Tô Miên Tuyết xong thư, gấp thư cẩn thận: "Hôm nay bánh hoa tươi đều bán hết ?"
" ạ, lúc giữa trưa La phu nhân tới, lấy hết bánh hoa tươi còn về .
Những mua đều ghi tên, theo lời chủ nhân dặn cho họ đặt , một ngày mười đơn, đều bán sạch ạ."
Tô Miên Tuyết gật đầu, hỏi Bùi Du: "Người đưa thư bao giờ thì ?"
"Tối nay, nếu cô thư gửi cho thì ngay , lát nữa mang qua cho."
" , hôm nay thêm ít bánh hoa tươi nữa, gửi cho Đại Ngưu ca."
Nàng tươi, tay cầm tờ giấy, mắt híp thành hình trăng lưỡi liềm, rõ ràng nội dung thú vị trong thư thu hút nàng.
Bùi Du nảy sinh tò mò, ghé sát : "Viết cái gì thế, lúc nãy còn chẳng buồn , chỉ giả tạo với ngoài thôi, cho xem để cùng vui với nào."
"Không gì ." Nàng thu thư cẩn thận, "Trong tiệm đang bận, nếu sách thì thu dọn mấy cái đĩa ."
Tâm trí Tô Miên Tuyết đều đặt món bánh nhân thịt, ở mặt tờ giấy còn xin ăn, cũng may còn ngượng ngùng, nếu Tô Miên Tuyết thấy cũng , là tự ở mặt , ăn thì cũng chẳng trách nàng .
Thịt lợn nạc mỡ đan xen thái nhỏ thành hạt lựu, cho chảo dầu lạnh xào tái, hẹ tươi rửa sạch cắt nhỏ, dùng hoa tiêu, sa nhân, nước xốt khuấy đều.
Mỡ dê mùi nồng, cắt một miếng nhỏ cùng hẹ và thịt lợn cho trong vỏ bánh, bóp mép hai bên nướng chín, đầu mũi ngửi thấy mùi thơm ngậy đặc trưng của mỡ dê.
Nàng cho ít, vì mùi thịt dê nặng, sợ gửi đến tay Lý Đại Ngưu sẽ biến mùi.
Loại bánh nướng ít, chừng mười cái, mỗi ngày hai cái thì cũng chỉ đủ lượng trong năm ngày.
Mấy cái còn là dành cho mấy bọn họ, mỗi một cái.
Chia xong đều đợi mà c.ắ.n một miếng, mùi dê nồng nàn cũng lấn át vị thơm mặn của thịt lợn và hẹ, hẹ hút dầu nên tổng thể hề ngấy.
Dưa muối mang theo là dưa tương, đậu đũa tương, thịt khô xào rau và một ít mứt quả.
Tô Miên Tuyết đóng gói xong bánh và dưa muối, khi xong thư thì trời tối hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/to-ky-my-thuc-luc/chuong-87.html.]
Trên mái hiên nước đọng chảy xuống thành dòng, còn lớn hơn cả mưa bên ngoài, lộp độp nện lên ô, suýt nữa thì tuột khỏi tay.
Bùi Du vóc cao ráo nhưng thiên gầy, trong mưa vẻ đơn bạc.
Hồi trưa thời tiết còn oi bức, mưa rơi lâu nên trời lạnh xuống.
Thế mưa dần lớn, Tô Miên Tuyết khỏi lo lắng, nếu Bùi Du dầm mưa liệu sinh bệnh , cơ thể vốn , bệnh khổ sở.
Thư và đồ đạc đều là nàng nhờ gửi cho Lý Đại Ngưu, chi bằng để nàng đưa.
"Bùi Du, mưa lớn quá, , để đưa cho." Tô Miên Tuyết cách màn mưa hét lớn với .
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
“Mưa lớn, gió mạnh, ngươi cầm chắc dù .” Hắn đầu , bình tĩnh .
Hắn bản tình cảm gì đối với Tô Miên Tuyết,, nhưng nàng và Lý Đại Ngưu thì đàn hát yêu, còn việc khổ sai mệt nhọc là .
Điều đó khiến chút khó chịu, còn thể khiến thấy nghẹn lòng?
Nếu Tô Miên Tuyết, đưa bức thư , lúc mưa lớn, chi bằng để , là nam t.ử, dù cũng hơn nàng là phận nữ nhi, trở về ướt đẫm y phục, buổi tối nhất định sẽ dễ chịu.
Tô Miên Tuyết, chuẩn tay nải nặng, bên trong chứa nhiều đồ đạc lộn xộn, trong đó nhiều nhất kể đến bánh hoa tươi và bánh hẹ mỡ dê.
Bùi Du thích thịt dê, chỉ một chút mùi tanh của dê thôi cũng khiến thấy khó chịu.
Hôm nay t.ửu lầu nồng nặc mùi thịt dê, dáng vẻ vui vẻ hòa thuận, vẫn thể hòa nhập .
Ngay từ đầu là hòa nhập, nhưng lâu , trong lòng luôn cảm thấy trống trải, cả Dục Mãn Lâu, chỉ Tô Miên Tuyết, là để ý tới .
Buổi tối họ sẽ cùng về nhà, chữ lâu , Tô Miên Tuyết, sẽ đặt một bát chè đậu xanh, mặc dù nàng đối với ai cũng như , nhưng so với những khác, vẫn luôn điểm khác biệt.
Thế mưa quá lớn, Tô Miên Tuyết, mấy chạy ngoài đều những hạt mưa lớn hung mãnh dọa cho , nàng tới lui ở cạnh cửa, cuối cùng nghĩ một biện pháp vẹn cả đôi đường.