Tô Doanh vê lấy chiếc lá phong bay lạc bệ cửa sổ, bao lâu , Bùi Du và Tạ Bảo Xu đến.
Tự phân biệt , mấy đều vài tháng gặp.
Bùi Du khoác quan phục màu đỏ, giảm nửa phần phong thái năm đó, ngày thường lười nhác, thói quen ngã đầu liền ngủ, thích để tóc xõa.
Lại nữa chạm mặt, trong sự xa cách cất giấu một chút tính kế.
“Tỷ tỷ, đây là nhận , chút keo kiệt mong đừng ghét bỏ.” Tạ Bảo Xu đem một hộc đông châu đặt ở mặt nàng, thục gọi: “Tỷ tỷ trở về cũng mấy ngày, may mắn A Du phụ đề điểm, đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ Thái hậu những chuyện , việc mới đơn giản hơn.
Đáng thương mấy ngày mưa quá lớn, dù xe ngựa cũng dễ dàng ướt giày tất, khó hạ nhân, lúc mới chậm trễ tới gặp , tỷ tỷ chớ nên trách tội.”
Đông châu là Hoàng hậu cho nàng , chiếc hộp nhỏ nhắn phủ một tầng, sơ lược sáu bảy viên, phần gọi là nhận cũng keo kiệt.
Là mà Tạ Trường Hi từng yêu thương, thứ trong cung tự nhiên như nước chảy ban thưởng cho nàng .
Tô Miên Tuyết đỡ lấy hộp, Tô Doanh ghé sát , vươn tay sờ hạt châu, hì hì : “Những hạt châu thật , còn hơn cả những thứ Điện hạ gửi tới.”
“Đều là trong cung gửi tới cả, chờ mưa thu qua , tỷ tỷ tiến cung thăm mợ, tính tình của tỷ, bà tất nhiên sẽ thích.” Tạ Bảo Xu đến mắt cong cong.
Quan hệ hai từng công khai đối đầu gay gắt, dĩ vãng là Tạ Bảo Xu gây khó dễ, nhưng Tô Miên Tuyết với phận bình dân thể phản bác, chỉ thể nhẫn nhịn.
Hiện tại đều giữ thể diện, trắng là thể hòa hợp thì hòa hợp, xé rách mặt cho khác chế giễu, chịu thiệt chỉ các nàng.
“Chiếc hộp liền thấy dùng qua, đều là đồ mới.” Tô Miên Tuyết đậy nắp , đẩy về phía bàn mặt nàng nửa phân, “Đông châu trân quý, là mợ thưởng cho , thể đoạt lấy thứ khác yêu thích.”
Nàng hiện tại nhận lấy hộp hạt châu , chừng lưng xảy chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/to-ky-my-thuc-luc/chuong-206.html.]
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Hai sẽ xung đột ngoài mặt, nếu gì cần giả bộ tỷ hòa thuận, nàng cũng diễn kịch công chúng, chi bằng cứ nhàn nhạt, tỷ bình thường, gặp mặt hỏi thăm vài câu, còn thì miễn.
“A.”
Cán quạt trúc gõ lên bàn, âm thanh nhẹ, nhưng trong nhã gian quá tĩnh lặng, cùng tiếng của chủ nhân truyền tai.
Ý như nước mùa xuân, lòng như nước dập dềnh, gợn lên sóng biếc.
Khó trách Tạ Bảo Xu tình nguyện ủy khuất chính cũng thỏa mãn quyết định của Bùi Du, đổi là bất luận kẻ nào, đối mặt với gương mặt đều sẽ thỏa mãn giới hạn.
Tô Miên Tuyết từ đầu đến cuối đều cảm thấy như , điều cầu là sự thanh thản của chính đối với ân nhân cứu mạng, nàng lẽ từng trầm luân, nhưng cũng chỉ là đắm chìm trong sắc , thất thần nhất thời.
Đầu ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng gõ nhẹ ghế dựa, Tô Miên Tuyết lắng , trong lòng đếm từng nhịp từng nhịp, đến cái thứ bảy thì dừng .
Bùi Du rốt cuộc mục đích của chuyến : “Thái hậu phái mời trưởng tỷ cùng Xu nhi một khối tiến cung.” Hắn đầy vẻ lả lướt: “Thần nghĩ, chi bằng trưởng tỷ cùng chúng một khối tiến cung, cũng để Thái hậu nương nương yên tâm chẳng .”
Tô Miên Tuyết một mảnh lá rơi đáy chén, lá giãn nở trong nước xanh biếc, khi nàng bưng lên, động tác chút mạnh, phiến lá lung lay một chút nhanh ch.óng mất tính khí.
Nàng tựa như lá trong nước, mặc dù d.a.o động mạnh một chút, nhưng những sinh tính tình , chỉ bực bội một thoáng tiếp tục trầm mặc, thích nghi với cảnh.
“Đáng tiếc ngày mai việc bận, bữa sáng cho hoàng tổ mẫu, và phu cũng cùng ?” Tô Miên Tuyết ý doanh doanh, “ sợ chậm trễ thời gian lâm triều của tứ công t.ử, nhớ rõ ngày mai ngày nghỉ tắm gội.”
Nước dần lạnh, màu sắc ảm đạm.