Tô Ký Mỹ Thực Lục - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-01-06 11:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong nước cá, Bùi Du vén quần xuống nước, một tay cầm gậy gỗ, một tay cầm rổ, cúi tập trung tinh thần.

 

Nước trong nồi sôi sùng sục, nổi bong bóng trắng, mì sợi bỏ nồi, vật lạnh hút nhiệt lưu, nước sôi lặng xuống.

 

Lá rụng theo gió bay bay, đằng xa mấy cây hồng, thưa thớt treo cành, đều là những quả chim rừng mổ qua hoặc còn chát.

 

Những quả hồng màu cam đỏ nổi bật lạ thường giữa cánh đồng vàng úa.

 

Tô Miên Tuyết dời mắt, đũa trong tay khuấy mì sợi, thêm muối, ném một nắm cải thìa nồi, đổ chút nước lạnh, lấy đĩa đậy nồi nhỏ .

 

“Sùng sục sùng sục ”

 

Nồi sôi, mì và rau đều chín.

 

Trên đường nhỏ khách điếm quán xá, chỉ thể ăn đối phó một chút.

 

Có kinh nghiệm từ lúc , đường về Tô Miên Tuyết chuẩn nhiều, qua đêm nay, thêm một ngày đường nghỉ một đêm nữa là thể về tới trấn Cảnh Hương.

 

Mì sợi chia ba bát, cành cây vắt ngang dịch , cá nhỏ đ.á.n.h vảy, móc bỏ nội tạng rửa sạch trong nước, bẻ những cành cây mềm cây mài nhọn đầu, xuyên từ miệng cá đến đuôi, đặt lên giá hai bên, lấy lá cây che bớt lửa để tránh thịt cá chú ý mà cháy đen.

 

Tô Miên Tuyết ăn xong mì, mùi cá nướng mặt thu hút, nàng thu dọn bát đũa xong liền tảng đá thổi gió đêm, chờ đợi con cá nướng của .

 

“Thịt cá xong .” Nàng chờ chút mất kiên nhẫn, mở mắt thấy nọ vụng về xoay cá, muối ăn từng chút từng chút rơi thịt.

 

Loài cá thủy sản vốn mang một tầng mùi tanh, xử lý sạch thì hành gừng là thể thiếu, hiện tại chỉ mỗi muối, thể món ăn mỹ vị cỡ nào.

 

“Xong .” Bùi Du trong lòng quýnh lên, động tác tay chậm , cẩn thận đổ nhiều muối, vội lấy đũa gạt bớt muối xuống, xoay một cái, cá cháy.

 

Một mùi khét truyền đến, lột lớp da cá đen sì thì vẫn còn ăn .

 

Một trận gió thổi tới, lá cây ở đống lửa bén hỏa, lửa nhỏ biến thành lửa lớn, Bùi Du cầm con cá trong tay lùi vài bước, con cá nhỏ ngoài việc cháy thì trông thật thê t.h.ả.m.

 

Cạo lớp cháy đen một mặt, lộ lớp thịt nướng vàng bên trong, c.ắ.n xuống vẫn thể ăn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/to-ky-my-thuc-luc/chuong-118.html.]

 

Tay nghề Bùi Du tinh, hai con cá phía là Tô Miên Tuyết tay, cả hình thức lẫn hương vị đều hơn y nhiều.

 

Ăn xong thịt cá, thu dọn tàn cuộc, màn đêm lặng lẽ bao phủ, che lấp nốt nửa vạt nắng tàn còn sót .

 

Sau một đêm nghỉ ngơi, chờ đến khi tia nắng sớm hé rạng, theo chỉ một con ngựa, nó uống nước xong mang yên cương, nối bộ da cụ của xe ngựa, hướng về trấn Cảnh Hương mà .

 

Sáng nay còn dư mấy quả hồng màu cam đỏ.

 

Tô Miên Tuyết lấy chiếc áo khoác đặt bên cạnh , khóe môi mang ý : “Từ Xuyên Châu đến Hoài Châu mất một tháng, từ Hoài Châu đến Xuyên Châu cũng mất một tháng, chiếc áo khoác còn chờ thêm hai tháng nữa mới thể đưa đến tay , cũng tháng nhận thư của sốt ruột .”

 

Nàng đến nơi , trừ Tô Thời Chương , đầu tiên gặp chính là Lý Đại Ngưu.

 

Hai nhà là hàng xóm, ngày thường chăm sóc nàng như em ruột thịt, Tô Miên Tuyết tạm thời đáp án, nhưng thời gian 5 năm nàng chờ .

 

Chỉ cần khiến nàng thất vọng, tương lai tới Trường An, nàng nguyện ý tìm Lý Đại Ngưu, nguyện ý thực hiện lời hứa giữa bọn họ.

 

Bùi Du nén vị chua xót từ cuống lưỡi dâng lên, giúp nàng xếp góc áo khoác lộ .

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Y vẫn tỏ hờ hững: “Hắn sẽ thích thôi.”

 

Hoài sơn hoa quế

 

END_EXAMPLE

 

Hoài Châu bốn mùa rõ rệt, khi đến Xuyên Châu, nàng từng cảm thấy gió đông Hoài Châu lạnh thấu xương, nhưng đến Xuyên Châu ngày ngày thổi gió mới thực sự hiểu thế nào là gió như d.a.o cạo xương, từng nhát từng nhát cứa mặt, một ngày trôi qua là đóng đầy sương giá.

 

Mỗi chớp mắt đều thể cảm nhận băng sương lông mi, kêu lên răng rắc chi chi, dùng tay bẻ từng mẩu băng vụn xuống mới thể nhắm mắt .

 

Lý Đại Ngưu đổ xong bô, tìm một góc xuống nghỉ chân, trạm dịch cách đó xa, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

 

 

 

 

Loading...