Đừng đực đó nữa! Mau lục nốt nhà chuẩn về căn cứ !”

 

Giản Lỗ là đứa trẻ mà Lương Đại Chí quen trong khu trồng lương thực. Năm đầu tiên bão tuyết lớn, cha tê cóng, buộc cắt bỏ một phần cơ thể. ca phẫu thuật cầm m.á.u , cuối cùng ông vẫn qua khỏi. Năm ngoái, gặp nạn trong một trận động đất. Giản Lỗ bơ vơ một , may mà trong căn cứ vẫn chỗ cho tá túc, hiện đang ở chung tầng với Lương Đại Chí.

 

Mỗi ngoài tìm kiếm vật tư, Lương Đại Chí đều dẫn Giản Lỗ theo. Cùng với họ còn vợ của Lương Đại Chí, cha con Triệu Ba và Triệu Vi Dân, cùng một thành viên mới là Lương Hà.

 

Những ngoài tìm vật tư cố định, cứ xoay tua trong đám mà sắp xếp đội hình. Dù , bao giờ ít hơn bốn, mà đàn ông thì ít nhất ba, nếu thì quá nguy hiểm.

 

Lương Đại Chí giống Giản Lỗ, chẳng tâm trí mà tò mò. Nhìn trận tuyết xám rơi đầy trời, chỉ cảm thấy bất an khó tả, vội vã thu dọn thứ để nhanh ch.óng trở về căn cứ.

 

Đề xuất của Lương Đại Chí nhanh ch.óng nhận sự đồng thuận tuyệt đối. Lương Hà là câm, thể mở miệng bày tỏ nỗi lo lắng trong lòng, nhưng vẻ mặt thấp thỏm bất an của lên tất cả.

 

Vạn Thúy và con nhỏ vẫn đang ở trong lều trại bên ngoài căn cứ. Trời lạnh thế , liệu họ cóng ? Còn cả đám dây móng vuốt nữa, bọn họ cặm cụi cắt suốt hơn một tuần . Cộng thêm công điểm đổi từ vật tư hôm nay, tổng cộng cũng hơn hai trăm công điểm, sắp đủ để cả nhà dọn căn cứ. giờ tuyết rơi thế , lỡ cây Trảo Đằng c.h.ế.t sạch thì ? Chẳng lẽ kế hoạch căn cứ cũng tiêu luôn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-336-chiu-kho.html.]

 

Triệu Ba thì lo cho cha . Ông cụ tuổi, khi hứng chịu bão cát và mưa axit, phổi vẫn luôn yếu. Vừa nãy Triệu Vi Dân còn trốn trong cầu thang ho sù sụ. Lần đổi công điểm, nhất định dẫn cha bệnh viện của căn cứ khám bệnh, lấy ít t.h.u.ố.c uống mới .

 

Mọi đều thấp thỏm lo âu, chỉ sợ tuyết xám còn tai hại hơn cả mưa axit.

 

Bọn họ nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, buộc c.h.ặ.t lưng, dùng bạt nilon bọc cẩn thận. Còn xong xuôi hết thì trời bên ngoài hửng sáng.

 

Tuyết chỉ phủ một lớp mỏng, nhưng vì màu xám, hấp thụ nhiệt nhanh, chẳng mấy chốc tan hết, để mặt đất một lớp bùn lầy đen ngòm, thôi cũng thấy bẩn thỉu.

 

Lương Đại Chí dặn dò:

 

“Ai ủng thì kiếm cái gì đó bọc giày với cổ chân .”

 

Mưa axit và tuyết xám khi cũng là cùng một thứ—trời ấm thì là mưa, trời lạnh thì thành tuyết. Giờ tuyết tan thành một vũng nước đen sì, ai mà dẫm ăn mòn giày, thậm chí tổn thương chân thì khổ.

 

Hầu hết đều mang ủng từ . Riêng Giản Lỗ, ai lo cho cũng chẳng tìm ủng, đành lôi từ túi áo một đôi bọc giày, cẩn thận mang .

 

“Em mang sẵn ! Mặc thêm mấy lớp là .”

 

Mưa axit thường xuyên ngập mặt đất, chuẩn sẵn từ lâu.

 

“Vậy thì thôi! Nhớ đeo khẩu trang , cái mùi kinh quá.”

 

 

Ở căn cứ lương thực An Thành, các nhà khoa học lập tức nghiên cứu trận tuyết kỳ lạ . Kết quả cho thấy thành phần của tuyết xám gần như giống hệt mưa axit, chỉ khác là thêm một lượng lớn tro núi lửa. Người suy đoán rằng tro núi lửa bay tầng khí quyển, theo vòng tuần mà rơi xuống cùng tuyết, khiến tuyết mang màu xám kỳ dị.

 

Trước những hiện tượng thời tiết quái dị vụ núi lửa phun trào, căn cứ cũng chỉ thể cố gắng giảm thiểu thiệt hại. Còn can thiệp ? Ha, sức mạnh của thiên nhiên lớn đến mức con chẳng thể .

 

Trong cuộc họp của ban lãnh đạo căn cứ, các chuyên gia khí tượng trình bày về hậu quả nghiêm trọng mà một vụ phun trào siêu núi lửa thể gây .

 

 

Loading...