Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 268: Dọn dẹp

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:46:26
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trân Mẫn thấy Lương Khang Thời Hoàng Nhất Phong cõng nhà, bê bết m.á.u, suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ.

 

Mới khỏi cửa còn nguyên vẹn, thế quái nào mới chớp mắt thành thế ?!

 

Giọng bà run rẩy:

 

“Cái… cái gì thế ?”

 

Trân Mẫn vội vã đỡ Hoàng Nhất Phong đặt Lương Khang Thời xuống giường sưởi. Nghe vết thương ở lưng, bà lập tức bảo ông lật .

 

Lúc , Lương Hàm Nguyệt cõng Dễ Quân chạy như một cơn gió.

 

Vừa thấy , cô vội hét lên:

 

“Mẹ! Lấy hết t.h.u.ố.c và băng gạc ! Cứ cái gì cầm m.á.u là lấy hết !”

 

Trân Mẫn dám chậm trễ, lập tức lấy t.h.u.ố.c.

 

Dễ Quân thả xuống đất liếc mắt Lương Khang Thời, thấy cả ông là m.á.u thì bình tĩnh sang với Lương Hàm Nguyệt:

 

“Kiếm kéo , cắt quần áo .”

 

Lương Hàm Nguyệt vội vội vàng vàng chạy lấy kéo.

 

Nhận kéo từ tay cô, Dễ Quân cẩn thận cắt phăng áo Lương Khang Thời, để lộ vết thương phía lưng—

 

Một đường rách dài hơn chục phân, mép vết thương lật , m.á.u me nhầy nhụa, rốt cuộc sâu đến mức nào, m.á.u vẫn chảy ngừng.

 

Trân Mẫn ôm theo cả một hộp t.h.u.ố.c bự chạy , thấy vết thương của chồng thì đờ mất một giây, đó quyết tâm dời ánh mắt chỗ khác.

 

Bà đặt đống băng gạc, bông băng và t.h.u.ố.c cầm m.á.u xuống, giọng run run:

 

“Lấy hết … Dễ Quân, xem dùng cái nào …”

 

Dễ Quân lấy nhíp và bông từ hộp y tế, kiểm tra xem trong vết thương dị vật gì . Nhà Lương Hàm Nguyệt đúng là đồ nghề đầy đủ, ngay cả nước muối sinh lý để rửa vết thương cũng .

 

nhanh ch.óng sát trùng, đó quét mắt sang đống t.h.u.ố.c bên cạnh và phát hiện cả băng gạc Vaseline.

 

Thấy , biểu cảm bà cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn chút.

 

Bình thường, nếu dùng băng gạc thông thường thì khi m.á.u khô, nó sẽ dính c.h.ặ.t vết thương, lúc gỡ chỉ tổ đau thêm. Chưa kể, vết thương của Lương Khang Thời chảy quá nhiều m.á.u, băng gạc Vaseline chỉ giúp ngăn nhiễm trùng mà còn đẩy nhanh quá trình lành .

 

Thế nên Dễ Quân dứt khoát dùng luôn băng gạc Vaseline, đụng đến t.h.u.ố.c cầm m.á.u dạng bột.

 

Bởi vì với vết thương sâu thế , t.h.u.ố.c bột thể giúp cầm m.á.u thật, nhưng nếu nó mắc kẹt bên trong thì dễ gây nhiễm trùng. Việc quan trọng bây giờ vẫn là cầm m.á.u bằng cách băng bó đúng cách, đồng thời giữ sạch vết thương.

 

Trong lúc Dễ Quân đang bận bịu xử lý phần lưng, mấy còn cũng rảnh rỗi.

 

Họ nhanh ch.óng cắt ống quần của Lương Khang Thời, phát hiện thêm mấy vết thương nhỏ chân ông. Tuy nhiên, những vết nặng bằng vết ở lưng, m.á.u cũng ngừng chảy phần nào, thế nên họ chỉ đơn giản dùng băng gạc quấn .

