Sau khi nhận hạt giống mướp và dương khương, Lương Hàm Nguyệt liền trồng thử cả ở sân nhà lẫn gian hải đảo. Dạo trời nắng gắt, chỉ lúc bình minh và gần hoàng hôn là còn chịu . Cô lo mấy mầm non mới nhú sẽ héo rũ, nên để chắc ăn, cô giữ một ít hạt trong gian hải đảo phương án dự phòng.
Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn cùng trồng dương khương ở một khu đất xa xa căn nhà. Loại sức sống dẻo dai là lợi thế, nhưng cũng vì thế mà cô sợ nó sẽ lấn át những loại rau khác trong vườn, thế nên nhất vẫn là để nó mọc riêng một góc. May , ngay phía đông căn nhà một bãi đất cát rộng – đúng sở thích của dương khương.
Sau khi trồng xong hai luống mướp, Lương Hàm Nguyệt nhận yêu cầu gian từ Lương Khang Thời. Ông ở ngoài trồng mướp, xong xuôi mới tìm con cô.
Nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực của Lương Khang Thời, Trân Mẫn nhịn càu nhàu: “Mũ với khăn mà em đưa để ở nhà đấy? Nắng ngoài ch.ói chang , đừng tưởng trời quá nóng là . Chỉ cần phơi ngoài đó một lát là da cháy nắng ngay!”
Lương Khang Thời sờ lên mặt, đúng là đau thật. “Anh nghĩ chắc , ai ngờ cháy nắng thật. Do chủ quan .”
Lương Hàm Nguyệt tiện tay lấy mấy que kem từ tủ đông , thấy liền đưa cho ông một cái. “Bố, bố chườm lạnh mặt bằng kem ?”
Lương Khang Thời nhận lấy, xé luôn vỏ nhét thẳng miệng, nhai nhồm nhoàm: “Không , gì to tát chứ.”
Thế là ba cầm ba que kem, ăn thư giãn trong sân. Tiểu Hắc và Đại Thanh xoay quanh ghế bọn họ, chờ mong bố thí một miếng.
Lương Hàm Nguyệt lên tiếng : “Con tưởng trời sẽ nóng lên nhanh lắm, giống như mùa đông đột ngột lạnh căm căm . Không ngờ cả tuần nay nhiệt độ vẫn loanh quanh hai mươi mấy độ.”
Trân Mẫn nhấn mạnh: “Bây giờ nóng mà là tia cực tím quá mạnh. Cảm giác cứ như đang ở bãi biển, thậm chí còn gay gắt hơn. Phơi nắng một tiếng thôi là đỏ hết cả da. Từ mai hai đứa ngoài nhớ đội mũ trùm mà , lười mà đội!”
Mấy hôm , Trân Mẫn rảnh rỗi lấy khăn lụa khâu chung với mũ cỏ, một cái mũ che nắng giống kiểu khăn trùm của tiểu thư ngày xưa. Lương Hàm Nguyệt đương nhiên đội ngay, cô mặt rám nắng thành m.ô.n.g khỉ . Chỉ Lương Khang Thời là kêu bất tiện, suốt ngày trốn chịu đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-183-tom-hum.html.]
Ông bèn thắc mắc: “Sao tự nhiên mặt trời gắt dữ ? Hàm Nguyệt, con đây là hiện tượng thời tiết gì ?”
Trước đây Lương Hàm Nguyệt chẳng quan tâm đến biến đổi khí hậu, chỉ khi giấc mơ tiên tri, cô mới vội bổ sung kiến thức. Mà cũng , trong mơ cô cũng chẳng để ý đến hiện tượng tia cực tím mạnh thế . Bão tuyết lũ lụt thì dễ thấy, nhưng tia cực tím vô hình vô tướng, cô chỉ thấy cây cối héo rũ, cứ nghĩ là do trời nóng và khô hạn quá thôi.
Lương Hàm Nguyệt suy nghĩ một chút đoán bừa: “Hình như khí loãng sẽ tia cực tím mạnh hơn… Ừm… với cả tầng ozone thủng cũng khiến bức xạ UV tăng lên. mấy thứ thể quan sát trực tiếp , con cũng chắc lắm.”
Ba bàn tán một hồi về chuyện nắng gắt, nhưng chẳng ai đoán nguyên nhân cụ thể. Dù thì cứ che chắn cẩn thận khi ngoài là . Bây giờ trời quá nóng, quấn kín một chút cũng đến nỗi bức bối.
Trân Mẫn mải chuyện, để ý que kem tay chảy mềm. Đến khi bà giật xuống, nửa cây kem “bốp” một tiếng rơi thẳng xuống đất.
Tiểu Hắc, vốn trong tư thế sẵn sàng, liền lao tới như một mũi tên. Trân Mẫn còn kịp phản ứng thì cây kem nhanh ch.óng biến mất trong bụng nó.
Đại Thanh trơ mắt Tiểu Hắc giành phần, tức đến mức tru lên mấy tiếng đầy ai oán.
Tiểu Hắc thì , nhưng Đại Thanh còn hai tháng tuổi, thể cho ăn đồ lạnh. Thấy nó lăn lộn rên rỉ đòi ăn, Lương Khang Thời tiện tay đưa luôn que kem ăn xong cho nó gặm. Đại Thanh lập tức yên lặng, ôm lấy cây gỗ, dùng cái miệng bé tí mọc đủ răng mà nghiến nghiến đầy nghiêm túc.
Vừa để mắt trông chừng Đại Thanh, sợ nó nhai nát luôn que kem mà nuốt bụng, Lương Khang Thời : “Phong T.ử dọn dẹp nhà xong , cũng thuê luôn cái siêu thị mini gần nhà . Cậu tính mấy hôm nữa lên phố xem thể đổi món gì mang về bán . Nhà thiếu thứ gì cứ , để bố xem kiếm .”
Nghe , Lương Hàm Nguyệt lập tức bật dậy chạy kho, lấy tờ giấy ghi chú luôn danh sách những thứ cần mua mà cô để ý từ :
“Nhà cần hũ và vại để muối dưa, tương cà, tương ớt. Mấy cái vại lớn trong nhà xài hết , vịt đẻ trứng, còn định trứng muối nữa mà giờ chẳng còn vại để đựng.”