Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 323: Chó điên

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:11:58
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-

 

Sáng hôm , cả nhóm ăn qua loa lên đường. Mấy chiếc xe ba gác cùng vật tư tìm đều đẩy một căn phòng nhỏ trong tiệm cắt tóc. Từ bên ngoài , trông tiệm như lục soát, nhưng gì quá đáng ngờ. Mặc dù ổ khóa hình chữ U của cửa chính Lương Hàm Nguyệt bẻ gãy, nhưng cô dùng ổ khóa của thế. Ổ kèm dây xích cực kỳ chắc chắn, phát ngay là chất lượng hơn cái cũ nhiều.

 

Sau khi khóa cửa cẩn thận, cả nhóm quanh kiểm tra xem để sót gì mới yên tâm về phía đông.

 

“Có kìa?” Trân Mẫn chỉ một tòa nhà chung cư ven đường. Một khung cửa sổ mở , bên trong thấp thoáng bóng dáng ai đó.

 

Người trong phòng vẻ cũng thấy họ, lập tức rầm một tiếng đóng sập cửa sổ .

 

Sau khi Trân Mẫn nhắc nhở, Lương Hàm Nguyệt bắt đầu chú ý hơn đến các tòa nhà xung quanh. Quả nhiên, dấu hiệu của sự sống: nhà phơi quần áo dây buộc ngoài cửa sổ, nhà cửa khép hờ, thấp thoáng bóng bên trong.

 

Mải quan sát, cô để ý đến tình hình xung quanh, cho đến khi Tịch Minh Sầm bất ngờ nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, kéo một cửa hàng gần đó.

 

“Chuyện gì ?” Cô lôi trong thì thấy Trân Mẫn và Hoàng Nhất Phong cũng vội vã chạy theo. Tịch Minh Sầm nhanh ch.óng đóng cửa, kéo một cái bàn đến chắn ngang.

 

Một tiếng ch.ó sủa từ xa vọng , ngày càng gần, chính là câu trả lời cho thắc mắc của Lương Hàm Nguyệt.

 

Lúc Tịch Minh Sầm kéo cô cửa hàng, con ch.ó đó chỉ xuất hiện ở đầu phố. Vừa thấy , nó lập tức lao như tên b.ắ.n tới. Chỉ trong thời gian Tịch Minh Sầm chặn cửa, con ch.ó vàng xông đến, sủa điên cuồng dùng lao cánh cửa kính trong suốt.

 

Lương Hàm Nguyệt và Hoàng Nhất Phong vội vàng đẩy cửa, cố gắng ngăn con ch.ó xông . Con vật nhe hàm răng sắc bén, nước dãi chảy ròng ròng, đôi mắt đỏ ngầu, phát ngay là một con ch.ó dại.

 

Trân Mẫn sốt ruột hỏi: “Cửa kính chắc chắn đấy? Đừng để nó đập vỡ lao trong!”

 

Bốn đến mức đ.á.n.h một con ch.ó, nhưng con vấn đề. Chỉ cần c.ắ.n một miếng, hậu quả khó lường.

 

Trong lúc chuyện, con ch.ó vẫn ngừng lao cửa, tiếng va chạm vang lên chát chúa. Lương Hàm Nguyệt nhịn cảm thán: “ là ch.ó điên, đau luôn hả trời?”

 

Cửa hàng chuyên bán máy lọc nước, cửa kính phía là kính cường lực, nhưng sức công phá điên cuồng của con ch.ó, bề mặt kính bắt đầu rạn nứt, ngày càng lan rộng. Những mảnh vỡ nhỏ bằng móng tay rơi lả tả xuống đất, báo hiệu cửa sắp trụ nổi nữa.

 

Cả nhóm đang sức chặn cửa, trong khi Tịch Minh Sầm gấp gáp tìm lối thoát.

 

“Bên ! Có cửa sổ!” Anh hét lên.

