Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 264: Gặp chuyện

Cập nhật lúc: 2026-02-22 20:43:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Siêu thị nhỏ của Hoàng Nhất Phong mới chỉnh đốn xong, mở cửa trở hai ngày, mấy hộ dân kéo đến bán khoai tây thu hoạch.

 

Ông cũng gặng hỏi lý do, nhưng mấy đó đều kín miệng như bưng, thì lảng , viện cớ khác để tránh né.

 

Thấy lạ, Hoàng Nhất Phong tìm đến Lương Khang Thời hỏi han:

“Dạo trong làng chuyện gì ? Sao tự nhiên ai cũng bán khoai tây thế?”

 

Lương Khang Thời còn chẳng mô tê gì. Ông nhún vai tỉnh bơ:

“Họ dám bán thì cứ dám mua. Mới mấy hôm còn lo gom khoai tây, giờ tự dưng hàng đổ về, chẳng đúng ý còn gì? Mà nếu ôm xuể, gom cho một ít nữa, lát khuân hai bao gạo sang đổi.”

 

Nói , ông bỗng hỏi thêm:

“Giờ một ký gạo đổi bao nhiêu khoai?”

 

Hoàng Nhất Phong nhẩm tính:

“Bình thường là bốn cân khoai đổi một cân gạo. Ai cần bán gấp, khi năm cân khoai mới đổi một cân gạo chứ.”

 

Làng Lương xưa nay trồng ngũ cốc, mà thế hệ như Lương Khang Thời lớn lên cũng từng thấy ai trồng lúa lúa mì ở đây. Bà con kinh nghiệm, mà năm nào cũng khó khăn, chẳng ai dám mạo hiểm thử nghiệm cây trồng mới. Thế nên, ăn cơm gạo trắng, họ chỉ cách mang nông sản nhà trồng đổi.

 

Mùa đông năm ngoái, chính quyền tổ chức trao đổi vật tư, thu mua bắp và khoai tây để đổi lấy gạo và bột mì. Trong tình cảnh thể mua gạo ở khác, đây gần như là cách duy nhất để dân làng thực phẩm tinh. Thành , gạo và bột mì còn sót trong nhà dân từ đợt đó bây giờ trở thành “tiền tệ” cứng, mua gì trong siêu thị nhỏ cũng thể dùng gạo để thanh toán.

 

Năm nay, bắp mất mùa, nông trạm thường xuyên cử về khảo sát. Một hộ dân lo lắng năm nay đủ bắp để đổi gạo nữa . Nhân viên nông trạm cũng bóng gió nhắc nhở rằng, cả nước đều đang gặp khó khăn về mùa màng, hạn hán kéo dài, sâu bệnh hoành hành, lượng gạo để trao đổi thể sẽ nhiều như năm ngoái. Họ khuyên tiết kiệm gạo, ăn độn thêm ngô, khoai sắn để phòng khi khó khăn.

 

Thông tin lan , giá gạo và bột mì lập tức tăng vọt.

 

Năm ngoái, chỉ cần hai cân khoai tây đổi một cân gạo, mà bây giờ Hoàng Nhất Phong hét bốn cân khoai cũng khối chấp nhận.

 

Dù gì cũng ai thể ngày nào cũng ăn khoai tây. Dân làng Lương vẫn đến mức thiếu đói, đổi lấy chút gạo trắng để ăn cho ngon miệng hơn cũng là chuyện dễ hiểu. Hơn nữa, khoai tây dễ bảo quản như gạo, chỉ cần để lâu một chút là mọc mầm, ngả xanh, ăn sinh bệnh.

 

Hoàng Nhất Phong vội ngăn Lương Khang Thời:

"Cậu khỏi cần mang gạo sang nhà . Hai cùng mở siêu thị nhỏ, trong đó vẫn còn kha khá tiền chia lợi nhuận của . Để trích đổi khoai tây cho luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-264-gap-chuyen.html.]

 

Lương Khang Thời nhẩm tính lắc đầu:

"Bớt nhiêu đó đủ . Tính cả tiền chia , vẫn lấy thêm hai bao gạo nữa, nhân lúc đổi nhiều thì cứ đổi."

 

Hoàng Nhất Phong thắc mắc:

"Cậu thu gom nhiều khoai tây , chắc chắn năm nay kho thực phẩm sẽ xuống đổi than ? Có tin tức gì ?"

 

Lương Khang Thời nhún vai:

"Tin thì , là do Nguyệt Nguyệt đoán thôi. mà nghĩ mà xem, nông sản năm nay giảm sản lượng, sâu bệnh thì vẫn cách khắc phục, kho lương thực cũng chẳng thể khá hơn. Bên đó nuôi bao nhiêu con , lấy từ vùng nông thôn thì lấy ở ? Mà thứ dân làng cần nhất lúc là gì? Than sưởi ấm! Giao dịch lợi cho cả đôi bên, chắc chắn cắt ngang . Thế nên, gom khoai tây vẫn là lựa chọn an ."

 

Thực , lý do Lương Khang Thời trực tiếp dùng gạo đổi than mà vòng qua khoai tây là bởi vì sẽ đổi lượng than nhiều hơn. quan trọng nhất là để tránh gây chú ý.

 

Dùng cả tấn khoai tây đổi than thì chẳng ai thấy lạ, vì cả làng đều thế. nếu vác vài trăm ký gạo đổi than, thì chỉ dân làng mà ngay cả từ kho lương thực cũng sẽ trố mắt ngạc nhiên.

 

Nhờ siêu thị nhỏ bình phong, hai nhà bọn họ cứ thế mà lặng lẽ tích trữ khoai tây cần thiết, ai nghi ngờ gì.

 

-

 

Tối qua, gió Bắc bỗng nổi lên. Sáng dậy, ai nấy đều thấy trời mát mẻ hẳn, cây cỏ đọng đầy những giọt sương lấp lánh. Dọc theo con đường làng, lá một vài gốc cây chuyển từ màu vàng cháy do nắng gắt sang sắc vàng nhạt của mùa thu.

 

Hôm nay là ngày thứ chín Tịch Minh Sầm việc trong đội công trình. Công việc ở đây nặng, nhưng thứ nhiều nhất là gánh nước từ một cái giếng xa tít mù khơi.

 

Nước trong giếng làng ngày càng cạn kiệt, nhiều giếng còn nước để múc. Ban đầu, dân làng dự định góp sức đào một cái giếng khoan thật sâu để dùng chung, ai ngờ kịp thực hiện thì động đất xảy , thiết khoan thể vận chuyển làng, kế hoạch giếng sâu coi như tiêu tan.

 

Bây giờ, trong làng chỉ còn lác đác vài cái giếng nước, mỗi đến lấy đều xếp hàng lâu.

 

Hôm nay, đội công trình nghỉ nửa ngày để chờ xi măng khô. Tịch Minh Sầm rời khỏi căn nhà đang xây dở từ giữa buổi chiều, đường về, thấy giàn mướp trong sân một hộ dân căng tròn, bóng mẩy. Cạnh bờ tường, lá cây cúc vu vàng úa, báo hiệu sắp tới mùa thu hoạch.

 

Anh thầm ao ước—giá mà cũng một mảnh sân nhỏ.

 

 

Loading...