Tô Ký Mỹ Thực Lục - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:41:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắp đến trưa , nếu La phu nhân vì việc mới trì hoãn nàng, nàng cứ đợi mãi thì việc riêng sẽ đẩy lùi phía .

 

Nàng việc lấy tiền, chủ nhà thể để nàng đợi, nhưng nàng thể để chủ nhà đợi .

 

Tô Miên Tuyết ăn một nửa bát b.ún thịt bò thì La phu nhân dẫn đích tới t.ửu lầu.

 

Thấy nàng vẫn đang ăn b.ún, bà đối diện nàng, giữ lấy bàn tay đang vội vàng buông đũa của nàng.

 

"Tô cô nương cứ ăn , vốn dĩ là tới muộn, trách ." La phu nhân mỉm ôn hòa.

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Trâm vàng tóc đung đưa nhẹ, một bộ áo lông chồn càng hiện rõ vẻ quý khí đoan trang.

 

Thường ngày bà là cực kỳ tố nhã đạm nhiên, cởi bỏ chiếc áo lông chồn , ánh mắt Tô Miên Tuyết đặc biệt dịu dàng.

 

Tô Miên Tuyết nhất thời khẩn trương, tốc độ ăn b.ún dần trở nên thanh tao, còn luôn chú ý nước canh b.ắ.n .

 

Một bát b.ún ăn đến là kinh tâm đảm khiêu.

 

Tay nghề của Lâm Nương tồi, là món chủ lực của t.ửu lầu, tiền công cũng cao nhất, nếu La phu nhân đột ngột ghé thăm, nàng thể thưởng thức bát b.ún một cách ngon lành .

 

Sau khi súc miệng rửa tay, xe ngựa tới đón nàng rộng rãi và khí phái hơn hẳn lúc , ước chừng thể bảy tám thấy chật chội.

 

Còn hơn cả chiếc xe mà La huyện lệnh thường dùng để ngoài.

 

Phu đ.á.n.h xe đặt một chiếc ghế nhỏ xuống, một thị nữ vén rèm lên, một thị nữ khác đỡ La phu nhân bước xe ngựa.

 

Tô Miên Tuyết theo phía La phu nhân, chờ thị nữ vẫn luôn theo bên La phu nhân lên định , phu xe mới đ.á.n.h xe về phía .

 

Trong xe ngựa khí phái vô cùng, nhưng Tô Miên Tuyết dám cử động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/to-ky-my-thuc-luc/chuong-137.html.]

Nguyên nhân gì khác, trong xe ngựa đơn giản chỉ ba bọn họ, còn một vị mỹ phụ nhân cùng một vị phu nhân lớn tuổi, bảo dưỡng thoả đáng.

 

La phu nhân gọi vị phu nhân lớn tuổi là nương.

 

“Nương, A Chỉ, vị chính là chủ nhân của Dục Mãn Lâu, Tô Miên Tuyết cô nương.” Trong mắt La phu nhân hàm chứa nước mắt, ở giữa nắm tay Mạnh phu nhân cùng vị mỹ phụ nhân , “Tô cô nương, vị là nương , vị chính là bạn thời thơ ấu của .

 

Thủ nghệ của ngươi , gọi ngươi tới là ngươi một bữa cơm ngon chiêu đãi nương cùng A Chỉ, vốn dĩ tối hôm qua nên phái tự cho ngươi, nhưng trong phủ chút chuyện, hôm nay buổi sáng xảy chút ngoài ý , mới hại ngươi chờ lâu.”

 

Phụ nhân gọi là A Chỉ mặt là vẻ mệt mỏi che giấu , lớp phấn son dày che nổi quầng thâm nơi đáy mắt, nàng gắng gượng tinh thần, thấy Mạnh phu nhân nhất thời gì, liền thuận miệng : “Tô cô nương tuổi tác còn nhỏ.”

 

“Tô cô nương tuổi còn nhỏ nhưng bản lĩnh nhỏ.

 

Bà mẫu khi bệnh, cái gì cũng ăn vô, đó còn may nhờ Tô cô nương, tuy rằng ở trong phủ nấu cơm cho bà mẫu, nhưng thị nữ cầm đơn t.h.u.ố.c cháo của nàng, chiếu theo phương pháp của nàng nấu cháo, bà mẫu uống cháo xong khí sắc đều biến hơn.”

 

Mạnh phu nhân: “Đã sớm thông gia bệnh nặng, còn kịp xem thế nào, lát nữa về, xem thông gia .”

 

“Nhuỵ nhi, đừng .” Mạnh phu nhân lau nước mắt mặt nàng, “Hắn lúc đối với ngươi vốn , ở tại nhà chúng , chịu qua ân huệ của cha ngươi, các ngươi là thanh mai trúc mã, ngươi gả cho một lang quân như , nương là thật lòng cao hứng.

 

Trên đời bao nhiêu là che một tấm vải đỏ, khi xuất giá đều từng gặp mặt, ngươi gả gì cũng là hiểu tận gốc rễ, hiện tại tuy rằng là một huyện lệnh, chờ thêm hai năm nữa, Hoàng thượng sẽ triệu về thôi.”

 

Bàn tay đang giữ c.h.ặ.t Mạnh phu nhân từ từ nới lỏng, La phu nhân mặt sang một bên, rút tay đang đặt tay Mạnh phu nhân về, lau nước mắt mặt: “Hắn tự nhiên là .”

 

“Con thật là!

 

A Chỉ cũng một quãng đường như mới tới đích , hiện tại Thái thú phu nhân, con chỉ thể đồng cam, thể cộng khổ chứ?”

 

La phu nhân mím c.h.ặ.t môi, A Chỉ lên tiếng: “Bá mẫu.”

 

 

 

 

Loading...