 

Cửa sổ khóa, bên ngoài còn song sắt. Tịch Minh Sầm đập vỡ kính, lấy rìu c.h.ặ.t đứt những mối nối giữa song sắt và tường. Cũng nhờ những cơn mưa axit đó, lớp kim loại ăn mòn nghiêm trọng, chỉ vài nhát c.h.ặ.t là cả khung sắt rời , rơi rầm xuống đất.

 

Bên ngoài, con ch.ó dại há rộng miệng, lộ hàm răng sắc nhọn và nước dãi nhớp nháp. Kính sắp vỡ toang, nó sẽ xông bất cứ lúc nào!

 

Hoàng Nhất Phong hối thúc: “Hai ! giữ cửa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-323-cho-dien.html.]

 

Nếu họ chặn cửa, con ch.ó sớm lách cần chờ kính vỡ. nếu Hoàng Nhất Phong ở một … ông chạy kịp ?

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức lao đến, cố gắng kéo quầy tiếp tân nặng trịch chặn cửa. Vừa nghiến răng đẩy, cô kiên quyết : “Không , kiếm thêm cái gì chắn cửa , chúng cùng !”

 

Tịch Minh Sầm vốn trèo lên bậu cửa sổ chuẩn nhảy ngoài, thấy vội chạy tới, cùng cô đẩy mạnh cái bàn nặng chình c.h.ị.c.h chặn cửa.

 

Vừa kịp chặn thì… RẦM!

 

Tấm kính cửa vỡ vụn thành từng mảnh như mạng nhện, đổ sập xuống đất. Con ch.ó điên lao đầu , m.á.u tươi chảy ròng ròng trán, nhưng nó chẳng hề dấu hiệu cảm thấy đau đớn. Đôi mắt đỏ ngầu của nó dán c.h.ặ.t đám bên trong, gầm gừ đe dọa.

 

Lương Hàm Nguyệt quả quyết rút khẩu s.ú.n.g từ trong ba lô , nhưng cô do dự. Tay s.ú.n.g của cô dạng xuất sắc, nhất là với mục tiêu di động thế . Nếu b.ắ.n trúng ngay phát đầu, đau đớn thể càng kích thích con ch.ó, khiến nó điên cuồng hơn. Thật cô thích dùng cung hơn, nhưng bây giờ lấy thời gian giương cung ngắm b.ắ.n?

 

Con ch.ó lùi mấy bước, giương nanh trợn mắt, chuẩn lấy đà nhảy qua quầy tiếp tân.

 

Bắn b.ắ.n?

 

Ngay giây phút lưỡng lự đó—

 

Bốp!

 

Một hòn đá bay tới, nảy nền đất đập trúng chân của con ch.ó.

 

Từ hướng ném đá vọng giọng đàn ông: “Ê, qua đây coi! Có con ch.ó , g.i.ế.c nó tối nay thịt ăn !”

 

Con ch.ó dại lập tức ngoái đầu .

 

Khi thấy đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng sắc bén như lưỡi d.a.o của nó, giọng ban nãy lập tức biến đổi: “Mẹ nó, ch.ó dại hả?!”

 

Một giọng khác rống lên tức giận: “Rảnh quá gì mà chọc nó chi?!”

 

Lương Hàm Nguyệt cần cũng đoán , chắc chắn mấy đó đang chạy bán sống bán c.h.ế.t. Con ch.ó điên phát hiện mục tiêu mới, lập tức mất hết hứng thú với nhóm cô, đầu đuổi theo đám .

 

chút do dự, nhảy phắt qua quầy tiếp tân, quát lớn: “Nhanh! Nhân cơ hội chuồn cửa sổ!”

 

Trong lúc chạy, cô liếc thấy một góc cửa hàng chất đầy thùng giấy đựng lõi lọc máy nước. Nhận thấy cả nhóm chui căn phòng nhỏ cửa sổ phía , ai để ý đến , cô nhanh ch.óng nhét vài thùng gian.

 

Ngay lúc Hoàng Nhất Phong gọi tên cô, Lương Hàm Nguyệt liền ôm một thùng lõi lọc chạy tới, chạy hét: “Đây! Đến ngay đây!”

 

 

Loading...