Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 279: Ăn vụng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:48:13
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạt mơ thì cô nàng đem trồng ở khu vườn bên đảo nhỏ, chẳng bao giờ mới mọc thành cây, còn chuyện quả thì đúng là chuyện… của thiên niên kỷ .

 

Hoàng Nhất Phong xoa cằm trầm ngâm: “Để suy nghĩ thêm .” Nói , ông lững thững rời .

 

 

Chẳng bao lâu nữa, khu nông nghiệp sẽ tổ chức đổi than. Muốn đổi một tấn than thì sẵn hai ngàn cân nông sản. Hiện tại, trong kho nhà chính còn một ngàn hai trăm cân khoai tây. Bên nhà Lương Hàm Nguyệt cũng nhanh ch.óng thu hoạch nốt đám củ niễng ngoài ruộng. Ngoài , họ còn trồng kha khá bí đỏ và bí đao, nhờ chăm tưới nước mà trái nào trái nấy to như cái chum. Thêm cả mớ mướp hương leo đầy tường rào nữa, gom góp chắc đủ.

 

Mặc dù trong gian hải đảo cả đống gỗ dùng hoài hết, nhưng bếp than của nhà vẫn nên đốt than là nhất. Nếu đốt củi, chỉ canh chừng tiếp củi liên tục mà nhiệt lượng tỏa cũng kém xa than. Vì thế, cơ hội đổi than thì nhất định tận dụng triệt để!

 

Trước tiên, Lương Hàm Nguyệt hải đảo thu hoạch đám củ niễng. Cô nắm c.h.ặ.t phần sát mặt đất, dùng lực giật mạnh lên, kéo cả một bụi củ niễng tươi từ lòng đất trồi . Nếu lo lắng còn sót phần rễ gãy bên , cô cúi xuống bới đất thêm một chút, thỉnh thoảng còn đào vài “kẻ trốn chạy” ẩn nấp tầng đất sâu.

 

Tổng cộng, đám củ niễng hải đảo thu hẳn một trăm chín mươi cân—so với diện tích gieo trồng thì sản lượng thế quả thực tệ! khi Lương Hàm Nguyệt sang thu hoạch đám củ niễng ngoài vườn, tình hình … chẳng khả quan chút nào. Đất quá khô, khiến việc nhổ trở nên vô cùng khó khăn. Cô dùng sức kéo mạnh, nhưng vì cả bụi niễng bật lên như đảo, thì phần … gãy rụp một cách gọn gàng, chỉ chừa một mẩu lún phún mặt đất.

 

Thế thì chỉ còn cách lấy xẻng đào lên từ từ thôi!

 

Sau khi đào hết chỗ củ niễng ngoài vườn, tổng cộng chỉ bảy mươi mấy cân. So với đám trồng đảo thì nhỏ hơn một vòng, rễ cũng ít củ hơn hẳn.

 

Số củ niễng , nhà Lương Hàm Nguyệt cũng cần giữ một ít. Trước hết là để giống. Củ niễng vốn là một loại cây sức sống mạnh mẽ, dù thu hoạch nhưng nếu trong đất vẫn còn sót một ít rễ, sang năm vẫn thể tự mọc . Chỉ cần để dành chừng mười mấy cân giống là đảm bảo vùng trồng hải đảo sẽ mãi mãi sinh sôi nảy nở, bao giờ cạn kiệt.

 

Ngoài , chừa một ít để ăn! Lần , cô nhổ một bụi lên thử nghiệm, gia đình nếm qua đủ kiểu chế biến: nấu cháo, xào tươi, nộm trộn, thậm chí còn muối dưa. Hũ dưa củ niễng bây giờ thể ăn , mà thử hết cách thì cả nhà đều thống nhất: dưa chua vẫn là ngon nhất! Vị cay cay, giòn sần sật, ăn với cơm thì đưa đẩy khỏi bàn. Thế là Lương Hàm Nguyệt quyết định muối thêm một mẻ thật to!

