Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 267: Gặp chuyện

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:43:06
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cây b.úa to nặng vung lên đầy khí thế. Ai cái đầu b.úa giáng trúng vài phát thì e rằng cũng chịu nổi!

 

Đám vây quanh Lương Khang Thời phần e dè sự liều mạng của Hoàng Nhất Phong, nên tạm thời lùi vài bước.

 

chẳng mấy chốc, chúng phát hiện một điểm yếu chí mạng của hai họ— hề phòng thủ phần !

 

Tam T.ử cầm lưỡi hái, nhân lúc mấy tên đồng bọn che chắn, vung tay để thêm vài vết thương hai .

 

Mà Hoàng Nhất Phong— một hồi vung b.úa ngăn cản đám áp sát—cũng dần lộ dấu hiệu kiệt sức.

 

“Hắn đuối ! Xông lên!” Vu Tùng quát lớn. “Cướp lấy cây b.úa của nó!”

 

Là đầu lĩnh của đám , Vu Tùng thể chùn bước. Hắn lập tức tiến lên , vung rìu trong tay, nhắm thẳng mà bổ xuống!

 

Chợt—

 

“Gâu!”

 

Một con ch.ó đen to lớn từ bên ngoài lao , hung hãn ngoạm thẳng đùi Vu Tùng! Máu tươi lập tức thấm qua quần, Vu Tùng đau đớn ngã nhào xuống đất, hét t.h.ả.m một tiếng. Đám bên cạnh vội vàng lao , điên cuồng đá con ch.ó đang c.ắ.n c.h.ặ.t buông.

 

“Mấy đứa ngu! Đá gì! Lấy d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t nó !” Vu Tùng giãy giụa với tay tìm cây rìu đ.á.n.h văng.

 

“Đoàng!”

 

Tên đàn ông mặt trợn trừng mắt, run lên một cái đổ sụp xuống.

 

Máu từ gã văng , b.ắ.n thẳng lên mặt Vu Tùng.

 

Hắn sững sờ đưa tay sờ lên mặt, cảm giác nóng ấm dính dáp da khiến tim đập loạn xạ.

 

Chuyện… chuyện gì xảy ?!

 

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

 

Những tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang lên.

 

Mới còn đang chiếm thế thượng phong, đám cướp đột nhiên từng tên từng tên gục ngã.

 

Vu Tùng trơ mắt Tam T.ử quằn quại bò về phía , trong miệng ngừng trào bọt m.á.u. Máu chảy xuống từ cổ gã, loang lổ nền đất bẩn thỉu.

 

Sau đó… đôi mắt gã trở nên trống rỗng, sinh khí biến mất.

 

Vu Tùng hoảng hốt cứng đờ, chậm rãi ngước đầu lên.

 

Ngược sáng nơi cửa lớn, một bóng dáng nhỏ nhắn, mảnh mai đó.

 

Đầu s.ú.n.g đen ngòm, lạnh lẽo, nhắm thẳng .

 

“Đoàng!”

 

-

 

Lương Hàm Nguyệt run rẩy siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g trong tay.

 

Lần đầu tiên trong đời cô nổ s.ú.n.g.

 

May mà cách gần, bằng với kỹ thuật non kém của , cô cũng chắc b.ắ.n trúng .

 

Lúc bóp cò, đầu óc cô trống rỗng, nghĩ gì cả—chỉ theo bản năng siết c.h.ặ.t ngón tay, từng kẻ mặt lượt ngã xuống.

 

giờ đây…

 

Khi nguy hiểm qua , khi cô giữa căn phòng đầy rẫy vết m.á.u, khi mùi tanh nồng xộc thẳng mũi—

 

kiềm mà bắt đầu run lên từng đợt.

 

Dạ dày cô quặn thắt, buồn nôn đến cực điểm.

 

Lương Khang Thời yếu ớt tựa góc tường, bàn tay vẫn siết c.h.ặ.t thanh sắt chịu buông.

 

Hoàng Nhất Phong thấy thế, bực bội kéo tay ông bạn , giật phăng thanh sắt ném sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-267-gap-chuyen.html.]

