Tịch Minh Sầm khẽ nhướng mày:
“Thật ?”
Anh ngẫm nghĩ giây lát, chợt bật một câu:
“Hèn gì đám Vu Tùng tụ tập với , hóa là dân tiền án tiền sự. Mà cô chuyện bằng cách nào?”
Lương Hàm Nguyệt nuốt nước bọt, mượn tạm một cái giẻ rách từ Tịch Minh Sầm đắp lên mặt cái xác, lúc tâm trạng mới bình tĩnh hơn chút.
“Làng từng bắt mấy tên trộm từ nơi khác đến, tra hỏi thì hầu hết đều giống cả. Bọn họ nhân lúc lũ lụt hỗn loạn liền chôm đồ của khác, lũ sẽ đợt truy quét gắt gao, thế là nhanh ch.óng lẫn dòng hồi hương từ thành phố, trốn về vùng quê.”
Tịch Minh Sầm kéo nốt cái xác cuối cùng vườn , cùng Lương Hàm Nguyệt lấy bạt che .
“ đây sống ở An Thành. Mẹ tái hôn chuyển về đây, đến là để tìm bà . lúc tìm , bà …”
Anh chạm nhẹ lên thái dương , ánh mắt tối .
“Hơn nữa, bà xu hướng tiêu cực rõ ràng. phát hiện bà sợ những gian kín, mà mấy tòa nhà cao tầng cực kỳ nguy hiểm với bà. Vì , quyết định đưa bà về thôn Lâm Sơn.”
“Sau khi chuyển đến đây, tuy điều kiện sống kém hơn nhiều, nhưng tình trạng của cải thiện đáng kể. Hôm đầu tiên gặp , đang trồng rau giúp một cặp vợ chồng già trong làng. một cái là ngay đám cảnh sát thật. vì thấy chúng còn đồng bọn theo nên dám manh động. Chờ chúng , mới dám vách núi tìm .”
“Vậy hóa hôm đó chọc tức bỏ , mà là thật sự chuyện ?”
“Tại giận chuyện đó?” Tịch Minh Sầm khó hiểu. “Là tự tìm cô mà.”
Lương Hàm Nguyệt chun mũi:
“Tại mặt lúc đó trông hằm hằm, tưởng bực .”
Tịch Minh Sầm bật :
“Thế ? Thực lúc đó chỉ đang nghĩ… Rau hôm nay trồng xong, hai ông bà già đó chịu cho mượn bếp, là tối nay đói .”
“Không ngờ sống khổ luôn á.” Lương Hàm Nguyệt cũng theo, đúng là một cú hiểu lầm to bự.
“ mà đó cô cho mì gói. Tối đó chúng nấu mì ăn, bà cứ khen mãi, bảo mì gói ngon hơn cơm nấu nhiều, còn gọi cô là ‘cô bé bạc hà’ nữa.”
“Xem chỉ một để lộ sơ hở .”
Qua một hồi trò chuyện, tâm trạng căng thẳng của Lương Hàm Nguyệt cuối cùng cũng dịu .
Nhất là khi trong tiệm còn cái xác nào, vũng m.á.u sàn, cô cũng còn cảm giác kinh hoàng như nữa.
Trong m.á.u còn cả m.á.u của Lương Khang Thời. Nếu nhờ cô kịp thời đến giúp, khi m.á.u của ba cô chảy nhiều hơn nữa.
Vậy nên cô chẳng gì sai cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-270-don-dep.html.]
Lương Hàm Nguyệt tự nhủ tiếp tục giữ vững tinh thần, đó sang Tịch Minh Sầm :
“Em xách nước đây, Minh Sầm, dựng mấy cái kệ đổ nhé. À mà nếu dựng nổi thì cứ chờ em về cũng .”
Tịch Minh Sầm sững một giây:
“Em gọi là gì?”
“Em gọi là …” Lương Hàm Nguyệt chợt hiểu vấn đề, liền bổ sung, “Anh lớn hơn em đúng ? Em hai mươi lăm , sinh nhật tháng chín.”
“À…” Tịch Minh Sầm lúng túng, “Anh lớn hơn em hai tuổi.”
“Vậy là em gọi đúng còn gì.” Lương Hàm Nguyệt hỏi, “Trước đây nghề gì thế?”
“…Luật sư.”
Lương Hàm Nguyệt chớp chớp mắt, liếc Tịch Minh Sầm đang cầm cây lau nhà “xóa dấu vết hiện trường”, đó thẳng , ánh mắt đầy thâm sâu khó lường.
Mặt Tịch Minh Sầm ánh đầy dò xét đó ửng đỏ.
“Dù thì bây giờ cũng nữa.” Anh ho khan một tiếng, miễn cưỡng trả lời.
Sau khi xách một thùng nước về, Lương Hàm Nguyệt cùng Tịch Minh Sầm bắt tay dọn sạch vết m.á.u sàn siêu thị nhỏ.
Dĩ nhiên một thùng nước là đủ. Tịch Minh Sầm cứ xách nước bẩn xa đổ , còn tiện tay mang theo xẻng, xúc đất phủ lên những chỗ còn dính m.á.u.
Hai cặm cụi gần một tiếng đồng hồ mới tạm coi như dọn dẹp xong. Trong lúc đó cũng vài dân trong làng ngang qua. Vừa thấy Hoàng Nhất Phong đang cửa, họ liền bước tới.
“Có diêm , lấy một hộp.”
Hoàng Nhất Phong lắc đầu, đáp tỉnh bơ:
“Mai đến , trong nhà đang bừa bộn quá, tìm .”
“Sao thế?” Người tò mò hỏi.
Hoàng Nhất Phong mặt đổi sắc, thuận miệng bịa chuyện:
“Con bé cháu mới đem biếu con gà, lâu cắt tiết gà, quơ d.a.o c.h.é.m một phát, ai ngờ nhát d.a.o cạn quá, con gà c.h.ế.t mà còn chạy loạn khắp siêu thị, m.á.u b.ắ.n tung tóe. đuổi theo bắt nó thì vô tình trượt chân, đụng giá hàng. Giá hàng đổ xuống, đập vỡ kính cửa sổ. Kính vỡ bay xuống cắm chân . Cậu xem, vợ băng bó cho thế đây.”
Vừa , ông xắn quần lên, để lộ cái chân quấn băng chằng chịt.
“Tóm là, bây giờ siêu thị lộn xộn lắm, con bé cháu đang giúp dọn dẹp.”
“Chú đúng là xui tận mạng.” Người mà há hốc mồm, cái kiểu xui dây chuyền đúng là đầu tiên thấy. Hắn tin sái cổ, gì thêm mà đầu luôn.