Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 220: Nạn côn trùng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 19:06:11
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ăn sáng xong ở nhà Trân Lệ, Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn chuẩn lên đường về nhà. Trân Lệ vẫn chịu buông tha, cứ nằng nặc dúi thêm đồ cho hai mang .

 

Lương Hàm Nguyệt vội vàng giữ tay bà : “Dì cả, nhà con hết mấy thứ , dì giữ mà dùng.”

 

Trân Lệ vẫn chịu bỏ cuộc. Thấy thế, Lương Hàm Nguyệt nhanh trí chuyển chủ đề: “Dì cả, nhà dì dư hạt giống rau nào cho con xin ít, dạo hạt giống khó kiếm lắm.”

 

“Có chứ!” Nghe , Trân Lệ lập tức thẳng nhà kho bên cạnh vườn rau, lát với mấy túi hạt giống tay.

 

“Đây là chỗ còn dư từ , rau muống, hành lá, ớt hiểm, còn đây là xà lách. À đúng ! Vi Vi, đây nào~” Trân Lệ gọi chị họ, “Con chạy qua nhà ông tư Điền, xin một ít cây giống dâu tây về.”

 

Điền Vi gật đầu nhận lệnh nhanh ch.óng mất.

 

Trân Lệ giải thích: “Trước trong thôn nhà nào cũng trồng dâu tây cả, giờ thì ít hơn nhiều , ai cũng chỉ trồng rau nào năng suất cao, ăn cho chắc bụng thôi. Mà mấy nhà còn trồng cũng chỉ trồng một ít để ăn chơi. Mấy hôm dì thấy ông tư Điền ươm giống dâu tây, nên nhờ xin một ít về trồng thử.”

 

Dâu tây thể trồng từ hạt hoặc từ cây giống, nhưng gieo hạt thì lâu lắm, mà nếu dân chuyên cũng khó thành công. Thế nên Trân Lệ mới bảo lấy cây giống về trồng cho chắc ăn.

 

Lương Hàm Nguyệt mỉm vui vẻ, thế nghĩa là nhà cũng dâu tây ăn ! Cô bèn tranh thủ học hỏi Trân Lệ một bài về kỹ thuật trồng dâu. Dù trong tài liệu cô thu thập chắc cũng ghi chép cách trồng, nhưng so với kinh nghiệm thực tế của một nông dân thứ thiệt chứ.

 

Nhắc đến chuyện , Trân Lệ lập tức thao thao bất tuyệt, truyền hết bí kíp gia truyền. Cuối cùng, bà dặn dò: “Dâu tây thể tự để giống, cứ tìm mấy cái , gọi là nhánh bò. Mấy nhánh mọc dài , bò sát mặt đất, thể dùng để nhân giống. Nó thường mọc lúc dâu tây kết trái. Cái nhánh bò nhiều chỗ đ.â.m nhánh con, nhưng nhớ nhé, những nhánh mọc ở đốt lẻ thì rễ , dùng cây con . Chỉ lấy những nhánh mọc ở đốt chẵn thôi!”

 

Trân Lệ mẫu: “Một cái nhánh bò dài ngoằng, cứ cách một đoạn mọc một nhánh con. Con đếm , một, ba, năm… bỏ hết, đừng tiếc! Phải lấy nhánh mọc ở đốt hai, bốn, sáu, chỉ mấy cái đó mới sống .”

 

Lương Hàm Nguyệt đầu về mẹo trồng , thấy thần kỳ quá chừng, vội vàng gật gù ghi nhớ.

 

lúc Trân Lệ sắp giảng xong bài học nhập môn trồng dâu tây, Điền Vi cũng về, tay ôm theo một bó cây giống dâu tây. Đám cây con còn nguyên bầu đất, quấn c.h.ặ.t trong màng nilon giữ ẩm.

 

Trân Mẫn xe, vẫy tay tạm biệt: “Thế bọn con nhé, chị cả, mấy ngày nữa qua thăm chị!”

 

Trân Lệ vẫy tay mạnh mẽ: “Đi đường cẩn thận nhé! Nhà thiếu gì thì tới bảo chị!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-220-nan-con-trung.html.]

Hai con bên vệ đường, chiếc xe của Lương Hàm Nguyệt chạy xa dần. Trời đầu hè, chỉ một lát mà lấm tấm mồ hôi.

 

Điền Vi khuyên nhủ: “Vào nhà thôi , đừng để nắng mệt. Dì hai với Nguyệt Nguyệt xa .”

 

Trân Lệ đáp lời nhà, tâm trạng vui vẻ : “Dì con mang đến con gà, lát nữa thịt, trưa nay nhà ăn gà hầm nấm với khoai tây!”

 

Nghe , Điền Vi cũng hớn hở: “Yeah! Có thịt gà ăn !”

 

Cuộc sống hiện tại của hai con đến mức khó khăn gì, chỉ là lâu chẳng ăn miếng thịt tươi nào. Mỗi tháng lương phát xuống đều kèm theo các loại vật tư cần thiết, nhưng tuyệt nhiên thịt tươi. Chẳng ai rảnh đến mức điều riêng một chuyến xe chỉ để chở thịt về thôn Điền, mà nhà bếp của thôn cũng xây xong, nên họ chỉ thể mong chờ cơ hội ăn chút thịt.

 

Bây giờ tự dưng hẳn một con gà, bảo vui chứ!

 

“Để con đun nước!” Điền Vi hớn hở chạy ngay bếp, quên sạch chuyện trời nóng như đổ lửa.

 

 

Trên đường lái xe về nhà, Lương Hàm Nguyệt đôi lúc thấy nấp trong góc tường hoặc bóng cây bên đường, lạnh lùng theo chiếc xe lướt qua. Có thậm chí còn dậy, bước về phía vài bước, miệng lầm bầm mấy câu kiểu như “Làm ơn giúp .”

 

Lương Hàm Nguyệt dám giảm tốc độ, kịp rõ động tác tiếp theo của họ thì phóng xe xa .

 

Trân Mẫn vô tình bắt gặp ánh mắt của một trong đó, bất giác rùng : “Sao họ con kiểu đó?”

 

Lương Hàm Nguyệt vẫn chăm chú thẳng về phía , giọng điềm tĩnh: “Họ căm ghét chúng . Càng rơi cảnh khốn cùng, lòng càng dễ sinh thù hận, dù rằng chúng chẳng liên quan gì đến .”

 

Cùng đối mặt với thiên tai, nhưng họ chịu cảnh rách rưới, đói khát, còn Lương Hàm Nguyệt thể lái xe bon bon ngang qua mặt họ.

 

Họ quên mất rằng, giữa họ và Lương Hàm Nguyệt, vốn hề mối liên hệ nào. Mọi cơ hội họ từng , đều là do chính họ bỏ lỡ.

 

Lương Hàm Nguyệt : “Sáng nay con mấy cô chú ở chợ sớm khu sản xuất lương thực đang tuyển công nhân đấy. Lần cần khá nhiều , ưu tiên nhất là những ai kinh nghiệm trồng trọt.”

 

 

Loading...