 

“Ba!”

 

Lương Hàm Nguyệt cuống quýt lao tới, quỳ xuống mặt . “Ba thương ở ?!”

 

Áo của Lương Khang Thời loang lổ m.á.u, nhiều đến mức chẳng ai thể phân biệt nổi… rốt cuộc mới là vết thương.

 

“Nhà cháu t.h.u.ố.c cầm m.á.u ? Chú cõng ba cháu qua đó!”

 

Hoàng Nhất Phong cũng thương, nhưng so với Lương Khang Thời thì vẫn còn khá hơn nhiều. Ông khom lưng, cõng lấy đàn ông đang dần mất ý thức.

 

“Có t.h.u.ố.c! Đến nhà cháu !” Lương Hàm Nguyệt sốt ruột .

 

Bỗng nhiên, Lương Khang Thời, dù kiệt sức, vẫn cố gắng vùng vẫy, run rẩy vươn tay tóm lấy con gái:

 

“Nguyệt Nguyệt… cẩn thận…”

 

Phía cô—

 

Lưu Mãnh, kẻ từ nãy đến giờ vẫn trốn giá hàng khi tiếng s.ú.n.g vang lên, giờ đang cầm cao cây b.úa mà Hoàng Nhất Phong vứt sang một bên. Khóe miệng gã cong lên đầy điên loạn, lẩm bẩm như kẻ mất trí:

 

“Cùng c.h.ế.t …”

 

Lương Hàm Nguyệt giật b.ắ.n, vội phắt đầu .

 

cây b.úa kịp bổ xuống thì “keng” một tiếng, nó rơi thẳng xuống đất.

 

Thân thể Lưu Mãnh khựng .

 

Mắt gã trừng lớn, biểu cảm trở nên đờ đẫn, cả cứng ngắc bất thình lình quỳ sụp xuống, đó ngã úp mặt xuống đất.

 

Sau gáy gã, một cây b.úa nhổ đinh sắc bén cắm thẳng

 

Phía Lương Hàm Nguyệt, Tịch Minh Sầm lặng. Anh cố gắng kéo khóe môi, nặn một nụ trấn an:

 

“Hết chuyện .”

 

Lương Hàm Nguyệt hít sâu một , thoáng qua xác đất, Lương Khang Thời đầy m.á.u.

 

Không thời gian nghĩ nữa.

 

Cô lập tức , gấp gáp :

 

“Chú Hoàng! Chú cõng ba cháu đến nhà cháu ! Để cháu lấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u! Còn… dì Quân ? Vết thương lớn thế , cháu sợ chúng băng bó nổi!”

 

Hoàng Nhất Phong nhanh ch.óng cõng Lương Khang Thời lao khỏi cửa:

 

“Dì Quân ở phòng kho phía ! Đừng để dì thấy cảnh !”

 

Lương Hàm Nguyệt lập tức chạy .

 

Trong phòng kho, Dễ Quân thấy giọng quen bên ngoài, định bước thì cô giữ .

 

“Dì Quân! Ba cháu thương! Dì giúp ba cháu băng bó ! Ngoài lộn xộn lắm, cháu cõng dì , dì nhắm mắt nhé, đừng mở !”

 

Dễ Quân bây giờ duy nhất chút kiến thức y tế ở đây. Bà hỏi thêm, chỉ nghiêm túc gật đầu, nhắm mắt :

 

“Đi thôi.”

 

Trước khi bước cửa, Lương Hàm Nguyệt , sâu mắt Tịch Minh Sầm.

 

Anh giữ bí mật đầu tiên của cô.

 

Xin hãy giữ cả bí mật thứ hai.

 

Tất cả rời .

 

Trong căn phòng chỉ còn Tịch Minh Sầm… và một đống x.á.c c.h.ế.t.

 

Anh bông hoa cúc dại mà đặt bệ cửa lúc mới đến.

 

Giờ đây, nó rơi xuống đất, giẫm nát trong cuộc hỗn loạn, nát bấy thành một vệt bùn lầy.

Loading...