Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 296: Lên núi

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:57:52
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau mấy tuần trời liên tục bão cát hành hạ, cuối cùng lớp màn bụi mù mịt cũng vén lên. Khi lấy tầm rõ ràng, mùa thu từ từ bước giai đoạn cuối.

 

Lương Hàm Nguyệt và Tịch Minh Sầm dọc theo con đường núi. Lá cỏ ven đường úa vàng, còn đọng những giọt sương sớm, mỗi bước chân qua khiến ống quần ướt sẫm.

 

Tiểu Hắc lon ton chạy theo hai , thỉnh thoảng dừng cảnh giác quanh.

 

Con đường trong thôn giẫm qua vô , cỏ dại hai bên đều giẫm đến mức nghiêng ngả lộn xộn. Trên đường núi ngoài những vết kéo lê cành cây còn ít lá rụng—đây đều là dấu tích của mấy kéo cả cây về nhà củi.

 

Lương Hàm Nguyệt giơ chân giẫm lên đám lá khô, phát tiếng "loạt soạt" vui tai.

 

Nói cũng , đây là đầu tiên Tiểu Hắc rời khỏi khu vực quanh nhà, đầu tiên đặt chân núi sâu, thế nên cái gì nó cũng thấy mới lạ. Thỉnh thoảng, nó thọc mũi bụi cỏ, lắc đầu nguầy nguậy. Một lúc , mấy con côn trùng vốn đang rúc trong cỏ bỗng vội vàng bật lên, nhảy tán loạn khắp nơi.

 

Tịch Minh Sầm bẻ một cành cây đưa cho Lương Hàm Nguyệt gậy chống. Đường bây giờ vẫn khá dễ , gì nguy hiểm, nhưng đến khi sâu trong rừng, mặt đất sẽ lớp lá dày che phủ, mà đó, thể là những hố sâu chẳng dẫn tới .

 

Vừa , hai trò chuyện.

 

Lương Hàm Nguyệt nhắc nhở:

 

"Này, nếu một một rừng sâu như , em cảnh báo . Năm ngoái bầy sói trong núi từng chạy xuống làng c.ắ.n c.h.ế.t , đó chính quyền điều đến tiêu diệt chúng. Có điều, bảo một con to chạy thoát, ai tìm thấy xác nó. Anh lên núi thì cẩn thận đấy!"

 

Tịch Minh Sầm lắc đầu:

 

"Anh thấy con thú lớn nào cả, chỉ gặp một tổ ong vò vẽ thôi, tránh xa ."

 

Dân làng đều một con sói trốn thoát trong rừng, nhưng cũng hết cách, củi đốt mùa đông thì vẫn núi. Tuy , lâu ai bắt gặp nó, lẽ do rừng quá thường xuyên nên nó lẩn sâu trong hơn .

 

Tịch Minh Sầm cúi đầu Tiểu Hắc, con ch.ó con vẫn đang ngẩng cao đầu, tinh thần phấn chấn.

 

"Vậy nên em mới mang nó theo đúng ?"

 

Lương Hàm Nguyệt liếc Tiểu Hắc—nó đang hí hửng thè lưỡi l.i.ế.m mấy giọt sương cành cây ven đường— thở dài đầy bất đắc dĩ.

 

"Anh nghĩ nó đáng tin đến thế ?" Cô nhún vai, đó vỗ nhẹ ba lô, hạ giọng nhỏ, "Em s.ú.n.g đây! Nếu gặp con sói thì cũng chẳng sợ. Mà nếu thật sự đụng , thế , em xử lý nó thì mùa đông năm nay khỏi bày cả đống bẫy trong vườn nữa!"

 

Lương Hàm Nguyệt gọi Tiểu Hắc gần:

 

“Chỉ mong nó thể báo động khi con sói xuất hiện. Cái mũi của nó thính hơn chúng nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-296-len-nui.html.]

 

Đi một đoạn, Lương Hàm Nguyệt dừng một cây bụi khổng lồ tán rộng. Cành lá sum suê, cây màu xám nâu ánh lên thứ ánh sáng sẫm tự nhiên. Trên tán cây cao, từng chùm quả nhỏ màu đen mọc san sát , như những viên ngọc đen lấp lánh.

 

“Cây tiếp cốt mộc.” Tịch Minh Sầm lên tiếng từ phía .

 

.” Lương Hàm Nguyệt gật đầu. Những chùm quả ở tầm thấp đều hái sạch, chứng tỏ từng đến . Quanh đây cây cối sớm c.h.ặ.t gần hết, mà cây tiếp cốt mộc vẫn hiên ngang đó.

 

Cây tiếp cốt mộc nhiều công dụng. Ngày xưa, khi t.h.u.ố.c lá, trong thôn thường hút t.h.u.ố.c bằng tẩu. Mà tẩu t.h.u.ố.c từ nhánh non của cây tiếp cốt mộc—vỏ ngoài trơn láng, cây thẳng, ruột gần như rỗng, cực kỳ thích hợp để chế tác. Tẩu từ cây dùng lâu ngày sẽ chuyển sang màu đồng ánh tím bóng loáng, trông chẳng khác gì một món đồ nghệ thuật.

 

Ngoài tẩu t.h.u.ố.c, tiếp cốt mộc còn là một vị t.h.u.ố.c quý. Quả, rễ, lá và vỏ cây đều tác dụng riêng, chuyên trị chấn thương, gãy xương, bầm tím, đúng như cái tên “tiếp cốt mộc” của nó. Nhìn những quả ở tầm thấp hái sạch, Lương Hàm Nguyệt ngay mấy trong thôn hái mang về t.h.u.ố.c.

 

Cô cũng hái một ít, nhưng giờ chỉ còn mấy chùm ở cao. Lương Hàm Nguyệt ngó nghiêng xung quanh tìm đá để kê chân, nhưng đá thì vài cục, nhỏ xíu, còn thấp hơn cả tầm cô với tay. Cây tiếp cốt mộc là cây bụi, đủ to để trèo lên.

 

Tịch Minh Sầm thấy cô chật vật, chủ động :

 

“Để bế em lên hái. Nếu còn đủ cao, em thể lên vai .”

 

Lương Hàm Nguyệt ước lượng độ cao, liếc Tịch Minh Sầm, nghi ngờ hỏi:

 

“Anh bế nổi em đấy? Thử xem nào.” Đây kiểu bế bình thường, mà nhấc cô lên thật cao mới tới .

 

“Lên nào.” Tịch Minh Sầm khom , vòng tay ôm lấy chân cô nhấc bổng lên.

 

Lương Hàm Nguyệt vội đặt một tay lên vai để giữ thăng bằng. Đứng thẳng , cô rướn , nhưng đầu ngón tay chỉ sượt qua mấy chùm quả.

 

Thấy , Tịch Minh Sầm siết tay, khẽ nâng cô lên thêm một chút.

 

Tim Lương Hàm Nguyệt giật thót! may là Tịch Minh Sầm giữ chắc, nhờ mà cuối cùng cô cũng hái .

 

Cô vặt liền hai cành quả to, đó tiếp tục chỉ đạo:

 

“Đi chỗ khác nữa nào!”

 

“Bên hai bước… Ừm, , giờ sang trái một chút nữa.”

 

Sau một hồi chỉ huy, Lương Hàm Nguyệt cuối cùng cũng hái một ôm đầy quả tiếp cốt mộc.

 

 

Loading...