Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 231: Trời mưa

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Lương Khang Thời chuẩn cùng Hoàng Nhất Phong thành lấy hàng. Trước khi , ông hỏi Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn cần mua gì .

 

Trân Mẫn nghĩ ngợi :

"Anh kiếm giúp em hai cái kéo nhé. Nhà bốn cái, giờ một cái chuyên để mổ cá, một cái dùng hằng ngày, mà dạo hai cái đó cùn quá, em mài bằng đá mài cũng ăn thua. Giờ chỉ còn hai cái để dự phòng, nên nếu gặp chỗ nào bán kéo thì mua thêm vài cái ."

 

Lương Hàm Nguyệt thì nhắc ngay chuyện cũ:

"Ba , cái tủ đông ba mang về mấy tháng mới xài một tháng hỏng . May mà dạo nhà ăn kem nhiều, nên chuyển hết đồ qua tủ đông còn , thì tiêu. Nếu ai bán tủ đông cũ, ba nhớ gom về một cái nữa nhé.

 

Còn nữa, bột sắn, dùng máy xay sinh tố. Máy chạy nhanh nhưng nhỏ quá, mỗi xay tí tẹo, cực lắm. Nếu ba thành mà thấy chỗ nào bán máy xay, mua luôn mấy cái về . Sau còn bột khoai, bột sắn nữa, máy thì nhanh hơn nhiều!"

 

Lương Khang Thời gật đầu, ghi nhớ hết thứ. Dù Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn cũng chỉ dặn ông để ý thôi, tìm là chuyện khác.

 

Dạo thành mua hàng dễ như . Thậm chí bạn bè của Hoàng Nhất Phong trong thành phố cũng kiếm nguồn hàng dồi dào nữa. Trước đây, hàng hóa họ lấy đều là tồn kho của các kho bãi, mà giờ kho cũng gần cạn , trong khi nhà máy vẫn mở cửa sản xuất . Lần Hoàng Nhất Phong mang lương thực đổi, mà chỉ tiêu hết một nửa, đủ hiểu thị trường đang ảm đạm thế nào.

 

Hiện tại, chỉ chợ sớm do chính quyền tổ chức là còn sôi động một chút, nhưng chủ yếu vẫn là các sạp hàng nhỏ lẻ, dân tự mang đồ dư đổi chác với . Hoàng Nhất Phong lâu lâu ghé qua cũng chỉ kiếm một ít đồ linh tinh.

 

Ấy về, Lương Khang Thời vác đầy đủ thứ bọn họ cần!

 

Trân Mẫn khỏi ngạc nhiên:

"Anh bao nhiêu chỗ mới kiếm đủ chừng thế? Em cần gấp mà!" Bà ông mồ hôi nhễ nhại giữa trời nắng nóng, lòng xót xa thôi.

 

Ông đầy đắc ý, vẻ "Các ngờ tới !" đáp:

"Có xa ! Toàn bộ đều mua ở một chỗ thôi!"

 

Lương Hàm Nguyệt , đoán ngay:

"Ủa, ba tìm kho điện máy nào hả?"

 

Lương Khang Thời lúc mới bật mí:

"Mấy thứ đều là đồ cũ đó, nhưng còn mới lắm, tới chín phần! Chỉ cần chùi rửa kỹ một chút là xài vô tư. Dạo nhiều chuyển , họ dọn đến khu canh tác lương thực mới, nên bán tháo bớt đồ đạc mang theo . Chỉ cần bỏ ít lương thực là đổi cả đống luôn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-231-troi-mua.html.]

Cả nhà xong, ai nấy đều tròn mắt ngạc nhiên. là thời buổi , khi mua đồ mới còn khó hơn tìm hàng cũ!

 

"Dọn đến khu canh tác lương thực á? Mà ai mới dọn ?” Lương Hàm Nguyệt ngạc nhiên. Ở làng Lương chẳng ai ngóng tin tức gì về cái gọi là "căn cứ lương thực", càng từng đến chuyện di dời dân lên đó.

 

"Toàn là kỹ sư, chuyên gia các ngành, họ ưu tiên chuyển đến . Sau đó là công nhân xây dựng và nông dân triệu tập cùng gia đình họ. Gần khu lương thực kế hoạch mở thêm mấy nhà máy, thành phố cũng đang tuyển lao động gấp. Qua mấy tuyển dụng, ai cũng hễ xin việc đó thì sẽ suất đưa cả nhà theo, thế là ai nấy chen lấn giành lấy suất bằng giá. Mấy thì bán tháo hết đồ đạc mang theo thôi.”

 

Trân Mẫn , giọng chút bất mãn:

"Mấy tuyển mà chẳng thấy báo cho dân trong thôn một tiếng nhỉ!”

 

Nhà bà thì ai công nhân, nhưng ai trong thôn cũng đất canh tác. Nhất là năm nay mùa màng chẳng , nếu kiếm thêm công việc gì, cũng đỡ gánh nặng cho gia đình bao nhiêu.

 

Lương Khang Thời lắc đầu, thở dài:

"Dân thành phố còn khổ hơn nhiều, thấy công việc lo ăn lo ở, chẳng khác nào vớ cọc cứu mạng. Những sẵn sàng chấp nhận quy định nghiêm ngặt của căn cứ chắc chắn nhiều hơn dân thôn . Vào đó dễ . Thử hỏi mấy ai trong làng chịu bỏ quê hương, bỏ nhà cửa mà dọn đến đó sống?”

 

Trân Mẫn chỉ phàn nàn chút cho bõ tức thôi, chứ bà cũng hiểu rõ chuyện . Muốn duy trì trật tự thì đương nhiên ưu tiên gom những thất nghiệp trong thành phố . Nếu để họ cứ lang thang công ăn việc , chẳng mấy chốc thành phố sẽ rối loạn. Nhìn làng Lương, vẫn yên bình như thế cũng là nhờ .

 

"Thế giờ trong thành còn bao nhiêu ?” Lương Hàm Nguyệt tò mò hỏi.

 

Lương Khang Thời nhẩm tính:

"Thành phố An phát triển muộn, dân cư phần lớn là dân nông thôn lên lập nghiệp. Ngay từ khi lũ lụt kết thúc, ai quê đều tìm đường về quê cả, lúc đó dân giảm gần một nửa . Giờ căn cứ lương thực nhiều tuyển , thêm đó là những may thiệt mạng trong bão tuyết, lũ lụt, đợt nắng nóng qua... Tính tính , chắc dân hiện tại đến một phần mười so với .”

 

Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn , khỏi thở dài. Thành phố từng phồn hoa náo nhiệt như thế, mới đầy một năm mà suy tàn đến mức .

 

"Vậy nếu đều chuyển cả, thì chắc mấy ông lãnh đạo cũng dọn lên căn cứ lương thực việc hết nhỉ?”

 

Lần Lương Khang Thời ngạc nhiên:

"Chuyện đó thì ba rõ, nhưng chắc là . Sao tự dưng con hỏi chuyện ?”

 

Lương Hàm Nguyệt nhếch mép, ánh mắt chút giảo hoạt:

"Thì con chỉ , nếu mấy ông lớn đều dọn , thì cái nhà từng mặt dày chiếm biệt thự của chú Hoàng còn bám trụ ở đó . Chú cũng là lãnh đạo gì đó mà, đúng ?”

Loading...