 

Sau khi xong xuôi phần sơ cứu, Dễ Quân liếc mắt sang đống băng gạc còn nhíu mày:

 

“Băng nhỏ quá… Trân Mẫn, nhà vải sạch ?”

 

“Có! Có chứ!”

 

Trân Mẫn vội vàng gật đầu.

 

“Cắt thành miếng lớn, hình tam giác , cần băng tam giác.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-268-don-dep.html.]

Không mất nhiều thời gian, Trân Mẫn cắt một mảnh vải tam giác cực lớn.

 

Dễ Quân khéo léo gấp mép của băng tam giác nhiều , tạo thành một lớp dày cỡ hai ngón tay, đó đặt nó vết thương ở lưng Lương Khang Thời.

 

Sau khi quấn xung quanh cơ thể ông, bà cột c.h.ặ.t hai đầu băng ngay n.g.ự.c để cố định .

 

Dễ Quân nhờ Lương Hàm Nguyệt giúp giữ c.h.ặ.t lớp băng gạc, đó gập phần đỉnh của băng tam giác lên, vòng qua vai Lương Khang Thời, kéo căng buộc c.h.ặ.t nút thắt ở n.g.ự.c.

 

Băng tam giác cố định chắc chắn lớp băng gạc dày, nhưng m.á.u vẫn cầm hẳn, vẫn còn thấm , loang thành vệt đỏ băng tam giác.

 

Dễ Quân cau mày, nghiêm giọng:

 

“Vết thương lớn thế lẽ khâu , nhưng giờ điều kiện.”

 

Nếu trận động đất, đường sá vẫn thông thoáng, họ còn thể đ.á.n.h liều đến bệnh viện. hiện tại, đường tắc, xe cộ chạy , đưa Lương Khang Thời đến bệnh viện gần như là chuyện tưởng. Chưa kể, ai mà bệnh viện giờ còn hoạt động ?

 

“Cũng may là vết thương quá sâu, vẫn thể tự lành, chỉ là sẽ mất thời gian hơn một chút.”

 

Dễ Quân kiểm tra kỹ lưỡng dặn dò:

 

“Hiện tại m.á.u cũng cầm tương đối , điều quan trọng nhất bây giờ là tránh nhiễm trùng. Tuyệt đối để vết thương dính nước, mỗi ngày băng một . Nếu m.á.u chảy nữa, thể tháo băng tam giác .”

 

Vừa dứt lời, bà đầu thì thấy m.á.u đang thấm từ vạt áo của Hoàng Nhất Phong.

 

Lập tức, bà nhướng mày:

 

“Anh cũng thương ? Lại đây, xuống ngay.”

 

Hoàng Nhất Phong ngoan ngoãn xuống ghế:

 

“Không , m.á.u gần như ngừng chảy .”

 

Trong khi đó, Lương Hàm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm khi thấy vết thương của ba xử lý xong thì chợt nhớ đến một chuyện quan trọng—

 

Mấy cái xác trong siêu thị!

 

Cửa hàng ngay mặt đường, là nơi đông qua , lỡ ai phát hiện thì ?!

 

Cô giật , kịp nghĩ nhiều mà lao ngoài.

 

Từ xa, cô thấy Tịch Minh Sầm dựa khung cửa, dáng vẻ như đang canh gác.

 

Dường như đoán cô đang lo lắng chuyện gì, thản nhiên :

 

“Yên tâm , từ nãy giờ ai tới cả.”

 

Lương Hàm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô đảo mắt quanh, thấy cửa sổ vỡ nát Tịch Minh Sầm che bằng một tấm vải tối màu, còn mấy cái xác bên trong thì dồn một chỗ, phủ kín bằng một tấm bạt nhựa.

 

Chỉ điều… vết m.á.u vương vãi sàn nhà, những vệt kéo lê dài ngoằng vẫn còn sờ sờ đấy, phát ngay đây là hiện trường án mạng.

 

Tịch Minh Sầm nhún vai:

 

tìm cây lau nhà, nhưng hết nước .”

 

Lương Hàm Nguyệt liếc trong, ký ức về trận chiến lập tức ùa về—

 

 

 

Loading...