Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 212: Bắt cua

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:15:51
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cách yêu cầu moi sạch nội tạng cá, rửa, đ.á.n.h vảy, thả ngay nước muối 10%. Nghe thế thể giữ cá tươi ngon trong vài ngày mà hỏng.

 

Chà, vẻ đáng để thử đây!

 

Lương Hàm Nguyệt cần cá thu giữ lâu đến mấy ngày, chỉ cần bảo quản trong vòng 12 tiếng, từ 3 giờ chiều nay đến 3 giờ sáng mai mà ươn là đủ .

 

Mà thực , hàng mang chợ sớm chỉ cá trắm và cá thu. Tối nay cả nhà ba đều bãi biển kiếm thêm hải sản. Tiểu Hắc bắt tôm hùm gần bờ hàu, cả nhà ăn một bữa no nê mà vẫn còn thòm thèm. Trân Mẫn buổi tối tôm hùm hoạt động mạnh, từng liều lĩnh vác đèn pin bãi biển tìm tôm, nhưng lạc một chút, cuối cùng cả một bãi bùn đầy rẫy cua lan hoa.

 

Hôm đó, Lương Hàm Nguyệt ăn nguyên một nồi cua xào cay, thơm nức mũi. Hôm nay, kế hoạch vẫn là mò bãi bùn , kiếm một rổ cua đem bán.

 

Khi trời tối, cua lan hoa càng hoạt động mạnh. Bãi bùn nước sâu hơn nửa mét, phía là lớp cát bùn chắc nịch, cua thì luồn lách qua bên .

 

Vì cua lan hoa bao giờ bò lên bờ, cả ba đều lội xuống nước mà bắt. nếu dùng tay thì khó lắm, vì cua cực kỳ linh hoạt, hễ động tĩnh là lẩn mất tiêu.

 

Hơn nữa, cua lan hoa dữ. Lần , Trân Mẫn dùng móc câu bắt tôm hùm bẻ thẳng cái xiên, xiên thẳng mai cua mới bắt nửa rổ.

 

cua là để đem bán. Nếu bắt về ăn thì , cua thương cũng mặc kệ, cứ nấu ngay là xong. bán cho thì khác, cua mà c.h.ế.t là thịt bở, vị cũng dở hẳn. Vậy nên , cả nhóm bắt cho cua còn sống khỏe mạnh.

 

Công cụ hôm nay chính là vợt lưới!

 

Một tay cầm đèn pin, một tay cầm vợt, ánh mắt rà kỹ từng tấc cát bùn. Cua lan hoa đôi khi vùi nửa xuống cát, nhưng viền mai và càng của nó sắc xanh lam nổi bật, giúp Lương Hàm Nguyệt dễ dàng nhận .

 

thấy một con đang yên cát, lập tức vung vợt úp chụp xuống. Cua hoảng hốt vung càng bấu c.h.ặ.t xuống đất, phóng nhảy vọt ngoài, nhưng tiếc là vẫn nhanh bằng Lương Hàm Nguyệt, cuối cùng vẫn vợt chặn . Cô nhanh tay lật vợt lên, nhấc khỏi mặt nước, thế là c.o.n c.ua hết đường trốn!

 

Vợt lưới đúng là tiện, nhưng cũng một nhược điểm lớn: cua thì bấu c.h.ặ.t, khó mà đổ ngoài. Nhiều khi Lương Hàm Nguyệt thấy một c.o.n c.ua khác chạy qua chân, mà con trong tay thì cứ nhất quyết chịu nhả vợt, sốt hết cả ruột!

 

Cô tính dùng tay gỡ , nhưng cua ở vùng hung hăng quá, cái càng to lia lịa khiến cô dám với . Cuối cùng, cô xé ít rong biển dụ nó kẹp lấy, mới nhẹ nhàng gỡ ném rổ.

 

Ngay lúc , Lương Khang Thời từ phía xa vội vã chạy tới, mặt tái mét, giọng hoảng hốt:

 

“Nguyệt Nguyệt, ba trúng độc !”

