Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 192: Nhặt được hàng hời

Cập nhật lúc: 2026-02-22 09:29:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ lúc mặt trời lặn, cả đám kéo ruộng việc hăng say, đến khi trời tối mịt thì cũng dọn dẹp xong xuôi. Mảnh đất lúc chút hình hài của một thửa ruộng chứ còn là bãi đất hoang ban đầu nữa.

 

Mọi bắt đầu thu dọn dụng cụ chuẩn về nhà. Trời mà tối thêm chút nữa, bổ cuốc chân thì đúng là mất cả hứng. Đống gốc cây và rễ đào lên từ đất cũng gom , mai thể đem về củi đốt.

 

Lương Hàm Nguyệt bới xong mấy gốc cây thì gọi cô:

 

“Lương Hàm Nguyệt, lấy mấy khúc về nhà .”

 

khách sáo, bước tới ôm hai gốc nhỏ:

 

“Cháu lấy nhiêu đây thôi, còn chia nhé.”

 

Dân làng kinh nghiệm hơn cô nhiều, ai nấy móc dây thừng từ túi , xếp gọn đống rễ cây buộc lên lưng, thế là gọn gàng xuống núi.

 

Một chiếc xe ô tô bon bon chạy qua cầu vượt. Người đàn ông ghế phụ thò đầu chiếc xe chở hàng phía . Anh đội một chiếc mũ đen, lọn tóc xoăn nhỏ lỉa chỉa ló khỏi vành mũ như đang giãy giụa thoát ngoài.

 

Tài xế liếc sang thấy tên tóc xoăn nhấp nhổm hóng hớt, còn nháy mắt hiệu, bèn hừ lạnh một tiếng:

 

“Đừng mơ nữa, đợt hàng lượng giới hạn.”

 

Tóc xoăn lập tức biến sắc, lắp bắp:

 

“Thế… thế còn mấy mẻ , Giang phát hiện ?”

 

Người đàn ông đẩy kính râm lên, dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay.

 

“Mày ngu ? Anh Giang mà thì giờ còn để tụi đây chắc? Biết cái nào lấy , cái nào chứ? Việc của mày chỉ là ngậm c.h.ặ.t cái miệng , rung đùi chờ phát tài thôi.”

 

Chiếc xe lao qua cầu vượt, hề giảm tốc. Tóc xoăn tiếc nuối thu ánh mắt , nhưng nghĩ đến tiền sắp đút túi, khoé môi kìm mà cong lên.

 

“Trước khi , khóa xe cẩn thận ?” Người đàn ông trầm giọng hỏi.

 

“Khóa ! Khoá mấy lớp luôn, cứ yên tâm!”

 

Lương Khang Thời về đến nhà mà yên, trở mãi vẫn ngủ . Trong lòng cứ cảm giác nếu bỏ qua chuyện , chắc chắn sẽ lỡ mất thứ gì đó quan trọng.

 

Cuối cùng, ông lén lút tìm Lương Hàm Nguyệt, thần thần bí bí hỏi:

 

“Nguyệt Nguyệt, với ba một chuyến ?”

 

Lương Hàm Nguyệt khó hiểu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-192-nhat-duoc-hang-hoi.html.]

 

“Đi ?”

 

Lương Khang Thời hạ giọng:

 

“Đi nhặt rác.”

 

Trên đường cao tốc, Lương Khang Thời cô con gái hớn hở bên cạnh, giọng chút yếu ớt:

 

“Che biển xe thì thôi , nhưng nửa đêm , hai cha con cần bịt kín thế …”

 

Lương Hàm Nguyệt chẳng buồn để ý:

 

“Là rẽ ở ngã tư đúng ?” Cô liếc sang Lương Khang Thời đang ghế phụ, dặn dò: “Đừng tháo khẩu trang, lấy khăn quấn mặt , đeo kính râm ban đêm thấy đường, thôi bỏ qua khoản đó cũng .”

 

Dưới ánh đèn xe hắt , hai bóng mặc nguyên một cây đen từ đầu đến chân, mặt lộ dù chỉ một tấc da. Nếu nhờ ánh sáng từ đèn xe vẽ đường nét cơ thể, chắc ai cũng tưởng đây là một chiếc xe ma lái lao vun v.út đường.

 

Lương Khang Thời thực sự hiểu nổi tại Lương Hàm Nguyệt trang tận răng như . Ông cũng lo là do mô tả quá hấp dẫn, lỡ tí nữa mở thùng xe mà chẳng gì, con bé khi vỡ mộng mất.

 

“Ba còn xuống kiểm tra, thật sự chắc bên trong .”

 

Lương Hàm Nguyệt hờ hững đáp:

 

“Dù xe chở hàng gì, ba còn đó vứt đầy xe phế liệu mà? Lát nữa xem bộ phận nào còn dùng thì tháo mang về.”

 

Từ bữa tối, Lương Khang Thời nhắc đến “nghĩa địa xe chân cầu, Lương Hàm Nguyệt lập tức quyết định hành động ngay trong đêm.

 

Ban ngày, cây cầu vượt xe cộ tấp nập, gầm gì cũng thấy ngay. ban đêm thì khác, đèn đường bật, xe cộ thưa thớt, mà bật đèn thì từ xa cũng dễ phát hiện. Giờ xuống đó là chuẩn bài .

 

Nghe con gái thế, Lương Khang Thời cũng yên tâm phần nào. Dù gì cũng tay về, là chuyến phí công. Ông chợt nhớ trong đống xe phế liệu một chiếc ba bánh điện, nếu hỏng nặng thì vác về là . Trong gian hòn đảo của họ chỉ một chiếc xe điện, chở nhiều nhất hai . Nếu Lương Hàm Nguyệt lấy xe , hai cha con ngoài sẽ bộ. Thời gian ở trong đảo hạn chế, mà còn tốn thời gian cuốc bộ thì đúng là quá lãng phí. Có thêm phương tiện thì tiện hơn nhiều.

 

Lương Hàm Nguyệt đỗ xe ở xa, đó cùng Lương Khang Thời lặng lẽ men theo bờ sông gầm cầu. Hai tuần nay trời nắng liên tục, lấy một giọt mưa, nước sông chỉ cao đến đầu gối.

 

Chiếc xe tải chở hàng—mục tiêu chính của họ— chỏng chơ giữa sông, lật nghiêng sang một bên. Xung quanh còn mấy chiếc xe khác chen chúc lộn xộn. Một chiếc xe t.a.i n.ạ.n cháy trơ khung đang đè lên cửa khoang xe tải.

 

Mới , Lương Hàm Nguyệt còn tưởng dời chiếc xe cháy thì mới mở thùng hàng. Đến gần mới phát hiện hai xe vẫn trống, đủ để mở cửa xe tải.

 

Cả hai chuẩn kỹ, ủng lội nước, bật đèn pin chầm chậm tiến gần. Khoang xe tải khóa bằng hai ổ khóa lớn, dây xích quấn c.h.ặ.t quanh cửa.

 

 

 

Loading...