Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 276: Ăn vụng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:48:10
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để rèn luyện thể lực khiến bản mệt mỏi, Lương Hàm Nguyệt quyết định xe điện ngoài. Hơn nữa, từ ngày Đại Thanh còn nhét giỏ xe phía , chiếc xe điện bé nhỏ cũng chẳng thể nào chở nổi cả hai con ch.ó nữa.

 

hòn đảo ngoài cô chẳng ai khác, nhưng Lương Hàm Nguyệt vẫn cẩn thận dắt cả hai con ch.ó bằng dây xích. Dạo lượng dã thú giảm đáng kể nhờ những săn bắt của cô, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn lác đác xuất hiện vài con. Lỡ như Tiểu Hắc và Đại Thanh hăng m.á.u lao đ.á.n.h với dã thú, chắc cô kịp chạy đến giúp. May mà sức cô giờ mạnh hơn nhiều, đủ sức ghìm c.h.ặ.t cả hai con ch.ó to xác . Hơn nữa, dù mỗi đứa một tính cách, nhưng chung Tiểu Hắc và Đại Thanh vẫn lời, dạng hứng lên là lao đầu chạy loạn.

 

Cả ba cùng chạy một mạch bờ biển.

 

Gió biển mát rượi phả mặt, bầu trời trong xanh một gợn mây. Mặt biển rộng lớn nối liền với chân trời, xanh thẳm một màu, tựa như câu —"biển là bầu trời lộn ngược".

 

Lương Hàm Nguyệt dọc bờ cát một lúc, những mảnh vỏ sò vỡ lấp lánh phản chiếu ánh nắng mặt trời. Dã thú ở khu vực nhiều, cô bèn thả dây xích cho hai con ch.ó tha hồ chạy nhảy, còn thì lấy cần câu câu cá.

 

Giờ cô còn dùng mồi tươi như nữa. Lợn rừng cô bắt bao nhiêu con, bây giờ mà tìm thêm trong rừng thì cũng lùng sục cả buổi mới . Cũng may dạo khám phá một mỏ khoáng sản mới, thu hoạch kha khá quặng.

 

Một thỏi sắt + một thỏi nhôm thể chế tạo mười cái mồi câu kim loại. Loại mồi ưu điểm là thể tái sử dụng, mỗi cái thể dùng từ 3 đến 5 mới hỏng.

 

Hôm nay Lương Hàm Nguyệt mang thuyền gỗ bạch dương theo, đành xỏ ủng lội xuống nước, cố ném lưỡi câu xa nhất thể.

 

Cá gần bờ phong phú như ngoài khơi, câu vài lượt thì cô cũng chỉ thu hoạch ba bốn con cá nhỏ cỡ lòng bàn tay. Nếu là đây, lúc còn chèo thuyền xa câu cá, gặp mấy con cá bé tí thế là cô thả luôn xuống biển, bởi vì lọc hết vảy với nội tạng thì chẳng còn bao nhiêu thịt, còn mất công nấu nướng.

 

bây giờ thì khác! Dù là cá to cá bé, chỉ cần bỏ bếp nấu nướng đều cho một món ăn y hệt . Mà cái bếp đáng ghét dạo mới "ăn" mất một quả bí ngô bự tổ chảng của cô, xong nặn đúng một cái bánh bí ngô mật ong bé xíu! Vậy thì hôm nay cô cũng tranh thủ bòn chút lợi lộc, lấy cá nhỏ cá lớn nguyên liệu mới !

 

Ngoài cá , cô còn câu mấy con ốc biển.

 

Một loại là ốc chuông, kích thước to gần bằng nắm tay, vỏ hình nón tròn, màu xám nâu hoặc đỏ. Mép vỏ nhẵn bóng, ánh lên sắc ngọc trai. Đây là loại ốc thể ăn , cô định lôi hết thịt , đó dùng bàn chải cọ sạch phần vỏ để bổ sung bộ sưu tập vỏ ốc của .

 

Loại còn là ốc liềm vàng nhạt, giống ốc bươu, vỏ mỏng, màu sắc hoa văn gì đặc biệt, cả con chỉ một màu nâu xám nhạt. Cũng ăn , nhưng vỏ thì chẳng gì đáng sưu tầm.

 

Ngoài mấy thứ ăn , cô còn câu lên đủ thứ linh tinh như đám rong biển hình thù kỳ lạ, một con sinh vật đen thui thùi lùi, những u cục sần sùi, trông kỳ quái vẻ gì là thể ăn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-276-an-vung.html.]

 

Tên của nó thì vẻ lãng mạn lắm—"hải lộc long cốt". xong thì Lương Hàm Nguyệt chỉ quăng thẳng nó về biển khơi.

 

Câu cá chán chê, Lương Hàm Nguyệt thu cần . Dù vẫn còn nhiều mồi, nhưng cá câu đủ ăn, biển thì vẫn ở đó chứ mọc chân chạy mà lo! Lúc nào ăn tiếp thì đây câu thêm là .

 

định gọi Tiểu Hắc và Đại Thanh cùng về, nhưng đầu thì thấy Tiểu Hắc im phăng phắc bãi cát, cứ như một bức tượng . Nó mà ngoan ngoãn thế thì lạ quá!

 

"Không lẽ tôm hùm kẹp nữa hả?" Lương Hàm Nguyệt nghi ngờ bước tới. Khu vực là cát mịn, chẳng đá ngầm, càng hiếm khi cua tôm hùm xuất hiện.

 

Tiểu Hắc thấy cô gần thì nghển cổ lên, miệng phát mấy tiếng "ư ử" đầy đáng thương, nhưng hề chạy tới quấn lấy cô như khi mà vẫn im tại chỗ.

 

Càng lúc càng thấy kỳ lạ, Lương Hàm Nguyệt vội xuống kiểm tra xem nó thương ở . Quả nhiên, cô phát hiện một chân của nó kẹt trong một vỏ ốc xoắn to đùng.

 

Cô thử giúp nó rút chân , nhưng giãy giụa mấy mà vẫn thành công. Tiểu Hắc thì cô bằng ánh mắt cún con đáng thương, thậm chí còn định gác đầu lên đùi cô để tìm kiếm sự an ủi.

 

Cạnh bên, Đại Thanh đang hăng say bới cát, thấy thì lập tức lao tới, cũng chen vòng tay cô. mà cô đủ chỗ để ôm cả hai con ch.ó to thế ! Kết quả, Đại Thanh đẩy một phát, cô và Tiểu Hắc cùng nghiêng sang một bên.

 

Trong khoảnh khắc đó, Lương Hàm Nguyệt tình cờ phát hiện … chân Tiểu Hắc rút khỏi vỏ ốc xong tự nhét !

 

"TIỂU HẮC!!!" Lương Hàm Nguyệt hét lên, "MÀY GIẢ BỘ HẢ???"

 

Nghe tiếng quát, Tiểu Hắc lập tức bật dậy, lắc lắc đầu co giò chạy thục mạng.

 

"MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO!!! Con ch.ó đáng ghét ! Mày dám lừa tao hả?! Xem tao chỉnh đốn mày !!!" Lương Hàm Nguyệt tức giận đuổi theo.

 

Đại Thanh cũng hớn hở nhập hội, chạy song song với cô để cùng vây bắt Tiểu Hắc. Một hai ch.ó cứ thế giỡn túi bụi bãi biển, cát b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

 

 

Loading...