 

Chỉ thể lấy hai trăm cân còn đem đổi than mà thôi. Lương Hàm Nguyệt trộn chung đống củ niễng thu hoạch từ hải đảo với đống củ niễng ngoài vườn, để tránh ngay là chúng trồng trong hai môi trường khác .

 

Không đám bí đao, bí đỏ với mướp trong vườn đủ sáu trăm cân nữa. Bí đao và bí đỏ vẫn còn treo lủng lẳng giàn, trái nào trái nấy to bự, lượng cũng kha khá, chắc cũng gần đủ. Nếu đủ thì Lương Hàm Nguyệt sẽ rừng ong tìm xem quả bí nào chín sẵn , hái thêm một ít là xong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-279-an-vung.html.]

 

Hôm , Hoàng Nhất Phong thực sự đến đốn cây. Chân ông vẫn lành hẳn, thế nên dứt khoát đẩy cả máy phát điện đến, nối điện cho cưa máy, hùng hục cưa hết cây khô nhà Lương Hàm Nguyệt chỉ trong một buổi sáng. Không những thế, ông còn tiện tay cắt gọn chúng thành từng khúc vặn cho lò, xếp chồng ngay ngắn thành một đống cao v.út.

 

“Nhà cháu định giữ chút nào ?” Ông thu cưa máy, tiện miệng hỏi.

 

“Không cần , chú Hoàng cứ lấy hết .” Lương Hàm Nguyệt bên cạnh, dứt khoát đáp.

 

Hoàng Nhất Phong gật đầu, đẩy xe chở gỗ .

 

Một chuyến chở hết, lúc ông lấy tiếp, Lương Hàm Nguyệt giúp chất gỗ lên xe tiện thể hỏi:

 

“À mà chú Hoàng, nhà chú thu hoạch củ niễng ? Được nhiều ?” Lúc , Hoàng Nhất Phong cũng từng lấy giống củ niễng về trồng quanh nhà.

 

“Chưa thu .” Hoàng Nhất Phong lắc đầu, tiếp: “Nhà cháu thu hả? Hôm chú cũng định đào, nhưng bà cụ hàng xóm bảo khoan , cứ đợi đến sát ngày đổi than hẵng thu.”

 

Lương Hàm Nguyệt thì ngơ ngác: “Ủa, đợi? Có mẹo gì ở đây ? Cháu ai ?”

 

Hoàng Nhất Phong bật : “Mẹo gì ! Bà cụ bảo thu hoạch sớm thì củ niễng sẽ mất nước, nhẹ cân . Nếu đợi đến sát ngày đổi than mới thu, lúc nó còn tươi nguyên, nặng ký hơn, đổi than sẽ lợi hơn chứ ! Chú định bảo cháu , nhưng thấy nhà cháu thu hoạch hết từ sớm nên thôi.”

 

 

Lương Hàm Nguyệt cạn lời. Đây cũng tính là một mẹo tiết kiệm ? là cô kinh nghiệm sống kiểu thật!

 

Cô nghĩ một lúc hỏi tiếp: “Thế chú chính xác khi nào thì của khu nông nghiệp đến đổi than ? Hôm cháu trưởng thôn thấy đề cập ngày cụ thể.”

 

“Có mới hỏi thôn trưởng . Mấy thôn gần khu nông nghiệp bắt đầu đổi than, chỗ chắc cũng tầm bốn, năm ngày nữa là đến lượt.” Hoàng Nhất Phong thản nhiên , “Dù nhà chú cũng nhiều củ niễng, một ngày là đào xong, cứ thong thả đợi .”

 

“Vậy thì .” Lương Hàm Nguyệt yên tâm hẳn. Chỉ cần xác nhận là hoạt động đổi than bắt đầu, thế nào cũng sẽ tới lượt họ, cứ nhà chờ là !

Loading...