Lúc tán gẫu, ông nhắc đến việc mở một tiệm tạp hóa ở làng Lương, ngoài bán hàng còn giúp dân trong vùng đổi vật phẩm với .
Nghe cửa hàng xa Trường THCS 6.
Nhìn túi rau nặng trịch trong tay, quyết định đến đó thử xem thể đổi lấy ít lương thực .
Dựa cái biển hiệu xiêu vẹo sắp rơi nhưng vẫn kiên cường bám trụ trận động đất, Tịch Minh Sầm thành công tìm tiệm tạp hóa đó.
Chủ tiệm – Hoàng Nhất Phong, đang ngoài cửa, mồ hôi nhễ nhại, cặm cụi nhặt gạch đá. Một gian nhà sập, đúng ngay mặt tiền của cửa hàng, khiến nơi trông càng xập xệ, tàn tạ.
Tịch Minh Sầm tiến gần, lễ phép hỏi:
“Chú ơi, tiệm còn mở ạ?”
Hoàng Nhất Phong đang việc trời nắng chang chang, đầu óc phần cuồng. Nghe hỏi , ông cứ tưởng trai trẻ đang hỏi tương lai tiệm còn hoạt động , lập tức gào lên:
“Mở! Sao mở?! Chú còn phá sản nhá!”
Tịch Minh Sầm giơ túi rau lên, mở miệng đề nghị:
“Chú xem, cháu ít rau, thể ký gửi ở đây bán ?”
Hoàng Nhất Phong lúc mới nhận Tịch Minh Sầm đến để bán rau.
Ban đầu, ông định rằng cửa hàng mấy ngày nay buôn bán , vì đống gạch vụn cửa còn dọn xong.
khi liếc túi rau tươi rói, ông lập tức đổi giọng:
"Mới hái đấy ? Để chú xem tươi nào!"
Ở làng Lương, Hoàng Nhất Phong đất ruộng, chỉ trồng hai luống rau cửa nhà.
Lượng rau thu hoạch chẳng bao giờ đủ ăn, nhưng lúc cửa hàng ăn khấm khá, lúc nào ông cũng thể đổi rau với dân làng.
Bây giờ, siêu thị đóng cửa mấy hôm, trong nhà thiếu rau trầm trọng, túi rau của Tịch Minh Sầm, ông khỏi động lòng, tính mua về ăn.
Tịch Minh Sầm bày rau , Hoàng Nhất Phong càng càng hài lòng.
Rau chỉ tươi, mà còn non mơn mởn.
Dân làng bình thường chờ rau già, lá xanh sậm, ăn dai nhách mới chịu hái đem đổi, vì như cân nặng hơn.
Còn mớ rau ? Chậc, đúng chuẩn rau nhà giàu ăn!
"Cậu đổi gì? Nhà chú nhiều đồ gia dụng lắm. Nếu đổi lương thực thì chỉ khoai tây với ngô khô thôi."
Ban đầu, Tịch Minh Sầm định đổi lấy lương thực, nhưng nhắc tới đồ gia dụng, đổi ý ngay:
"Chú bếp lò ?"
"Cậu loại nhỏ chỉ để nấu ăn, loại lớn thể kết nối hệ thống sưởi?"
Lò lớn thì to, chứa nhiều than, thể đốt sưởi, nấu nướng.
Lò nhỏ thì gọn nhẹ hơn, giá cũng mềm hơn nhiều.
"Chỉ cần loại để nấu ăn thôi."
Tịch Minh Sầm cũng chẳng hy vọng đủ rau để đổi. Thậm chí, chắc đổi lò nhỏ nữa kìa.
Quả nhiên, Hoàng Nhất Phong xua tay:
"Cậu món nào khác ? Chứ chừng rau thì đủ đổi . Với , chú cũng chẳng thể mua hết, ăn kịp hỏng uổng phí."
Tịch Minh Sầm trầm ngâm suy nghĩ.
Chốc lát , ngẩng đầu, chậm rãi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-258-cai-lo.html.]
"Cháu thể giúp chú dọn đống gạch vụn ."
Hoàng Nhất Phong ngớ , nhưng lập tức động tâm.
Dù ông thể hình to lớn, khỏe mạnh, nhưng cũng cồng kềnh và chịu nóng kém.
Làm việc nắng một lát thôi là xỉu.
Có điều, nếu dọn đống gạch , thì cửa hàng thể hoạt động .
Bây giờ, gạch đá cũng trở thành hàng hiếm.
Bản Hoàng Nhất Phong cần, nhưng hứa gom gạch nguyên vẹn để đưa cho nhà Lương Khang Thời sửa tường rào.
Vậy nên, khi dọn dẹp, thể chỉ hất hết sang một bên, mà còn lọc gạch còn nguyên vẹn.
Nói chung là phiền phức.
Mà giờ tự nhiên tình nguyện giúp?
Hoàng Nhất Phong sang Tịch Minh Sầm, ánh mắt lộ rõ sự cân nhắc.
Tịch Minh Sầm Hoàng Nhất Phong xong, gật đầu ngay do dự.
“Chốt đơn!”
Hoàng Nhất Phong xoay , đạp ghế trèo cửa sổ trong cửa hàng, lục lọi một hồi, cuối cùng lôi một cái bếp lò lùn tịt.
Tay còn , ông tiện thể xách theo một cái nón rơm.
“Mua một tặng một, bắt tay việc nhóc con.”
Cùng lúc đó, Lương Hàm Nguyệt cũng một cái bếp.
À , ‘ ’, mà là tốn công sức lớn để kiếm về.
Nghe vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực tế, cô lăn lộn bốn ngày trời núi Đại Thạch, chui xuống hai cái hầm mỏ, mới gom đủ nguyên liệu chế tạo.
Cô tự tay một cái lò nấu ăn chuyên dụng.
Trong [Sách Công Thức Tổng Hợp], Lương Hàm Nguyệt kiểm tra nguyên liệu cần thiết:
5 thỏi gang + 5 thỏi nhôm = 1 lò nấu ăn.
Gang là hợp kim, nó cần quặng sắt + than + đá silic.
Lương Hàm Nguyệt kiểm kê một lượt, phát hiện chỉ còn thiếu quặng silic và quặng nhôm.
Vậy là từ lúc rời khu trú ẩn về đảo, cô cắm đầu tìm khoáng sản, mãi đến hôm nay mới gom đủ.
Sau đó tốn cả buổi chiều từ núi Đại Thạch về biệt thự đảo, lò luyện suốt mấy tiếng đồng hồ để chế tạo hợp kim cần thiết.
Cuối cùng, khi đặt tất cả nguyên liệu lên bàn chế tạo, tim cô đập thình thịch vì kích động.
Suốt mấy ngày nay, cô còn mơ thấy kẹt trong hầm tối om, mỗi đầu là bắt gặp một đôi mắt xanh lét phát sáng chằm chằm .
Đây chính là di chứng của việc cày mỏ quá độ, suốt ngày chui rúc trong hang động, còn gặp ít dã thú trong lúc khai thác.
những ngày khổ ải đó kết thúc!
Bây giờ cô lò nấu ăn, còn tích trữ kha khá quặng sắt và vàng thể dùng chế tạo v.ũ k.h.í.
Ít nhất trong thời gian tới, cô chui xuống mỏ nữa!