Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 227: Bia

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:18
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trân Mẫn con gái nhắc tới khoai lang thì chợt nhớ chuyện khác, liền dặn dò: “À, nhắc mới nhớ, mấy hôm nữa nhớ rủ ba con bột khoai và miến khoai nhé. Để khoai trong kho lâu là nó mọc mầm đấy.” Chiếc máy may chân bà vẫn đều đặn phát tiếng cạch cạch nhịp nhàng.

 

Lương Hàm Nguyệt sốt ruột: “Mẹ ơi, khoan nghĩ tới khoai lang , nghĩ giúp con xem nên lấy gì đổi sâu keo kìa!”

 

Máy may ngừng , Trân Mẫn suy tư một lát gian: “Hay là lấy hai thùng bia mà ba con giấu đem đổi ! Trời nóng thế , đồng về mà chai bia ướp lạnh từ giếng thì còn gì sướng hơn. Đám đàn ông trong làng dù tiếc rẻ thế nào cũng cưỡng nổi . Không ai dám đem hết sâu họ bắt để đổi bia, nhưng ít nhất cũng đổi một chai về thử chứ. Con nhờ chú Hoàng chịu khó đổi từng chai một, tích tiểu thành đại, chắc chắn đổi cả đống sâu keo!”

 

Mắt Lương Hàm Nguyệt sáng rực lên. Cô lập tức chạy đến kệ hàng, ôm lấy một đống snack đủ loại: khoai tây chiên, kẹo dẻo, xúc xích, lạp xưởng cay… Đây đều là hàng Trân Mẫn đặt từ nhà cung cấp với danh nghĩa mở tạp hóa nhỏ. Lương Hàm Nguyệt ăn vài gói, nhưng vẫn còn khá nhiều. Dạo cô còn suốt ngày giục cô ăn cho hết, kẻo để lâu hết hạn.

 

Thấy con gái ôm cả đống đồ ăn vặt, Trân Mẫn nhíu mày: “Con mang mấy thứ thì ai mà chịu đổi?”

 

Lương Hàm Nguyệt vỗ n.g.ự.c đầy tự tin: “Mấy đứa nhỏ chứ ai! Mẹ đừng coi thường việc lớn cưng chiều con nít nha!”

 

-

 

“Nội ơi, con ăn khoai tây chiên!”

 

Lúc , Vương Tú Liên đang nấu cơm. Bữa cơm vô cùng đơn giản: hâm nồi cháo trắng nấu từ sáng, luộc vội một ít rau xanh chấm nước tương, thêm đĩa củ cải muối từ mùa đông năm ngoái để ăn kèm. Trời nóng, bà chẳng nấu nhiều, mà trong nhà cũng chán ăn, mấy hôm nay qua loa cho xong bữa.

 

Bị nóng từ nồi cháo xông lên ướt cả mặt, thêm đứa cháu nội cứ quấn lấy bên cạnh, Vương Tú Liên chút bực : “Trời nóng thế , cứ lượn lờ trong bếp sợ cảm nắng hả? Nhà khoai tây chiên cho con ăn?”

 

Đứa cháu điều lùi xa một chút, nhưng vẫn từ bỏ: “Tạp hóa bán mà nội! Sáng nay Viên Viên ăn , con cũng ăn!”

 

Vương Tú Liên đang định mắng nó một trận. Bà đủ đau đầu vì vụ mùa mất trắng – cả ruộng ngô sâu keo tàn phá gần hết, mùa đông sắp tới sống thế nào còn . Nhà từ lớn tới bé ngày nào cũng dậy từ nửa đêm, tờ mờ sáng lội đồng bắt sâu. Cháu nội bà những hiểu chuyện, còn đua đòi theo , bày đặt thèm khoai tây chiên.

 

khi bà ngước lên, chạm ánh mắt mong chờ của nó. Đứa nhỏ mím c.h.ặ.t môi, như thể nếm vị khoai tây giòn rụm trong miệng. Lại thấy ánh mắt bà thiện cảm lắm, nó liền co , chút sợ sệt.

 

Trong lòng Vương Tú Liên bỗng dưng mềm nhũn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-227-bia.html.]

Thiên tai liên miên, khổ nhất vẫn là bọn trẻ. Người già như bà cũng từng mấy chục năm sống đủ đầy, còn tụi nhỏ thì ? Chúng mới nhớn lên bao lâu, cùng lớn chịu cảnh thiếu thốn. Học hành dang dở, ngay cả một bịch snack cũng thành xa xỉ, thử hỏi ai mà xót?

 

Nghĩ thì nghĩ , nhưng Vương Tú Liên vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, trầm giọng : “Bây giờ lấy gạo đổi snack, thì tháng khỏi uống nước đường phèn luôn đấy. Nếu con nghĩ kỹ thì bảo ba con mang gạo tạp hóa .”

 

Thằng nhóc cau mày, khổ sở vì đ.á.n.h đổi nước đường phèn ngọt lịm. nghĩ , Viên Viên ăn khoai tây chiên đổi bằng gạo nhỉ?

 

“Nội ơi, con cũng bắt sâu, đổi lấy khoai tây chiên!”

 

“Bắt sâu mà đổi snack á?” Vương Tú Liên tin nổi, nhưng cũng lo thằng nhóc ngốc nghếch chạy đồng mò mẫm lung tung, bèn quát: “Trời nắng thế mà con đồng, kiểu gì cũng phơi thành cá khô mất!”

 

“Vậy mai con cùng !” Thằng bé tính toán xong xuôi: sáng sớm trời còn mát, nó lùn tịt, cứ nhắm mấy cái lá phía mà bắt sâu. Lúc về ngang qua tạp hóa, đổi lấy bịch khoai tây chiên mang về ăn, kế hoạch quá hảo!

 

Nghe cháu nội trơn tru như , Vương Tú Liên chút d.a.o động. Hay là thật sự chuyện dùng sâu keo đổi lấy khoai tây chiên? Nếu đúng thế thì cũng , cho thằng bé theo đồng bắt sâu, lỡ đủ đổi, bà bù thêm cho nó một chút, tiện thể cho nó thấy lớn mỗi ngày vất vả đến thế nào.

 

“Vậy mai ba rưỡi sáng nội gọi, con mà dậy thì đừng mơ tới snack!”

 

“Yên tâm nội, con nhất định dậy!”

 

-

 

Chiến lược khoai tây chiên + bia giúp Lương Hàm Nguyệt thoát khỏi vòng vây của đám đại gia nuôi gà!

 

Liên tục đổi hai mươi sáu cân sâu keo, phơi khô cũng mười lăm cân, đủ cho đàn gà vịt đảo ăn vặt trong một thời gian dài.

 

Mà chuyện thần kỳ hơn là đầy một tuần , lũ vịt bắt đầu đẻ trứng !

 

Lương Hàm Nguyệt vui vẻ lục lọi trong đống cỏ, moi một quả trứng vịt trắng trẻo mịn màng, cẩn thận nâng trong tay. Tuyệt vời! Giờ thể tích trứng vịt – ấp vịt con – nuôi lớn thịt mấy con vịt đực để ăn !

 

 

Loading...