Ngoại truyện 2: Mai rùa một phen nổ chậm, vàng ngọc đầy nhà
Từ ngày Phượng Khê lên ngôi Thiên Đạo, nàng bận đến mức chân chạm đất, đầu bù tóc rối.
Nàng cảm thấy cứ tiếp tục thế thì . Khoan hãy đến việc nàng chẳng còn thời gian để tiêu d.a.o tự tại, cái chính là con ai cũng tư tâm, chẳng ai dám bảo đảm một ngày nào đó nàng nhất thời hồ đồ mà đưa những quyết định sai lầm. Thế nên, cần thiết lập một cơ chế thiện.
Sau một thời gian nghiền ngẫm, nàng lập Hành Đạo Ty, chiêu mộ bộ những vị lão tiền bối "linh hồn" của Trường Sinh Tông đó. Dù Phượng Khê giúp họ tái tạo nhục , nhưng phận của họ vốn đặc thù. Thuở cùng chống Thiên Khuyết Minh thì , nay thiên hạ thái bình, nếu cứ ở Trường Sinh Tông mãi, khác tự nhiên mà chính họ cũng chẳng thoải mái.
Ngoài những vị lão tiền bối , Phượng Khê còn đặc cách chiêu mộ thêm một . Ừm, chính là Tam sư Dung Tranh.
Dung Tranh mơ cũng ngờ gặp chuyện như ! Tuy rằng khi Phượng Khê "dạy dỗ", thói quen bắt khác chép môn quy của bớt nhiều, nhưng tận trong xương tủy, vẫn là một "môn quy thành tinh"! Nay Phượng Khê giao cho nhiệm vụ giám sát vận hành pháp tắc, mừng đến mức quên cả trời đất!
Từ khi nhậm chức, phế tẩm vong thực, tận tụy hết lòng, một thầu hết đại bộ phận sự vụ của Hành Đạo Ty! Lúc mới thấy tầm quan trọng của việc "đúng chuyên môn". Trước đây ở Huyền Thiên Tông, là kẻ vạn ghét, nay trở thành tấm gương tận tụy cả Hành Đạo Ty hết lời ca ngợi!
Để bản yên tâm chơi bời, Phượng Khê tìm đến Nguyên Sơ Thiên Đạo, nhờ ông để mắt tới Hành Đạo Ty hộ nàng để tránh xảy sai sót. Nguyên Sơ Thiên Đạo trăm phần cam lòng, nhưng khổ nỗi Phượng Khê dùng đạo đức mà "bắt chẹt":
"Cha , tuy rằng đây đều là do gã Thiên Đạo ch.ó c.h.ế.t gây nghiệp, nhưng cha ít nhiều cũng phần trách nhiệm. Chi bằng nhân cơ hội mà lấy công chuộc tội, bằng cha trong mộ cũng chẳng yên lòng !"
"Chín triệu tuổi đang là độ tuổi vàng để phấn đấu, cha tuyệt đối lười nhác nha!"
Nguyên Sơ Thiên Đạo: "Cút!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/toan-tong-mon-la-cho-liem-chi-co-ta-cho-thiet/ngoai-truyen-2-1.html.]
Phượng Khê liền nhanh nhảu "cút" luôn! Ừm, nàng cút tìm Liễu thống soái để đắc ý một phen.
Phượng Khê giúp Liễu thống soái tái tạo nhục , ông cuối cùng cũng thoát khỏi cực hình thiên đao vạn quả, sống những ngày tháng của một bình thường. Có điều, Huyết Phệ Hoàn ông thuận mắt, cứ dăm bữa nửa tháng tìm cớ tới gây chuyện đ.á.n.h một trận. Từ khi nhục , tu vi của Huyết Phệ Hoàn thăng tiến vượt bậc, Liễu thống soái thực sự đ.á.n.h . Hơn nữa, dù đ.á.n.h cũng chẳng dám đ.á.n.h! Người là gia gia ruột, còn ông chỉ là một vị sư phụ đang mang tội lập công. Vả ... còn là một phần năm mươi bảy cơ mà.
Nếu Huyết Phệ Hoàn mang cho ông nỗi đau về thể xác, thì Phượng Khê — đứa đồ "dùng chung" — mang đến cho ông sự hành hạ về tinh thần.
"Sư phụ, con nhận thấy khi trở thành Thiên Đạo, mị lực nhân cách của con càng thêm cường đại! Hôm qua con soi gương bên dòng sông Thời Gian, Thời Toa Sơn đá rơi rào rào. Mỹ nhân khác cùng lắm là 'trầm ngư lạc nhạn', còn con đây là 'trầm sa lạc thạch' (đá lở cát rơi) luôn đó!"
"Sư phụ, gã Thiên Đạo ch.ó c.h.ế.t Thiên Đạo mệt mỏi thế , mất tự do thế nọ, con chẳng thấy gì nhỉ? Con thấy Thiên Đạo nhàn quá mất, nhàn đến mức sắp mọc nấm luôn đây !"
Liễu thống soái: "..."
Ngươi đương nhiên nhàn , vì ngươi hết cả đấy!
Ông thực sự nổi nữa, liều mạng "thí sư", thản nhiên hỏi: "Tiểu Khê, Quy Diễn Chi Thuật của con luyện đến ? Còn nổ mai rùa nữa ?"
Phượng Khê: "... Sư phụ, thì cái gì. Nếu con giải quyết việc đó thì dễ như trở bàn tay, chẳng qua con thấy nổ mai rùa là điềm , chính gọi là: Mai rùa một phen nổ chậm, vàng ngọc đầy nhà!"
Liễu thống soái gật đầu: "Ồ."
Phượng Khê bỗng thấy hoài niệm gã "Liễu lão tặc" thuở nào còn nỗi sợ thiên đao vạn quả chi phối. Nói cũng , khi thành Thiên Đạo, vạn sự đều toại nguyện, duy chỉ chuyện nổ mai rùa là lời giải. Nếu bảo đây do công pháp diện, thì nay công pháp thập phần mỹ, đến cả Cốc Lương trưởng lão còn chẳng nổ mai rùa nữa, mà Phượng Khê vẫn cứ nổ như thường. Thậm chí nàng còn suýt chút nữa san bằng Hỗn Độn Khư của Nguyên Sơ Thiên Đạo. Vì chuyện đó mà nàng ông đuổi đ.á.n.h như ch.ó hoang!