Tô Doanh nắm tay áo, nghịch hình lá trúc tay áo.
Chu cô cô vẫn giữ tư thế xổm, trìu mến vuốt ve mái tóc dài của nàng.
Tô Doanh nắm lấy lá trúc tay áo, Chu cô cô hỏi: “Đây là a tỷ thêu cho con ?”
“Đây là con tự thêu.” Tô Doanh nhẹ giọng , thực từ đầu đến cuối nên thích ứng và tiếp nhận đều là nàng.
Nàng mừng cho Tô Miên Tuyết tìm nhân, nhưng trong lòng trống trải vô cớ, giọng điệu chút rầu rĩ: “Cô cô, xin đợi con thu dọn đồ đạc một chút, sẽ cùng ngay.”
Tô Doanh cầm hai bộ quần áo thích, cùng bốn quyển vở bìa “Cửu Châu du ký”.
Nàng tốn nhiều thời gian, nhưng chờ đến khi Chu cô cô đưa trở về, trời tối hẳn.
Đèn l.ồ.ng trong công chúa phủ cứ sáu bảy bước là thể bắt gặp một chiếc, cái giấu trong hoa cỏ, cái giấu trong lùm cây thấp, ánh trăng m.ô.n.g lung, mùi hoa lan tỏa khắp nơi.
Thân ảnh ẩn hiện ánh đèn mờ ảo, Tô Miên Tuyết đợi ở một góc cửa Thùy Hoa.
Nàng nắm lấy tay Tô Doanh, ôn tồn : “Doanh Nhi, từ trấn Cảnh Hương chúng cùng suốt chặng đường, bàn bạc với , quyết định nhận nghĩa nữ, bất kể phận gì, đều là của .”
Trước chỉ hai , các nàng , khác cũng xem các nàng là chị em nương tựa lẫn mà sống, nhưng hiện tại khác, thế gia chú trọng danh phận, trong lòng Tô Doanh tất sẽ mê mang, khi mê mang là tự ti, từ đó dẫn đến xa cách.
Tô Miên Tuyết hy vọng bên cạnh vì những điều mà vướng bận, mà cách nhất để cho đối phương một viên t.h.u.ố.c an thần chính là cho những thứ thực tế.
Tô Doanh trợn to mắt, vẻ mặt thể tin : “A tỷ cho như quá nhiều , nếu ngài, Doanh Nhi chỉ là một nô tỳ trong nhà phú ở trấn Cảnh Hương.” Nếu gặp Tô Miên Tuyết, nàng vẫn sẽ tên, nàng sẽ chữ sách, nàng cũng thấy cảnh tượng của Trường An.
Kết quả đối với nàng mà quá đỗi bất ngờ, đối với nàng mà , thể lưu bên cạnh Tô Miên Tuyết là ân điển của Trưởng công chúa.
Dường như thứ đều đang đổi, nhưng tình nghĩa giữa các nàng hề đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/to-ky-my-thuc-luc/chuong-205.html.]
Tô Doanh nắm tay nàng, suốt quãng đường thêm gì nữa, trong lòng hai đều hiểu rõ, trong cõi u minh, các nàng đều là quan trọng nhất của đối phương.
Vịt da giòn
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Đình viện thâm sâu, lá phong tựa lửa.
Một trận mưa thu qua, thành Trường An náo nhiệt gió lạnh bao phủ, trong phủ trốn tránh mấy ngày ngoài.
Dù , trong chốn lầu cao cửa rộng cũng thiếu sự náo nhiệt.
Tô Miên Tuyết thích nghi nhanh, hai bảy tám phần tương đồng với cha của nàng, lẽ do trang phục khác biệt nên diện mạo chút đổi.
Cách chung sống của ba vì là từng gặp mặt và thất lạc nhiều năm, bằng là cửu biệt trùng phùng, khi thích ứng mấy ngày như bình thường khác gì.
Nàng lâu lâu một chuyến đến Thanh Phong Lâu, thói quen tạo cho tiểu nhị trong tiệm một sự bất ngờ.
Bất quá hôm nay trời mưa, Tạ Bảo Xu gửi bái , nàng dồn hết tâm trí bức thư Lý Đại Ngưu gửi cho nàng, ngày tháng dừng ở năm ngoái, hiển nhiên là khi nàng rời khỏi trấn Cảnh Hương, Lý Đại Ngưu gửi cho Lý đại nương.
Hai hiện giờ đều mất liên lạc, nhưng ngòi b.út của đối phương từng chữ từng chữ đều chứa chan tình cảm.
Khiến Tô Miên Tuyết khó thể tưởng tượng một hán t.ử cao lớn thô kệch, cầm b.út bằng nắm đ.ấ.m to như bao cát, nắn nót xuống những câu chữ trữ tình.
Trình độ văn hóa cao, cách khiển từ đặt câu thể thấy là dùng hết sức bình sinh, dám chậm trễ nửa phần.
Tạ Trường Hi tai mắt khắp Trường An, nhưng ở Xuyên Châu nửa phần biện pháp, bất đắc dĩ tìm tới hoàng đế, nhưng trong mấy chục vạn tiểu giống như mò kim đáy bể, mà cây kim đó là cây kim nhỏ nhất.
Tướng quân chỉ bấy nhiêu , mỗi tầng là gấp mười , cho dù là hoàng đế cũng biện pháp thấy hiệu quả ngay lập tức.