 

Lương Hàm Nguyệt đơ . Đang yên đang lành mò cua bắt ốc, thế quái nào trúng độc? Cô hốt hoảng hỏi:

 

“Sao mà trúng độc ?! Giờ m.á.u tụt xuống bao nhiêu ?!”

 

Lương Khang Thời tuy chỉ là tài khoản khách, nhưng thanh m.á.u của ông cũng giống Lương Hàm Nguyệt, khiêm tốn ở góc phía tầm , nhỏ xíu đến mức bình thường chẳng ai thèm để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-212-bat-cua.html.]

 

Thế nhưng , Lương Khang Thời phát hiện thanh m.á.u của phát ánh sáng đỏ nhàn nhạt, hơn nữa còn đang giảm dần. Trên thanh m.á.u còn hiện thêm hai chữ nhỏ: (Trúng độc). Vì thế, ông mới cuống cuồng chạy đến tìm Lương Hàm Nguyệt, hỏi xem chuyện gì xảy .

 

Lương Hàm Nguyệt cũng rõ nguyên nhân, nhưng nếu đang mò cua bắt ốc mà trúng độc, chắc chắn là chạm sinh vật biển độc .

 

May mắn , m.á.u của Lương Khang Thời tụt mãi, mà dừng ở mức năm điểm, trạng thái trúng độc cũng biến mất. Ông thấy liền bớt hoảng, từ từ nhớ xem đụng cái gì.

 

“Hình như ba đạp trúng một con cá, dẹt dẹt, cái đuôi dài. Ngoài con cá đó với đám cua lan hoa, ba chạm thứ gì khác.”

 

Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một lát, xác nhận với ông:

 

“Có hình thoi, trông như hai cái cánh to ?”

 

! Giống y như !”

 

hứng thú với sinh vật biển, Lương Hàm Nguyệt thường xuyên tài liệu về chúng, nhờ đó mà cô nhận ngay:

 

“Đó là cá đuối! Đuôi của nó gai độc, ba đạp trúng nên nó hất đuôi lên chích ba một phát, thế là trúng độc.”

 

Lương Khang Thời cảm nhận đau đớn trong gian, nên ông cũng chính xác lúc nào chích.

 

Biết rằng lượng m.á.u mất tuy nhiều nhưng đến mức c.h.ế.t hẳn, Lương Hàm Nguyệt liền bảo ông lên bờ nghỉ một lát. Máu trong gian thể tự hồi phục, cứ nửa tiếng hồi một ít. Ít nhất cũng đợi ông hồi sáu điểm mới cho xuống nước tiếp, chứ nếu còn một cú chích nữa của cá đuối, e rằng ông sẽ thật...

 

đá khỏi gian suốt bảy ngày đúng là t.h.ả.m họa! Trời nóng thế , gian thì ăn cơm cũng chẳng nuốt nổi. Trân Mẫn và Lương Khang Thời mỗi ngày đều trông chờ sáu tiếng đảo tắm rửa, dạo chơi cho mát mẻ. Chứ ở nhà thì dù im bất động, mồ hôi vẫn chảy ròng ròng, đêm đến ngủ cũng yên, nóng đến mức tỉnh giấc mấy .

 

Giờ trong bãi bùn cá đuối, mà màu sắc của nó giống hệt nền cát bùn, cực kỳ dễ đạp trúng, cả nhóm càng cẩn thận hơn. Lương Hàm Nguyệt lập tức thông báo cho Trân Mẫn, dặn cô cũng chú ý.

 

Nhân tiện cúi xuống rổ cua của , cô lập tức sửng sốt:

 

“Mẹ ơi, bắt nhiều quá ?! Gần bằng cả con với ba cộng đấy!”

 

Trân Mẫn nhếch môi đầy bí hiểm:

 

“Xem thường con quá . Mắt và tay bắt của là hàng top đấy. Còn ba con hả, chả bằng . Chứ thì đạp trúng cá đuối, đúng là đồ đoảng!”

 

Sau ba tiếng lội bùn bắt cua, rổ của Trân Mẫn đầy ắp, Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời cũng sắp nửa rổ. Một buổi tối bội thu!

 

 

Loading...