Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 201: Cây ăn quả

Cập nhật lúc: 2026-02-22 18:05:37
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái chắc ai cũng nhỉ? Lưới che nắng!"

 

Được dệt từ nhựa polyetylen đen đặc, bề ngoài thì kín như bưng, nhưng khi căng vẫn lọc ánh sáng. Nó thường dùng trong nhà kính, giúp giảm bớt cường độ nắng gắt mà vẫn đủ sáng cho cây phát triển.

 

Ở quê, nhiều nhà cũng căng lưới che nắng lên sân xe hoặc vườn nhỏ. Lương Hàm Nguyệt giũ lưới , bà con lập tức nhận nó là thứ gì.

 

"Mấy bữa nay nắng nóng kinh khủng, nhất là buổi trưa, rau cỏ ngoài vườn cứ héo rũ hết cả. Có còn dựng tạm giấy bìa, xếp chậu nước để giảm nóng, mà thì sáng tối chỉnh chỉnh , cực ghê. Giờ mà căng một cái lưới che nắng thế , ánh sáng xuyên qua đủ, rau cháy lá, còn đỡ tốn công. Nhà nào vườn thì nhất định nên bỏ lỡ!"

 

Ở thôn , ai mà chẳng một mảnh vườn? Chuyện rau nắng thiêu cháy là nỗi khổ chung, ngày nào cũng kiểm tra mấy lượt, chỉ sợ trồng xong mất trắng.

 

là thứ thiết thực mà ai cũng cần.

 

Một bác gái lên tiếng: "Giờ trời sắp tối , giờ tụi cô mua cũng về nhà lấy lương thực đổi, tới lui kịp. Mai còn giảm giá con?"

 

Hoàng Nhất Phong thấy bà con hào hứng với hàng hóa trong siêu thị của , lập tức hớn hở gật đầu, mặt đỏ bừng vì phấn khích: "Không chỉ mai mà cả mốt nữa! Ba ngày liên tiếp, tất cả hàng trong siêu thị làng Lương đều giảm 10%!"

 

Ông cũng quên quảng bá thêm: "Bà con xem thử ! Chúng còn chậu inox, bật lửa, bẫy chuột... đủ loại, giá thì khỏi chê luôn!"

 

Bên trong, Dễ Quân đang trả lời những câu hỏi của bà con về giá cả. Không tiền tệ để quy định giá trị hàng hóa, mỗi món đồ quy đổi theo một loại lương thực khác , thỉnh thoảng còn cả những món hàng trao đổi đặc biệt. Tính toán giá trị thế nào để công bằng, ai chịu thiệt cũng là cả một vấn đề. Mà quan trọng nhất, bán trí nhớ , chứ cùng một món hàng, mua giá hai cân lương thực, thành ba cân, kiểu gì cũng sinh chuyện.

 

Hoàng Nhất Phong cứ mỗi đổi lương thực là đầu óc rối tung lên, thế nên Dễ Quân dứt khoát giao cho ông nhiệm vụ nhập hàng, ghi giá trị đổi sổ, còn việc tính toán lời lỗ, quyết định giá bán thì cứ để bà lo.

 

Trước khi về, Lương Hàm Nguyệt sực nhớ trong tay vẫn còn năm con gà con, vốn định đổi lấy thứ khác. Vội vàng lên tiếng:

 

"Còn năm con gà con đây, nhưng đổi lấy cám gà lương thực. Nhà ai cây giống ăn quả hoặc hạt giống trái cây nào ho thì cháu thử, nếu hợp ý thì gà thể ôm về ngay!"

 

Quả nhiên, mấy liền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-201-cay-an-qua.html.]

 

Một ông bác hỏi ngay: "Nếu mang cây qua mà nó c.h.ế.t, thì tính là của chứ? Không lẽ đến lúc đó đòi gà ?"

 

"Chỉ cần lúc cháu tới xem cây nó còn sống, trồng cũng đòi ạ!" Lương Hàm Nguyệt khẳng định chắc nịch.

 

"Vậy thì !" Ông bác gật gù. "Nhà một cây đào, thiệt chứ giấu gì cháu, cây mang trồng chắc cũng , nhưng dạo nắng quá, lá nó héo mất . Với , nhà còn một gốc nho, nếu cháu thấy thì đổi hai cây lấy gà con."

 

Lương Hàm Nguyệt xong cũng thấy ưng bụng, nhưng kịp trả lời một giọng khác cắt ngang.

 

"Nhà thím cũng cây giống đây!" Một thím hào hứng . "Cây táo đó, Nguyệt Nguyệt, hồi nhỏ con còn sang nhà thím ăn táo đó nhớ ? Táo nhà thím to tròn như trái bóng bàn, ngọt lịm, giống hiếm lắm!"

 

Nghe , Lương Hàm Nguyệt mới nhận thím là ai. là hồi nhỏ cô từng sang nhà thím ăn táo, vị ngọt dịu, xen chút chua nhẹ, dậy lên hương vị. Mà quan trọng nhất là táo nhà thím to, ăn sáu bảy quả là thấy no luôn!

 

cô cũng nỡ bỏ qua cây đào với cây nho. Còn đang lưỡng lự thì thím tung thêm một chiêu chí mạng:

 

"Nhà thím còn một bịch hạt giống dưa hấu nữa!"

 

Vậy là cán cân trong lòng Lương Hàm Nguyệt nghiêng hẳn về phía táo và dưa hấu. Cô áy náy sang ông bác:

 

"Ông ơi, cháu cũng thích hai cây nhà ông lắm, nhưng gà con thì hạn. Hay là vầy , một tuần nữa, cháu sẽ đổi tiếp gà lấy cây, đến lúc đó ông vẫn đổi thì cứ cháu!"

 

Ông bác tiếc nuối nhưng cũng gật gù: "Thôi , một tuần cũng nhanh mà, chớp mắt là tới."

 

"Vậy ông nhớ chăm sóc hai cây cho nha, đừng để nó héo mất!" Lương Hàm Nguyệt dặn dò.

 

Ông bác nghĩ ngợi một lúc dứt khoát bảo: "Thôi, ngày mai cháu qua đào luôn ! Ông cũng dám chắc nó trụ một tuần ."

 

"Vậy mai cháu qua!" Lương Hàm Nguyệt tít mắt.

Loading...