Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 315: Trồng rau

Cập nhật lúc: 2026-02-22 21:07:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mà điều kiện gì ?” Một đám dân làng vây quanh nhà của gia đình về, sốt ruột hỏi.

 

“Điều kiện đầu tiên là kỹ năng đặc biệt.” Người đàn ông dứt lời, mấy dân làng bắt đầu xôn xao bàn tán.

 

“Kỹ năng đặc biệt là gì? Mình trồng rau liệu tính ?”

 

“Trồng rau thì tính là kỹ năng đặc biệt ? Cậu đừng mơ nhé, là thợ mộc, thế ?”

 

“Cái đó mà gọi là kỹ năng đặc biệt á? Để đó đóng đồ cho lãnh đạo của khu lương thực ?” Người phản bác mạnh mẽ đó nhạo.

 

Gia đình về từ khu lương thực vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Trên đó cũng chẳng ghi rõ kỹ năng đặc biệt là gì, nếu cảm thấy khả năng mà họ sẽ chọn thì cứ đăng ký thử xem, qua .”

 

Mấy dân làng im lặng gì. Khu lương thực dễ thế ? Chưa đến việc họ đến đó, chỉ riêng việc tìm đường đến khu lương thực chỉ khác kể thôi khó, nếu bộ cũng mất hai ba ngày, mà nếu gặp mưa axit thì càng lâu hơn. Nếu họ thật sự kỹ năng đặc biệt, còn làng Lương?

 

Mọi tiếp tục thúc giục đàn ông hỏi về các điều kiện khác: “Có điều kiện nào khác ? Không thể chỉ mỗi cái chứ.”

 

“Nếu đáp ứng điều kiện thứ hai thì còn thể thử điều kiện khác. Điều kiện thứ hai là tiền lúa. Một 500 cân lúa hoặc 100g vàng.”

 

100g vàng thì mấy mặt ở đây chắc chắn thể đáp ứng, nhưng 500 cân lúa đây cũng là chuyện khó.

 

Một thanh niên nhỏ giọng : “Nếu là hai năm , nhà cũng thể dễ dàng lấy 5.000 cân lúa.” Hồi đó nhà nào mà chẳng mấy nghìn cân lúa, ngay cả mùa đông năm ngoái cũng nhiều nhà còn đủ 1.000 cân. lúc cũng gì về việc lúa thể đổi lấy cơ hội khu lương thực.

 

Một cạnh liếc mắt : “Hai năm khu lương thực .”

 

“Giờ khu lương thực còn chẳng việc , dù mang lúa thì cũng chỉ cho cái chỗ ở, ăn uống còn tự lo.” Người đàn ông từ khu lương thực trở về lên tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-315-trong-rau.html.]

“Vậy nên các mới .” Những bên cạnh gật gù hiểu .

 

Một bà cụ giận dữ : “Cái ức h.i.ế.p ? Lúc đầu khi khu lương thực tuyển , bọn họ chẳng thông báo cho chúng gì cả! Chỉ tuyển mấy thành phố, giờ thì khó như lên trời, bao giờ nghĩ đến chuyện chúng sống thế nào ?”

 

Vừa xong, mấy xung quanh cũng bắt đầu bực bội lên. “ , tại chúng khu lương thực ở, ngày nào cũng chịu mưa axit, vài mẫu đất của chúng tác dụng gì chứ?”

 

Họ sang gia đình trở về từ khu lương thực: “Nếu là , sẽ xông thẳng đó, thì cũng ngay cửa họ, thể lý do gì để chúng .”

 

Người đàn ông khẽ buồn: “Có mấy nhà về cùng , chính là nghĩ như . mà chẳng ai dám gây sự, ngoài cổng họ lính canh mà, dám xông chứ. Mấy đó lì ở ngoài cửa, nhân viên trong khu lương thực thấy thế còn cấp cho họ lều và áo mưa, ghi thông tin, là nếu chỗ trống trong khu lương thực thì sẽ xếp họ . Có hy vọng như , họ mới chịu ở đợi.”

 

“Vậy thì cũng nên ở đó chờ , về ? Biết chờ chỗ cũng nên.” Một lớn tuổi khuyên.

 

“Ở trong lều cũng chẳng chuyện dễ chịu gì, lúc động đất cũng từng ở trong đó . Bây giờ thời tiết những ấm lên, mà còn lạnh hơn cả mùa xuân, còn phòng tránh mưa axit tràn trong lều. Thực chẳng hy vọng gì, mà còn thể cả nhà ốm, giờ thiếu t.h.u.ố.c thiếu thầy t.h.u.ố.c, phiền phức lắm.”

 

Anh thở dài một tiếp: “Hơn nữa, khu lương thực thì hơn bao nhiêu ? gặp Lương Đại Chí trong làng, giờ cũng việc , tự lo kiếm sống. Nhiều nhà máy giờ tuyển dụng nhiều công nhân nữa, cắt giảm biên chế. Vào khu lương thực cũng chỉ thêm chỗ ở, chứ chẳng bằng ở làng rộng rãi hơn.”

 

“Vậy thì chắc chắn là khu lương thực vẫn hơn .” Một dân gần đó chắc nịch , mặc dù cũng cụ thể chỗ nào, nhưng ít nhất so với tình trạng hiện tại ai quản lý và đất đai trồng gì, thì đó vẫn vẻ hơn.

 

“Vậy về ? Không thử một nữa , chẳng công cốc ?” Người thở dài, “Còn dám , mấy hôm còn gieo một mẻ hạt giống, thử xem trồng , mà cũng là phí công thôi.”

 

Nghe , đàn ông đó hắng giọng, thẳng lưng lên : “Ở khu lương thực thấy nhiều tổ chức thành đội tìm kiếm vật tư ở thành phố. Họ thể , thì chúng cũng thể ! Ai theo , bất kể là thiếu đồ sinh hoạt gạo mì dầu muối, chỉ cần chịu khó việc, tin mấy tòa nhà tìm thứ gì dùng !”

 

Mọi xong mắt sáng lên: “ , chúng cũng thể !”

 

Cả đám hưng phấn bàn tán về thời gian xuất phát, cách đến thành phố, và để kết với những gia đình khác để cùng nhóm , như thể họ tìm một lối thoát mới.

 

 

Loading...