Lần , nhờ trí nhớ , nhanh ch.óng đến nơi.
Vừa định cúi xuống hái rau, bỗng giật cảnh giác, đầu .
Trên tường của mấy căn nhà gần đó, mấy gã đàn ông đang bám lên, chằm chằm như hổ rình mồi.
Có lẽ là dân thôn Lâm Sơn. Đều là những thanh niên khỏe mạnh. Tịch Minh Sầm quen ai trong đó, nhưng trong đám , nhận trai từng đến khuyên sơ tán hôm .
Bọn họ nhảy khỏi tường, vây dần quanh với thái độ mấy thiện.
Một trong đó hất cằm : "Thằng nhóc cũng là dân tứ xứ, ở chung với đám của Vu Tùng!"
Người khác gằn giọng: "Nói mau! Mấy ngày nay bọn bây trốn ở ?"
Tịch Minh Sầm chậm rãi thẳng, cau mày đáp: " mấy đang cái gì."
"Mày còn giả vờ ngây thơ hả?! Không chịu khai thật thì đừng trách bọn tao mạnh tay!"
Một gã đàn ông trong đám dứt lời, định lao đ.á.n.h Tịch Minh Sầm, nhưng ngay lúc đó, trai trẻ từng bụng cảnh báo hôm vội vã chạy tới, thở hổn hển :
"Cậu liên quan gì đến bọn đó !"
" tận mắt thấy ở khu sơ tán! Lúc đám của Vu Tùng tụ tập trong sân nhậu nhẹt, chỉ lặng lẽ ở sân bên cạnh, ăn mì gói cùng bà vấn đề thần kinh của ! Chuyện đó cũng chẳng dính dáng gì tới !"
"Thật ?" Đám đàn ông vẫn bán tín bán nghi.
Mặc dù chẳng rõ rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng Tịch Minh Sầm cũng thấy cảm kích vì trai trẻ sẵn sàng bênh vực .
Trước đây, ít tiếp xúc với dân thôn Lâm Sơn. Có , bắt gặp một nhóc lả bên vệ đường, mặt đỏ bừng, trông vẻ say nắng. Thấy , liền bế nó bóng râm, lấy nước cho uống giúp mát cơ thể.
Hóa nhóc đó là con trai của trai trẻ .
Khi , ơn, nhưng cũng tỏ rõ ý dính dáng nhiều đến một kẻ ngoại lai như . Để bày tỏ lòng cảm kích, đưa một phần lương thực hào phóng qua nữa.
Không ngờ hôm nay hai ba lượt giúp .
" quen Vu Tùng, cũng từng chuyện với ." Giọng Tịch Minh Sầm trầm .
Có chứng, đám đàn ông dường như cũng xuôi xuôi. kịp để thở phào, một gã trong nhóm gằn giọng:
"Kể cả mày dính dáng, thì từ nay cũng phép ở thôn Lâm Sơn! Chúng tao chứa dân ngoài nữa!"
Chàng trai trẻ thở dài, lên tiếng giải thích:
"Ngày thứ hai động đất, Vu Tùng nhân lúc khu sơ tán, dẫn đàn em cướp bóc khắp làng. Có vài cụ già chịu rời nhà, thế là bọn chúng biến ăn trộm thành cướp đoạt, đ.á.n.h c.h.ế.t hẳn một đôi vợ chồng già. Giờ chúng chạy trốn mất ."
Tịch Minh Sầm khẽ gật đầu. Nghĩ đến cái lũ đó, cũng chẳng thấy ngạc nhiên khi chúng chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-257-cai-lo.html.]
Thấy vẫn yên nhúc nhích, một gã trong nhóm bắt đầu mất kiên nhẫn, gằn giọng:
"Đã là ở đây nữa, mày còn đó gì?! Nếu điều thì—"
"Rau của ."
Anh thản nhiên cắt ngang.
Cả đám đồng loạt theo ánh mắt , chỉ thấy một luống rau xanh um tùm, ngay … chân họ.
Gã đàn ông nãy giật , nhanh ch.óng rụt cái chân to tổ chảng suýt giẫm lên một cây cải bẹ, mặt lộ rõ vẻ hổ lẫn cảnh giác:
"Thế hái xong thì cuốn xéo ngay!"
Tịch Minh Sầm đáp, chỉ lẳng lặng cúi xuống, bắt đầu hái rau.
Thực , ngay khi đến đây, nhận kẻ lẻn ăn trộm một phần rau. Có vẻ tên trộm vội vàng, chỉ nhắm đúng một chỗ mà vặt sạch, bất kể là rau còn non trưởng thành, thậm chí còn để cả mấy gốc rau kịp nhổ hết.
Tịch Minh Sầm liếc đám dân làng Lâm Sơn vẫn luôn bên cạnh theo dõi . Không ai trong họ vẻ gì là chột .
Hơn nữa, ai trong làng cũng đất riêng, chẳng đến mức mò sang chỗ bẻ trộm một nắm rau. Chắc là bọn Vu Tùng , thầm nghĩ.
Anh dứt khoát nhổ sạch tất cả rau còn – bất kể là trưởng thành còn non. Nói tiếc thì là dối.
Đám cải thảo mới chỉ bắt đầu bọc lá, phần lõi vẫn còn lỏng lẻo, cuộn c.h.ặ.t . Chỉ cần thêm hai, ba tuần nữa thôi, một cây là đủ cho cả nhà ăn mấy bữa.
Vài cây cà rốt thì… lá mặt đất xanh um, trông khỏe mạnh vô cùng, nhưng củ bên thì chỉ to cỡ một ngón tay.
Nhìn mà xót ruột!
chỉ tiếc đứt ruột.
Ban đầu, mấy gã đàn ông trong làng còn chằm chằm theo dõi , như thể sợ đổi ý, định lỳ mặt ở . đến khi chứng kiến cảnh nhổ cả đám rau kịp lớn, bọn họ lẳng lặng mặt , nỡ nữa.
Có lầm bầm một câu:
“Cậu đừng trách chúng . Ai mà chẳng chỉ sống yên ? Chúng sợ dẫn sói nhà thôi.”
“ hiểu.”
Tịch Minh Sầm điềm tĩnh đáp, nhét bó rau cuối cùng túi.
Thu hoạch một quá nhiều rau, mà chẳng tủ lạnh để bảo quản, nếu ăn hết trong một, hai ngày, tất cả sẽ hư sạch cái nắng oi bức .
Tịch Minh Sầm chợt nhớ đến một đàn ông trung niên cao lớn mà từng gặp khi còn ở khu sơ tán sân thể d.ụ.c mấy hôm .